Lệnh Sở

Chương 3



3

 

Trên đại nhai người qua kẻ lại đông đúc vô cùng.

 

Nghe thấy lời ấy, không ít người dừng chân đứng lại, muốn xem náo nhiệt.

 

Bất luận chân tướng ra sao.

 

Lập tức có người phụ họa:

 

“Đứa con gái bất hiếu không nhận cha ruột, phải đem dìm l.ồ.ng heo!”

 

“Chỉ thế thôi sao? Nên lăng trì xử t.ử mới phải!”

 

Thấy có người bênh vực mình, Quý Nam Phong càng thêm đắc ý, ngẩng cao đầu nhìn ta.

 

“Nghịch nữ, còn không mau quỳ xuống dập đầu nhận tội!”

 

“Nể tình m.á.u mủ ruột rà, có lẽ ta còn tha cho ngươi một mạng.”

 

Ta không đáp.

 

Chỉ lặng lẽ nhìn hắn.

 

Bản lĩnh dùng đá ném người của hắn, quả thật ngày càng thuần thục.

 

Ta nhất thời sơ suất.

 

Bị một hòn đá đập trúng trán.

 

Máu tươi chậm rãi chảy xuống.

 

Tỳ nữ hoảng hốt, vội lấy khăn che vết thương cho ta.

 

“Người này đúng là vẫn chưa chịu từ bỏ.”

 

“Biết vậy lúc trước nên sai gia đinh dùng gậy đ.á.n.h c.h.ế.t hắn mới phải!”

 

Tỳ nữ hung hăng trừng mắt nhìn Quý Nam Phong.

 

Giọng nàng không hề nhỏ.

 

Quý Nam Phong nghe thấy.

 

Lập tức nổi giận:

 

“Con tiện tỳ này!”

 

“Đợi ta nhận tổ quy tông, việc đầu tiên chính là dùng đại bổng đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!”

 

Nói rồi hắn lại nhìn sang ta, không ngừng thúc giục.

 

“Mau dẫn ta về Hầu phủ.”

 

“Nói với mẫu thân ta rằng ta mới là con trai ruột của bà ấy.”

 

“Ta là thế t.ử chân chính của Hầu phủ, cũng là Hầu gia tương lai!”

 

Dứt lời.

 

Hắn liền trèo lên xe ngựa.

 

Diệp Uyển theo sát bên cạnh.

 

Ngoan ngoãn hầu hạ.

 

Quý Nam Phong nhìn nàng một cái, lại nhìn ta.

 

“Nếu Uyển Nhi là con gái ruột của ta thì tốt biết bao.”

 

“Loại nghịch nữ như ngươi, nửa phần cũng không bằng nàng ngoan ngoãn hiểu chuyện.”

 

Nghe vậy.

 

Diệp Uyển lập tức làm ra vẻ đáng thương.

 

“Có lẽ Sở Sở không chịu nhận ngài là vì con chăng?”

 

“Ý ngươi là gì?”

 

Quý Nam Phong cau mày.

 

“Nàng vốn luôn không thích con.”

 

“Nhất định không muốn con cũng nhờ đó mà hưởng phú quý của Hầu phủ.”

 

“Nhưng nàng có thể nói thẳng ra.”

 

“Cớ sao lại đến cả ngài cũng không nhận?”

 

“Phụ thân tốt như vậy, chỉ cần có thể giúp người nhận tổ quy tông, dù con phải rời khỏi kinh thành ngay lúc này, con cũng cam tâm tình nguyện.”

 

Trong lúc nói.

 

Nàng còn không quên dùng khăn lau nước mắt.

 

Diễn còn giỏi hơn đào kép trong Nam phủ Lê viên.

 

Muốn khóc liền khóc.

 

Quý Nam Phong thấy thế, đau lòng không thôi.

 

“Uyển Nhi.”

 

“Trong lòng ta, con từ lâu đã chẳng khác gì con ruột.”

 

“Sau khi ta nhận tổ quy tông, con đương nhiên cũng là thiên kim Hầu phủ.”

 

“Phải cùng phụ thân hưởng hết vinh hoa phú quý, hiểu chưa?”

 

“Vâng, nữ nhi đều nghe theo phụ thân.”

 

Diệp Uyển ngoan ngoãn gật đầu.

 

Nhìn hai người kẻ tung người hứng.

 

Ta không khỏi bật cười lạnh.

 

“Diễn đủ chưa?”

 

Nói rồi.

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

Ta đưa mắt nhìn đám người đang vây xem.

 

Không còn ý định nhẫn nhịn.

