Lệnh Sở

Chương 2



Chín phần dành cho Diệp Uyển.

 

Một phần còn lại mới dành cho ta.

 

Mà cũng chỉ là vì tình thân cốt nhục.

 

Nhưng vào năm ta cập kê.

 

Một đám cường nhân lại truy sát phụ thân.

 

Còn phóng hỏa thiêu nhà ta.

 

Lúc ấy.

 

Mẫu thân đang mang thai.

 

Đi ra ngoài cùng phụ thân.

 

Nên may mắn tránh được kiếp nạn.

 

Còn ta và Diệp Uyển lại bị mắc kẹt giữa biển lửa.

 

Xà nhà đổ xuống.

 

Mỗi người bị đè ở một đầu.

 

Khi phụ thân trở về cứu chúng ta.

 

Bọn cường nhân cũng đuổi tới.

 

Thời gian không đủ.

 

Ông chỉ có thể cứu một người.

 

Mẫu thân quỳ xuống cầu xin ông cứu ta.

 

“Ân tình lớn đến đâu cũng không thể lấy mạng con gái ta để trả.”

 

Phụ thân không nhìn mẫu thân.

 

Ông nhìn thẳng vào mặt ta.

 

Trong mắt vừa áy náy vừa chột dạ.

 

“Sở Sở, cha nợ phụ thân Uyển Nhi một mạng người, ta phải bảo vệ nàng chu toàn.”

 

Cho nên.

 

Ông chọn cứu Diệp Uyển.

 

Từ bỏ ta.

 

Xà nhà sụp xuống.

 

Ta hoàn toàn bị biển lửa nuốt chửng.

 

Mẫu thân vì thế khóc đến gần như ngất đi.

 

Bà muốn lao vào biển lửa cứu ta.

 

Phụ thân không cho.

 

Ông còn muốn bảo vệ đứa con trong bụng mẫu thân.

 

Vương lang trung ở phía đông thành từng nói.

 

Thai này của mẫu thân là một bé trai trắng trẻo mập mạp.

 

Cho nên ông dứt khoát đ.á.n.h ngất mẫu thân.

 

Ôm bà lên xe ngựa.

 

Lại mang theo Diệp Uyển.

 

Không ngoái đầu lại mà rời đi.

 

Ta vốn cho rằng mình chắc chắn phải c.h.ế.t.

 

Cho đến khi Mai Nương xuất hiện.

 

Nàng quấn chăn ướt đẫm quanh người.

 

Xông vào biển lửa cứu ta.

 

Ta sống.

 

Nhưng nàng thì không.

 

Mai Nương dựa trong lòng ta.

 

Nhìn về phương xa.

 

Trong lòng còn nhiều điều không yên tâm.

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

Ta khóc đến nghẹn ngào.

 

Hứa với nàng:

 

“Mai Nương, từ nay về sau, cha của ngươi chính là cha của ta. Ta sẽ chăm sóc ông ấy cả đời.”

 

Lúc ấy nàng mới trút hơi thở cuối cùng.

 

Cũng vì vậy.

 

Bọn cường nhân nhìn thấy t.h.i t.h.ể Mai Nương.

 

Liền cho rằng cả nhà ta không còn ai sống sót.

 

Rồi lần lượt rời đi.

 

Sau đó.

 

Ta nhặt được một tấm lệnh bài.

 

Trên đó khắc chữ “Tiêu”.

 

Ta tìm đến nhà Mai Nương.

 

Gặp được cha câm của nàng.

 

Biết tin dữ.

 

Ông khóc rất đau lòng.

 

Nhưng không hề trách ta.

 

Ngược lại còn an ủi ta.

 

Ta nghĩ.

 

Ông thực sự là một người cha rất tốt.

 

Nhà cửa đã bị thiêu hủy.

 

Ta không còn nơi nào để đi.

 

Cha câm thu nhận ta.

 

Sợ ta nhớ nhà.

 

Ông cõng từng bó tre trên lưng.

 

Ngày qua ngày dựng lại một căn nhà trúc tại nền đất cũ.

 

Nói rằng đó là ngôi nhà ông tặng cho ta.

 

Chúng ta nương tựa lẫn nhau.

 

Cha câm còn không ngừng dò hỏi tin tức của cha mẹ ta.

 

Nhưng chỉ nhận được một hung tin.

 

Mẫu thân sắp lâm bồn.

 

Vì quá đau lòng chuyện của ta nên có dấu hiệu sinh non.

 

Lại còn khó sinh.

 

Bà đỡ ở phía đông thành.

 

Lang trung ở phía tây thành.

 

Phụ thân do dự.

 

Cuối cùng lại đến phía tây thành.

 

Ông mời lang trung cứu Diệp Uyển.

 

Sau đó mới vội vã chạy đến phía đông thành.

 

Nhưng khi trở về.

 

Mẫu thân đã không còn nữa.

 

Mộ bà nằm ngoài thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta từng đến bái tế.

