Lệnh Sở

Chương 11



Hiển nhiên tổ mẫu cũng động tâm.

 

Vệ Tiêu vẫn hết sức khuyên can.

 

“Mẫu thân.”

 

“Sức khỏe của người quan trọng hơn.”

 

Tổ mẫu không nói gì.

 

Chỉ nhìn lão quản gia một cái.

 

Lão quản gia gật đầu.

 

Lập tức đi chuẩn bị việc nhận thân.

 

Vệ Tiêu lại vội nói:

 

“Hôm nay hắn dám làm vậy.”

 

“Chưa chắc không có chuẩn bị từ trước.”

 

“Chi bằng để con...”

 

“Không cần.”

 

Tổ mẫu đột nhiên lên tiếng.

 

Bà cúi mắt nhìn bàn tiệc.

 

Trước mặt ta có một bộ bát đũa sạch sẽ.

 

Vốn là để gắp thức ăn cho tổ mẫu.

 

Trên bàn ngoài ấm trà còn có một bình nước.

 

Tổ mẫu tự tay cầm bình nước.

 

Đổ nước vào bát.

 

Rồi nhìn nghĩa phụ câm.

 

“Lấy m.á.u của hắn.”

 

Lão quản gia đích thân động thủ.

 

Nghĩa phụ câm có chút căng thẳng.

 

Ta khẽ lắc đầu với ông.

 

Còn tổ mẫu.

 

Khi bà chuẩn bị lấy m.á.u.

 

Vệ Tiêu bưng một bát canh sâm bước tới.

 

“Mẫu thân.”

 

“Canh sâm này bổ khí huyết.”

 

Thấy ông ta hiếu thuận như vậy.

 

Tổ mẫu không khỏi cảm động.

 

Bà uống nửa bát canh.

 

Sau đó mới bắt đầu nhỏ m.á.u nhận thân.

 

Hai giọt m.á.u.

 

Dung hòa vào nhau trong nước.

 

“Không... không thể nào...”

 

Trong mắt Quý Nam Phong đầy vẻ không dám tin.

 

Vệ Tiêu cũng kinh ngạc không kém.

 

Ông ta đột ngột quay đầu.

 

Nhìn chằm chằm vào bát canh sâm mới uống dở.

 

Hai tay run rẩy.

 

“Ngươi còn gì để nói nữa?”

 

Tổ mẫu nhìn Quý Nam Phong.

 

Trong mắt giờ đây chỉ còn sự chán ghét.

 

Nhưng Quý Nam Phong vẫn không cam lòng.

 

Hắn không tin.

 

Không tin mình không phải Thế t.ử thật của Hầu phủ.

 

Vì thế nghiến răng.

 

Dùng d.a.o rạch ngón tay.

 

Tự nhỏ một giọt m.á.u vào bát.

 

Giọt m.á.u ấy lại không hòa vào.

 

“Ta... chẳng lẽ thật sự không phải Thế t.ử thật của Hầu phủ sao?”

 

Ngay cả Quý Nam Phong cũng bắt đầu nghi ngờ chính mình.

 

Sau đó.

 

Hắn bị kéo tới phòng chứa củi.

 

Phá rối yến tiệc.

 

Tất nhiên phải trả giá.

 

Nhưng yến tiệc cũng không thể tiếp tục.

 

Bát canh sâm mới uống dở.

 

Vệ Tiêu vốn muốn mang đi.

 

Ta không cho.

 

“Tổ mẫu lát nữa còn phải uống.”

 

Vệ Tiêu khó nhọc nặn ra một nụ cười.

 

“Chỉ lấy một giọt m.á.u thôi.”

 

“Đâu cần phải bồi bổ như vậy.”

 

“Lời ấy sai rồi.”

 

Ta rút cây trâm bạc trên tóc xuống.

 

Cầm trong tay nghịch ngợm.

 

Rồi cười nói:

 

“Nhị thúc vội vàng như vậy.”

 

“Chẳng lẽ trong canh có bỏ t.h.u.ố.c hại tổ mẫu?”

 

“Ngươi ăn nói linh tinh gì vậy?”

 

Vệ Tiêu nổi trận lôi đình.

 

Ông ta bưng canh sâm lên định rời đi.

 

Không biết từ lúc nào.

 

Lục Yến đã bước tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Lặng lẽ chìa chân ra.

 

Vệ Tiêu bị vấp ngã.

 

Canh sâm đổ hết lên người ta.

 

Mà trong tay ta vẫn đang cầm cây trâm bạc.

 

“Á!”

 

“Trâm bạc sao lại chuyển màu đen rồi?”

 

Có người kinh hô.

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

Ta cũng lập tức cúi đầu nhìn xuống.

 

Chỉ thấy cây trâm bạc sáng loáng trong tay.

 

Đã đen đi hơn nửa.

 

14

 

Canh sâm có độc.

