Quý Nam Phong bị đẩy ngã xuống đất.
Hắn lại nhặt một hòn đá ném về phía ta.
Lần này ta tránh được.
Ta lấy khăn che miệng.
Làm ra vẻ hoảng hốt.
“Mọi người nhìn xem!”
“Bị vạch trần bộ mặt thật liền muốn hành hung ta!”
“Hắn muốn g.i.ế.c người diệt khẩu đó!”
“Nghịch nữ!”
“Ngươi dám đối xử với phụ thân ruột của mình như vậy sao?”
Quý Nam Phong tức đến mức như muốn hộc m.á.u.
Diệp Uyển cũng lập tức phụ họa.
“Sở Sở.”
“Dù ngươi có không thích ta đến đâu.”
“Cũng không nên vì ta mà ngay cả phụ thân mình cũng không nhận chứ!”
Nàng khóc vô cùng thê t.h.ả.m.
Dáng vẻ yếu đuối đáng thương.
“Chúng ta từ Hàn Châu lặn lội tới đây.”
“Chỉ mong một nhà đoàn tụ.”
“Ngươi sao có thể nhẫn tâm đến vậy?”
Quý Nam Phong thấy thế càng thêm đau lòng.
Liền che chở nàng phía sau lưng.
Rồi hung hăng trừng mắt nhìn ta.
“Nghịch nữ!”
“Đợi ta nhận tổ quy tông.”
“Người đầu tiên ta giáo huấn chính là ngươi!”
“Ai dám giáo huấn chất nữ của ta?”
Từ phía xa.
Có tiếng người quất roi thúc ngựa.
Uy nghiêm không giận mà tự có.
Ta nhìn về phía ấy.
Vệ Tiêu cưỡi ngựa mà đến.
Dừng lại bên cạnh ta.
Hắn liếc nhìn ta.
Ta lập tức xuống xe hành lễ.
“Nhị thúc.”
Vệ Tiêu khẽ gật đầu.
Nhảy xuống ngựa.
Đứng sóng vai cùng ta.
Ánh mắt rơi lên vết thương trên trán.
Hắn khẽ nhíu mày.
“Bị người ta bắt nạt sao?”
“Đám nha hoàn bên cạnh ngươi cũng thật vô dụng.”
“Đến cả ngươi cũng không bảo vệ nổi.”
Giọng hắn lạnh nhạt.
Mang theo vài phần trách cứ.
“Nếu khuôn mặt này bị hủy đi.”
“Hôn sự với Vương gia phải làm thế nào?”
Nói xong.
Hắn nhìn sang Quý Nam Phong phía trước.
Đột nhiên.
Đồng t.ử hắn co rút mãnh liệt.
4
Nhưng rất nhanh.
Hắn đã khôi phục vẻ bình thường.
Không để ai nhận ra nửa phần khác lạ.
Giọng điệu bình thản:
“Nghe nói hôm nay ngươi tới Hầu phủ nhận thân?”
“Ngươi là ai?”
Quý Nam Phong nhíu mày hỏi.
Ta lập tức đáp:
“Vị này chính là Hầu gia tương lai của Hầu phủ.”
“Cũng là thế t.ử hiện tại của Hầu phủ.”
Chỉ một câu nói.
Đã khiến Quý Nam Phong trợn mắt muốn nứt cả khóe.
Hắn lao thẳng tới trước mặt Vệ Tiêu.
Không ngừng gào thét.
“Thì ra chính là ngươi chiếm lấy vị trí của ta!”
“Đợi ta nhận tổ quy tông.”
“Thứ nghiệt chủng như ngươi, từ đâu tới thì cút về đó cho ta!”
Lời này của hắn quá mức ngông cuồng.
Ngông cuồng đến mức.
Ngay cả vị nhị thúc ngày thường luôn giả vờ ôn lương thiện lương của ta.
Trong đáy mắt cũng hiện lên sát ý.
Nhưng vẫn cố nhẫn nhịn.
Mỉm cười ôn hòa.
“Chuyện năm xưa quả thật là ta có lỗi với đại ca.”
“Nhưng đại ca đã sớm nhận tổ quy tông rồi.”
“Ngươi thật là kỳ quái.”
“Cho dù muốn lừa gạt tiền bạc.”
“Cũng không nên dùng cách này.”
Vệ Tiêu cười nhạt.
Phủ nhận thân phận của hắn.
Lời lẽ chẳng khác gì ta.
Dân chúng ven đường càng không còn tin lời Quý Nam Phong.
Vệ Tiêu cũng chẳng muốn tiếp tục dây dưa với hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Liền quay sang nhìn ta.
“Hôm nay Trưởng Công chúa mở tiệc.”
“Đường muội ngươi đã tới từ sớm.”
