Lệnh Sở

Chương 12



Mỗi khi người đời nhắc đến hắn.

 

Họ chỉ nhớ rằng hắn là kẻ g.i.ế.c mẹ.

 

Là loài cầm thú không xứng làm người!

 

16

 

Vệ Tiêu đã c.h.ế.t.

 

Chính tay ta tiễn hắn xuống hoàng tuyền.

 

Quý Nam Phong thì phát điên.

 

Hắn chẳng còn nhớ bất kỳ ai.

 

Chỉ biết mình là Thế t.ử Hầu phủ, thân phận tôn quý.

 

Ngay cả từng bó củi trong củi phòng.

 

Hắn cũng bắt chúng phải quỳ lạy mình.

 

Không quỳ.

 

Liền bị hắn đ.á.n.h đập.

 

Diệp Uyển thì gả vào Lưu gia.

 

Không còn Vệ gia chống lưng.

 

Nàng ta chỉ có thể làm thiếp thất.

 

Ta lại sai người đưa Quý Nam Phong đến đó.

 

Dù sao.

 

Phụ thân của ta hiện giờ chỉ có một người.

 

Chính là nghĩa phụ câm.

 

Quý Nam Phong là phụ thân của Diệp Uyển.

 

Không phải của ta.

 

17

 

Hai năm sau.

 

Tổ mẫu bệnh nặng triền miên trên giường cuối cùng cũng qua đời.

 

Nghĩa phụ câm được thừa kế tước vị.

 

Có thể an hưởng tuổi già.

 

Còn Hầu phủ thì do một tay ta quản lý.

 

Về phần Diệp Uyển.

 

Nghe nói nàng sống không được tốt.

 

Lúc Lưu Thính Di còn yêu nàng.

 

Nàng được nâng niu như châu như ngọc.

 

Về sau.

 

Hắn lại đem lòng yêu nữ nhân khác.

 

Một người còn dịu dàng như nước hơn nàng.

 

Còn đáng thương động lòng người hơn nàng.

 

Về phần Vệ Giai Ngưng.

 

Nàng còn t.h.ả.m hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Vương gia vốn là hang hùm ổ sói.

 

Tuy phú quý.

 

Nhưng chưa chắc có mệnh hưởng.

 

Ta chiêu một vị phu quân ở rể.

 

Ban đầu.

 

Lục Yến từng nói.

 

Ta mạnh mẽ như vậy.

 

Lại còn đắc lý bất dung nhân.

 

Nhất định sẽ không gả được cho ai.

 

Lời hắn nói thật khó nghe.

 

Ta tức đến mức lập tức chiêu tế.

 

Thành thân.

 

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Rồi sinh con.

 

Đến khi đôi nhi nữ được ba tuổi.

 

Phu quân của ta lại nuôi ngoại thất bên ngoài.

 

Chính Lục Yến phát hiện rồi báo cho ta biết.

 

“Hắn nuôi ngoại thất, tiêu dùng đều là bạc của ngươi đấy.”

 

Nghe xong.

 

Ta càng tức hơn.

 

Bỗng nhớ tới lời hắn từng nói khi thành thân với ta.

 

Hắn nói:

 

“Nếu đã là phu thê, ta nhất định sẽ trung thành với nàng.”

 

“Nếu không, ta nguyện chịu muôn tên xuyên tim mà c.h.ế.t.”

 

Đã là muôn tên xuyên tim.

 

Thì thiếu một mũi tên cũng không được.

 

Về sau.

 

Ta trở thành quả phụ.

 

Ngày ngày trông coi đôi nhi nữ và nghĩa phụ câm mà sống.

 

Lục Yến thỉnh thoảng lại trèo tường vào phủ ta.

 

Nhưng ta chẳng buồn để ý tới hắn.

 

Miệng lưỡi hắn quá độc.

 

Lại còn có tuổi rồi.

 

Sao có thể sánh với những thiếu niên trẻ tuổi kia.

 

Miệng ngọt.

 

Biết nghe lời.

 

Lại càng biết cách dỗ dành ta vui vẻ hơn.

 

-Hoàn-