 

“Thiên hạ đều biết, năm xưa tổ mẫu ta thất lạc thân t.ử.”

 

“Bao năm nay, quả thật có không ít kẻ lòng dạ bất chính tìm tới Hầu phủ nhận thân.”

 

“Nhưng ngươi lại là kẻ ngông cuồng nhất.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

“Thấy ta tuổi nhỏ, tưởng ta dễ bắt nạt.”

 

“Liền ép ta nhận ngươi làm cha.”

 

“Nhờ đó mà trở thành thế t.ử Hầu phủ.”

 

“Thậm chí còn mơ tưởng kế thừa tước vị!”

 

Năm xưa tại kinh thành.

 

Bà đỡ lúc đỡ đẻ cho Hầu phủ Vệ gia đã tráo đổi con trai mình với tiểu thế t.ử.

 

Sau đó còn đem tiểu thế t.ử vứt tới Thanh Châu.

 

Sống c.h.ế.t không rõ.

 

Mãi đến ba năm trước.

 

Bà đỡ lâm bệnh qua đời.

 

Khi cháu trai bà ta thu liệm t.h.i t.h.ể.

 

Đã tìm thấy một bức thư.

 

Thì ra lương tâm bà ta bất an.

 

Nên đã viết lại toàn bộ chân tướng.

 

Trong thư còn nhắc đến tiểu thế t.ử thất lạc ở Thanh Châu.

 

Nói rằng khi bị tráo đổi.

 

Đứa bé vẫn nắm c.h.ặ.t một khối ngọc bội trong tay.

 

Dù thế nào cũng không chịu buông.

 

Năm đó khi lão thái quân sinh nở.

 

Bà cũng từng nhận ra điều bất thường.

 

Nhưng không có chứng cứ.

 

Nên không nghĩ nhiều.

 

Cho tới khi lá thư ấy được đưa tới tay bà.

 

Mọi chân tướng mới được phơi bày.

 

Con trai ruột của mình.

 

Dẫu thế nào cũng phải đón về.

 

Nhưng dưỡng t.ử nuôi nấng bao năm.

 

Lại là cục thịt trong tim.

 

Lão thái quân không nỡ rời bỏ.

 

Thậm chí còn muốn truyền tước vị cho hắn.

 

Bởi vậy khi ta vừa trở về.

 

Lão thái quân vốn chẳng hề yêu thích ta.

 

Bà liên tục gõ cảnh cáo.

 

Cho đến khi phát hiện cha câm không thể nói chuyện.

 

Bà mới hoàn toàn yên lòng.

 

Dù sao.

 

Một người con trai như vậy cũng chẳng cản được đường của dưỡng t.ử.

 

Cuối cùng bà có thể đường hoàng để con ruột và dưỡng t.ử cùng hầu hạ dưới gối mình.

 

Mà Quý Nam Phong lại quá mức vô dụng.

 

Dung mạo hắn chẳng giống lão thái quân.

 

Cũng không giống lão Hầu gia.

 

Đã không có ngọc bội.

 

Lại chẳng giống người nhà họ Vệ.

 

Lại thêm việc ta không chịu nhận.

 

Muốn nhận tổ quy tông.

 

Nào có dễ dàng như vậy?

 

Nghe lời ta nói.

 

Mọi người đều bừng tỉnh đại ngộ.

 

“Thì ra lại là một tên dã hán chưa c.h.ế.t tâm!”

 

“Mơ tưởng trèo cao vào Hầu phủ, chẳng lẽ người ta còn nhận nhầm con ruột sao?”

 

“Đúng vậy! Còn bắt nạt một tiểu cô nương, thật vô sỉ!”

 

Quý Nam Phong nghe những lời c.h.ử.i rủa.

 

Vội vàng lắc đầu.

 

“Ta không hề muốn trèo cao Hầu phủ.”

 

“Ta thật sự là phụ thân của đứa nghịch nữ này!”

 

Hắn nói vô cùng chân thành.

 

Khiến vài người có chút d.a.o động.

 

Ta bật cười.

 

“Chẳng lẽ ngay cả phụ thân của mình, ta cũng không nhận ra sao?”

 

Mọi người lại đồng loạt kinh hô.

 

“Đúng vậy!”

 

“Ai có thể hiểu rõ phụ thân của mình hơn vị đại tiểu thư Hầu phủ chứ?”

 

“Nhìn bộ dạng hắn, chắc chắn là một tên lưu manh vô căn vô cứ, suốt ngày chỉ nghĩ chuyện xấu xa.”

 

“Thật đáng khinh! Mau cút đi!”

 

Tiếng mắng c.h.ử.i vang lên khắp nơi.