Lệnh Sở

Chương 1: 1



Thuở còn trẻ, phụ thân ta từng bị kẻ thù hãm hại.

 

May được một tiều phu cứu giúp.

 

Tiều phu vì thế mà bỏ mạng, chỉ để lại một cô nhi nữ.

 

Phụ thân ta coi nàng như con ruột.

 

Khi bị người truy sát, ông bỏ lại ta, dẫn theo con gái của ân nhân mà chạy trốn.

 

Là bằng hữu của ta lấy thân mình thế mạng.

 
Ta sống sót, còn nàng ấy vẫn có một người cha câm già yếu.

 

Về sau gặp lại phụ thân.

 

Là lúc ông biết được mình chính là thế t.ử thật của Hầu phủ.

 

Dẫn theo cô nhi nữ kia tới cửa nhận thân.

 

Nhưng ông không biết, ta đã sớm nhận tổ quy tông trước ông một bước.

 

Lão thái quân ngạc nhiên hỏi ta:

 

“Sở Sở, ai mới là phụ thân của con?”

 

Phụ thân đầy mong đợi nhìn về phía ta.

 

Ta không nhìn ông, chỉ kéo người cha câm đứng bên cạnh tới.

 

“Đương nhiên là vị này.”

 

1

 

Nghe vậy, phụ thân trợn mắt muốn nứt cả khóe.

 

Ông chỉ vào ta mắng:

 

“Nghịch nữ! Ngày con sinh ra, đáng lẽ ta phải bóp c.h.ế.t con mới đúng!”

 

Vẻ mặt ông dữ tợn đến cực điểm.

 

Cha câm lo lắng, lập tức chắn trước người ta.

 

Sợ rằng ông sẽ động thủ với ta.

 

Ta xoay người nhìn tổ mẫu đang ngồi trên đại sảnh.

 

Bà là lão thái quân của Hầu phủ.

 

Cũng là người nắm quyền trong phủ.

 

Bà nhận ai, người đó mới là thật.

 

Ba năm vào phủ.

 

Ta đã sớm hiểu rõ tính tình của bà.

 

Miệng niệm Phật, lòng như rắn độc, lại cực thích được tâng bốc.

 

Ta khẽ hành lễ.

 

“Phụ thân con tâm địa thiện lương, giống hệt tổ mẫu, đối với con cháu luôn ôn hòa nhất.”

 

Ý ngoài lời, người luôn bảo vệ ta từng giờ từng khắc mới là phụ thân thật sự.

 

Còn kẻ trước mắt này...

 

Ta cau mày.

 

“Hầu phủ cao môn đại viện, nghĩ rằng hắn nhất thời nổi lòng tham nên mới đến đây mạo nhận thôi.”

 

Dù sao, số người đến nhận thân giả mạo nhiều vô kể.

 

Phụ thân ta không phải người đầu tiên.

 

Cũng sẽ không phải người cuối cùng.

 

Nhưng ông không biết.

 

Ba năm trước, Hầu phủ đã phái người tìm được ta.

 

Ta có ngọc bội làm chứng.

 

Lại vẫn ở tại nơi cũ.

 

Là huyết mạch Hầu phủ không thể sai được.

 

Huống hồ, ta sao có thể không nhận ra chính phụ thân mình?

 

Thấy ta tuyệt tình với ông, chẳng lưu chút thể diện nào.

 

Phụ thân lập tức nổi trận lôi đình.

 

“Ta mới là thế t.ử thật của Hầu phủ!”

 

“Ngươi nói dối!”

 

“Đồ bất hiếu! Ngay cả cha ruột của mình mà cũng không nhận!”

 

Ông giơ tay muốn đ.á.n.h ta.

 

Ta không tránh.

 

Cha câm đứng chắn trước mặt ta, ánh mắt tràn đầy ý muốn bảo vệ nữ nhi.

 

Đặt hai người cạnh nhau.

 

Tính tình phụ thân nóng nảy bạo ngược.

 

Càng khiến tổ mẫu thêm chán ghét.

 

Bà chống gậy nặng nề gõ xuống đất.

 

“Trước cổng Hầu phủ, ngươi dám làm càn như vậy, còn muốn đ.á.n.h cháu gái ta?”

 

Bà hạ lệnh:

 

“Người đâu, đ.á.n.h đuổi chúng ra ngoài!”

 

Nhận được lệnh.

 

Gia đinh cầm gậy xông tới nhằm thẳng phụ thân và Diệp Uyển bên cạnh ông.

 

Sau một trận đòn.

 

Hai người liền chạy mất dạng.