“Ngươi không nên còn chậm trễ trên đường như vậy.”
Ta gật đầu.
Ngoan ngoãn nhận lỗi.
“Là Sở Sở không phải.”
Vệ Tiêu xoay người lên ngựa.
Trước khi rời đi.
Hắn lại nhìn sâu Quý Nam Phong một cái.
Ta cũng không định tiếp tục lãng phí thời gian.
Nữ t.ử khuê các xuất môn.
Ngoài việc ngồi xe ngựa.
Còn phải có gia đinh đi theo hộ tống.
Chỉ một tiếng ra lệnh.
Đám gia đinh liền đuổi Quý Nam Phong và Diệp Uyển sang bên đường.
Còn ta được tỳ nữ dìu lên xe.
Nhưng vẫn không nhịn được lẩm bẩm.
“Hôm nay Trưởng Công chúa mở tiệc.”
“Đường muội tới sớm như vậy.”
“Chỉ sợ sẽ đụng mặt biểu ca nhà họ Lưu.”
“E rằng lại phải cãi nhau một trận.”
“Còn không phải vậy sao?”
Tỳ nữ nghe thế liền gật đầu liên tục.
“Lưu công t.ử là cháu ruột bên ngoại của lão thái quân.”
“Ngày thường được lão thái quân yêu thương nhất.”
“Ở Lưu gia cũng là đích trưởng công t.ử tôn quý.”
“Nhị tiểu thư của chúng ta lại được thế t.ử và lão thái quân nuông chiều từ nhỏ.”
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Hai người đều là thiên chi kiêu t.ử.”
“Kết thành phu thê rồi lại chẳng ai chịu nhường ai.”
“Ngày nào cũng cãi vã không thôi.”
Ta khẽ thở dài.
Không nói thêm nữa.
Chỉ là trước lúc bước lên xe.
Ta nhìn Diệp Uyển một cái.
Nàng cúi đầu trầm tư.
Không biết đang tính toán điều gì.
5
Sắp tới phủ đệ của Trưởng Công chúa.
Tỳ nữ bỗng kinh hô, nói rằng lệnh bài mang theo bên người đã thất lạc.
Trên lệnh bài khắc chữ “Vệ”.
Là vật chứng minh thân phận, cho thấy người đó là nô bộc của Vệ gia.
“Chẳng phải việc lớn lao gì, sai người quay về tìm là được.”
Một gã gia đinh nhận lệnh.
Lập tức quay đầu trở lại nơi trước đó từng tranh cãi với Quý Nam Phong để tìm kiếm.
Còn có tìm thấy hay không.
Thì chẳng ai biết được.
Sau khi tiến vào phủ Trưởng Công chúa.
Ta được tỳ nữ dẫn tới Thấm Phương Viên ở phía tây.
Nơi ấy đình đài dựa nước.
Khắp nơi trồng đầy hoa cỏ cây xanh.
Lại bày trò ném thẻ vào bình, đấu thảo.
Còn chuẩn bị trà bánh cùng hoa quả tươi.
Tiệc cũng không phân riêng nam nữ.
Bởi vậy trong Thấm Phương Viên.
Vừa có quý nữ thế gia.
Cũng có công t.ử danh môn.
Bốn phía đều có người chuyên trách canh giữ.
Không tính là thất lễ.
Mà mọi người cũng có thể vui chơi tận hứng.
Ta vừa tới đình thủy tạ.
Đã thấy Vệ Giai Ngưng thua cuộc trong trò ném thẻ.
Lại còn thua Bạch tiểu thư.
Người mà nàng luôn muốn so bì mọi mặt nhưng chưa từng thắng nổi.
Sắc mặt nàng vô cùng khó coi.
Nhưng cũng không tiện nổi giận.
Thế rồi vừa nhìn thấy ta.
Liền mượn chuyện c.h.ử.i người.
“Thứ không lên nổi mặt bàn.”
“Ở nơi thôn dã quê mùa vài năm.”
“Vừa tới kinh thành hưởng phú quý đã bắt đầu ra vẻ.”
“Đến cả yến hội của Trưởng Công chúa cũng dám tới muộn.”
“Là thứ gì chứ?”
Bạch tiểu thư thân thể yếu ớt.
Thuở nhỏ từng sống lâu năm ở U Châu.
Nơi ấy nghèo nàn hẻo lánh.
Chẳng phải vùng đất tốt đẹp gì.
Lời bóng gió như vậy.
Bạch tiểu thư đương nhiên nghe hiểu.
Sắc mặt cũng lập tức trầm xuống.
“Vậy cũng còn hơn có vài kẻ.”
“Rõ ràng là gà rừng.”
“Lại cứ tưởng mình là phượng hoàng.”
“Dù thế nào đi nữa.”
“Người ta mới là phượng hoàng thật sự.”