 

Tuy lượng độc hạ không nhiều, nhưng tổ mẫu tuổi đã cao, rốt cuộc không chịu nổi.

 

Lại còn bị chính đứa trẻ do một tay mình nuôi lớn ngấm ngầm hãm hại.

 

Bà lập tức phun ra một ngụm m.á.u, rồi ngất lịm.

 

Vệ Tiêu không chịu nhận.

 

“Ta sao có thể hạ độc mẫu thân của mình?”

 

“Vậy phải hỏi chính ngươi.”

 

Lục Yến nhíu mày.

 

“Ngươi chẳng qua cho rằng Quý Nam Phong là huyết mạch của lão Hầu gia, sợ sau khi nhỏ m.á.u nhận thân, tước vị không giữ nổi.”

 

“Cho nên mới dứt khoát hạ độc lão thái quân trước.”

 

“Tuy không lấy mạng, nhưng sẽ khiến bà ngày ngày mê man hôn trầm.”

 

“Đến lúc đó, Hầu phủ chẳng phải sẽ do ngươi toàn quyền định đoạt sao?”

 

“Ta không có! Ta không có!”

 

Hắn vẫn một mực chối cãi.

 

Nhưng có nhận hay không, cũng chẳng còn quan trọng.

 

Dù sao trong tay Lục Yến đã có chứng cứ hắn mua độc d.ư.ợ.c.

 

Ban đầu, mọi người đều cho rằng hắn định hạ độc Quý Nam Phong.

 

Nào ngờ hắn lại dám hạ độc cả tổ mẫu.

 

Ngay cả ta cũng hoàn toàn không ngờ tới.

 

Mãi đến sau khi nhỏ m.á.u nhận thân.

 

Sắc mặt Vệ Tiêu đại biến.

 

Ánh mắt đầu tiên lại hướng về bát canh sâm kia.

 

Lúc ấy ta mới nhận ra điều bất thường.

 

Lục Yến cũng vậy.

 

Hai chúng ta vừa chạm mắt nhau, liền lập tức phối hợp.

 

Ngay tại chỗ vạch trần hắn.

 

Dù lão thái quân không phải mẹ ruột của hắn.

 

Nhưng đã nuôi dưỡng hắn nhiều năm.

 

Ân tình chẳng khác nào mẫu t.ử thân sinh.

 

Đầu độc mẫu thân, theo luật triều đình, phải xử tội thắt cổ.

 

Đó là quốc pháp.

 

Không ai có thể thay đổi.

 

Cũng trong ngày hôm ấy, còn xảy ra một chuyện lớn khác.

 

Có người đi ngang qua Vụ Đình Đường.

 

Nhìn thấy cảnh tượng không thể nhìn nổi bên trong.

 

Vương gia biết mình đuối lý.

 

Liền chủ động tới cửa cầu thân.

 

Ban đầu Vệ Giai Ngưng không muốn.

 

Nhưng sau khi phụ thân bị kết án thắt cổ.

 

Nàng mất đi chỗ dựa lớn nhất.

 

Chi bằng thuận nước đẩy thuyền, gả vào Vương gia.

 

Ít nhất còn có thể hưởng phú quý cả đời.

 

15

 

Ta bỏ ra một khoản bạc, đích thân hành hình Vệ Tiêu.

 

Khi nhìn thấy ta xuất hiện.

 

Hắn không khỏi ngửa mặt cười lớn.

 

“Mấy ngày nay trong ngục, ta nghĩ tới nghĩ lui, càng nghĩ càng thấy có điều không ổn.”

 

“Hóa ra... tất cả đều là sự tính toán của ngươi.”

 

Ta không phản bác.

 

Cũng không hẳn thừa nhận.

 

Chỉ lặng lẽ lấy ra tấm lệnh bài mà ta đã cất giữ suốt nhiều năm.

 

Chữ “Tiêu” trên đó vẫn còn rõ ràng như cũ.

 

“Ngươi biết thân thế của mình còn sớm hơn cả tổ mẫu.”

 

“Cho nên ngươi muốn g.i.ế.c người diệt khẩu.”

 

“Lần đầu tiên bị người tiều phu phá hỏng kế hoạch, Quý Nam Phong nhờ đó mà thoát c.h.ế.t.”

 

“Vì thế ngươi bắt đầu lần thứ hai.”

 

“Muốn phóng hỏa thiêu c.h.ế.t cả nhà ta.”

 

Cũng chính vì vậy.

 

Mẫu thân ta mới c.h.ế.t vì sinh non trong âm mưu mưu sát được sắp đặt kỹ càng ấy.

 

Vệ Tiêu từ đầu đến cuối đều là hung thủ g.i.ế.c người.

 

Cho nên.

 

Ta muốn mạng của hắn.

 

Ta muốn hắn mất sạch tất cả.

 

Muốn hắn c.h.ế.t trong thê t.h.ả.m và tuyệt vọng.

 

Để từ nay về sau.