 

Thấy vậy, ánh mắt tổ mẫu trở nên lạnh lẽo.

 

“Huyết mạch nhà họ Vệ ta, há để hai tên tiện dân kia làm lẫn lộn!”

 

2

 

Hôm nay tổ mẫu vốn định dẫn ta đi dự yến tiệc.

 

Nào ngờ bị quấy rầy mất hứng.

 

Bà hơi đau đầu, không muốn xuất hiện nữa, liền bảo ta đi một mình.

 

Lại dặn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Tiệc thưởng hoa của Trưởng Công chúa, đừng để xảy ra sai sót.”

 

Ta ngoan ngoãn gật đầu.

 

Đợi bà rời đi.

 

Trước cổng lớn chỉ còn lại ta và cha câm.

 

Cha câm vô cùng sốt ruột.

 

Ông liên tục dùng tay ra hiệu, chỉ về hướng phụ thân vừa rời khỏi.

 

Ta an ủi:

 

“Đừng sợ, hiện giờ người mới là phụ thân của con.”

 

Sau đó ta sai người đưa ông về phòng.

 

Hôm nay Trưởng Công chúa mở tiệc.

 

Ta không thể chậm trễ.

 

Nếu không tổ mẫu nhất định sẽ trách phạt.

 

Xe ngựa lăn bánh trên đường.

 

Ta nhắm mắt dưỡng thần.

 

Nhưng chẳng bao lâu đã chìm vào giấc mộng.

 

Trong mộng.

 

Ta vẫn mang họ Quý, tên là Quý Lệnh Sở.

 

Là bảo bối trong lòng cha mẹ.

 

Một nhà ba người tuy sống thanh bần.

 

Nhưng rất hạnh phúc.

 

Ta còn có một người bạn tri kỷ.

 

Tên là Mai Nương.

 

Trong nhà nàng có một người cha câm, thân thể yếu ớt.

 

Nàng dựa vào việc bán đồ thêu để kiếm tiền mua t.h.u.ố.c cho ông.

 

Thế nhưng năm ta mười một tuổi.

 

Phụ thân đắc tội với người khác.

 

Bị kẻ thù truy sát.

 

Một đường chạy lên núi.

 

May được một tiều phu đi ngang qua cứu giúp.

 

Tiều phu vì thế mà mất mạng.

 

Chỉ để lại một cô nhi nữ đáng thương.

 

Phụ thân tự cho mình không phải kẻ bạc tình.

 

Tiều phu có ân cứu mạng với ông.

 

Ông nhất định phải báo đáp.

 

Bèn quyết định nhận nuôi cô nhi nữ kia.

 

Còn xem nàng như con ruột.

 

Nàng tên là Diệp Uyển.

 

Mềm yếu đáng thương.

 

Nhưng nàng không thích ta.

 

Mỗi lần mẫu thân mua y phục hay trang sức cho ta.

 

Nàng đều âm thầm rơi lệ.

 

Dù mẫu thân cũng mua cho nàng một phần giống hệt.

 

Nàng vẫn khóc.

 

“Rốt cuộc con chỉ là nghĩa nữ, nào bằng được Sở Sở, luôn được hưởng những thứ tốt nhất.”

 

Rõ ràng là lời bịa đặt.

 

Mẫu thân chưa từng thiên vị.

 

Bà biết phụ thân Diệp Uyển có ân với cha ta.

 

Nên luôn hết lòng yêu thương nàng.

 

Cũng bảo ta thường ngày phải chăm sóc nàng.

 

Mọi thứ đều giống nhau như đúc.

 

Chưa từng có chuyện ai tốt hơn ai.

 

Nhưng phụ thân lại không nghe ta giải thích.

 

Ông dùng roi mây đ.á.n.h ta.

 

Dùng đá ném ta.

 

Mắng ta là nghịch nữ.

 

Trách ta không biết báo ân.

 

Ông nói.

 

Ân cứu mạng phải lấy suối nguồn mà báo đáp.

 

Cho dù Diệp Uyển muốn mạng của ta.

 

Ta cũng phải cho nàng.

 

Bởi vì ta là con gái ông.

 

Máu mủ liền nhau.

 

Cho nên món nợ ân tình ông thiếu.

 

Ta cũng phải thay ông trả.

 

Hơn nữa còn phải cam tâm tình nguyện.

 

Về sau.

 

Phụ thân cướp hết y phục và trang sức của ta cho Diệp Uyển.

 

Nâng nàng như tiên nữ trên trời.

 

Ông hết lòng yêu thương nàng.

 

Mười phần yêu thương.