 

Cũng từng thề trước phần mộ mẫu thân.

 

Từ nay về sau.

 

Ta sẽ không gọi Quý Nam Phong là phụ thân nữa.

 

Còn Quý Nam Phong.

 

Ông không biết ta vẫn còn sống.

 

Lại sợ đám cường nhân chưa chịu bỏ cuộc, vẫn muốn lấy mạng mình.

 

Thế nên dẫn theo Diệp Uyển rời khỏi Thanh Châu.

 

Nhưng ông không biết.

 

Ngay sau khi ông rời đi.

 

Người của phủ Vệ ở kinh thành đã tìm tới.

 

Nói rằng trưởng t.ử của lão phu nhân Hầu phủ năm xưa bị thất lạc tại đây.

 

Khối ngọc bội chứng minh thân phận ấy.

 

Ban đầu Quý Nam Phong đưa cho ta.

 

Nhưng Diệp Uyển muốn có.

 

Thế là Quý Nam Phong giật lấy từ tay ta.

 

Rồi tặng cho nàng.

 

Ngày xảy ra hỏa hoạn.

 

Diệp Uyển hoảng hốt chạy trốn.

 

Đánh rơi ngọc bội bên chân ta.

 

Ta tiện tay nhặt lên.

 

Không ngờ.

 

Lại trở thành vật chứng để hôm nay ta nhận thân với Hầu phủ.

 

Dung mạo ta lại rất giống lão thái quân.

 

Có thêm ngọc bội làm chứng.

 

Thân phận của ta không còn gì đáng nghi.

 

Sau khi đổi họ.

 

Ta mang tên Vệ Lệnh Sở.

 

Là đại tiểu thư của Hầu phủ.

 

Bọn họ lại hỏi phụ thân ta ở đâu.

 

Dù sao thế t.ử thật của Hầu phủ.

 

Cuối cùng vẫn phải được đón về kinh thành hưởng phú quý.

 

Khi ấy.

 

Ta nhìn về phía cổng thành.

 

Lại nhớ tới lời Quý Nam Phong từng nói.

 

Ân cứu mạng không thể không báo.

 

Đã là m.á.u mủ tương liên.

 

Ân nhân của ta cũng chính là ân nhân của Quý Nam Phong.

 

Dùng vinh hoa phú quý của ông để báo ân.

 

Ta nghĩ.

 

Ông hẳn sẽ đồng ý.

 

Sau khi quyết định.

 

Ta liền dẫn cha câm lên kinh.

 

Có ta làm chứng.

 

Không ai nghi ngờ thân phận của ông.

 

Nhưng rốt cuộc ông không thể nói chuyện.

 

Tổ mẫu tuy thương xót.

 

Song cũng ghét bỏ.

 

Nên mãi không công bố ra ngoài.

 

Không ai biết Hầu phủ đã tìm lại được thế t.ử thật.

 

Ôm tâm lý may mắn.

 

Những kẻ bịa ra thân thế giống hệt để đến Hầu phủ nhận thân.

 

Nhiều không kể xiết.

 

Tổ mẫu không muốn tin đứa con trai ruột mà bà tìm kiếm bao năm lại bị người ta đầu độc thành câm.

 

Nên tự lừa dối chính mình.

 

Thế nhưng điều tra hết lần này đến lần khác.

 

Những kẻ đó đều là l.ừ.a đ.ả.o.

 

Chỉ vì vinh hoa của Hầu phủ mà mạo nhận thân phận.

 

Quá nhiều lần như vậy.

 

Tổ mẫu không còn nghi ngờ nữa.

 

Cũng đành chấp nhận số phận.

 

Con trai câm cũng chưa hẳn là điều xấu.

 

Vệ Tiêu.

 

Vị thế t.ử giả bị ôm nhầm với Quý Nam Phong năm xưa.

 

Chính là bảo bối trong lòng tổ mẫu.

 

Theo tổ chế.

 

Sau khi Hầu gia qua đời.

 

Lại tìm được con trai ruột.

 

Tước vị Hầu phủ vốn nên thuộc về cha câm.

 

Nhưng ông mang tàn tật.

 

Thế là danh chính ngôn thuận nhường lại cho Vệ Tiêu.

 

Tổ mẫu hài lòng.

 

Vệ Tiêu hài lòng.

 

Ta và cha câm không cản đường bất kỳ ai.

 

Mọi người đều vui vẻ.

 

Đột nhiên.

 

Bánh xe khựng lại.

 

Thân xe rung lắc dữ dội.

 

Dừng giữa đường.

 

Ta cũng mở mắt.

 

Xa phu vội vàng nói:

 

“Đại tiểu thư, có người chặn đường.”

 

Ta vén rèm xe.

 

Liền thấy Quý Nam Phong đứng giữa lối đi.

 

Ông nhặt một hòn đá ném về phía ta.

 

Miệng c.h.ử.i rủa:

 

“Đồ bất hiếu! Ngươi còn dám không nhận cha ruột của mình sao?”