Lệnh Sở

Chương 6



Hắn thôi cười.

 

Chỉ chăm chú nhìn ta.

 

Rồi nghiêm túc nói ra câu ấy.

 

Nhưng ta chẳng hề tức giận.

 

“Ồ?”

 

Ta nhìn hắn.

 

“Ý công t.ử là gì?”

 

Lục Yến bước tới.

 

Đứng sóng vai cùng ta.

 

Nhìn về phía Lưu Thính Di và Diệp Uyển ở xa xa.

 

“Nếu ta nhớ không lầm.”

 

“Đó là vị hôn phu của đường muội nàng.”

 

“Giờ lại dây dưa không rõ với nữ t.ử khác.”

 

“Nhưng nàng...”

 

“Dường như rất vui khi thấy chuyện ấy xảy ra.”

 

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Hắn chỉ nhìn một cái đã hiểu thấu ta.

 

Vì vậy.

 

Ta cũng chẳng buồn che giấu.

 

Thản nhiên đáp lại.

 

“Đường muội đối xử với ta không tốt.”

 

“Ta đương nhiên mong nàng gặp chuyện xui xẻo.”

 

Lục Yến lại cười.

 

“Có thù tất báo.”

 

Ta gật đầu.

 

Rồi lạnh nhạt nhìn hắn.

 

“Cho nên.”

 

“Kẻ nào cản đường ta.”

 

“Ta cũng sẽ ghi hận.”

 

Lục Yến nhướng mày.

 

“Ghi hận thế nào?”

 

Đột nhiên.

 

Ta tiến sát tới trước mặt hắn.

 

Khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể cảm nhận hơi thở của nhau.

 

Bốn mắt nhìn nhau.

 

Vành tai hắn khẽ đỏ lên.

 

Có chút luống cuống.

 

Đến cả nhìn thẳng vào ta cũng không dám.

 

“Nàng... nàng đột nhiên lại gần như vậy làm gì?”

 

“Công t.ử đoán thử xem.”

 

Ta mỉm cười.

 

Thấy hắn né tránh.

 

Liền xoay người bỏ đi.

 

Phía sau.

 

Lục Yến còn gọi với theo.

 

“Vệ Lệnh Sở!”

 

“Nàng là cô nương khuê các.”

 

“Nhìn chằm chằm nam t.ử như vậy rất thất lễ!”

 

Ta không đáp.

 

Chỉ đưa lưng về phía hắn.

 

Khẽ giơ tay vẫy một cái.

 

7

 

Trước khi trời tối, yến tiệc cũng kết thúc.

 

Vệ Giai Ngưng không đợi ta.

 

Nàng mang theo vẻ mặt khó chịu, vội vàng lên xe ngựa trở về phủ.

 

Trái lại, Lưu Thính Di đi rất chậm.

 

Lúc bước lên xe ngựa.

 

Trong lòng hắn dường như đang giấu một người.

 

Dáng vẻ vô cùng chột dạ.

 

Ta chỉ coi như không nhìn thấy.

 

Lên xe trở về phủ.

 

Hôm sau.

 

Lưu Thính Di liền tới cửa.

 

Tổ mẫu rất yêu quý người cháu này.

 

Cách vài hôm lại mời hắn đến Hầu phủ ở lại một thời gian.

 

Lần này cũng không ngoại lệ.

 

Lưu Thính Di còn dẫn theo mấy nha hoàn và gia đinh.

 

Trong đó.

 

Có cả Diệp Uyển và Quý Nam Phong.

 

Ta gặp bọn họ trước viện của tổ mẫu.

 

Vừa thấy ta.

 

Quý Nam Phong lập tức sa sầm mặt.

 

“Nghịch nữ!”

 

“Đợi ta nhận tổ quy tông.”

 

“Người đầu tiên ta xử trí chính là ngươi!”

 

Lưu Thính Di cũng cau mày nhìn ta.

 

“Lệnh Sở biểu muội.”

 

“Muội thật sự không nên không nhận phụ thân ruột của mình.”

 

Bên ngoài cửa viện ồn ào như vậy.

 

Tổ mẫu đương nhiên cũng nghe thấy động tĩnh.

 

Bà chống gậy.

 

Được người dìu đỡ bước ra khỏi phòng.

 

Tuy tuổi đã cao, đôi mắt đục mờ.

 

Nhưng khí thế uy nghiêm quanh người vẫn không hề suy giảm.

 

“Ồn ào cái gì vậy?”

 

Giọng tổ mẫu rất nhẹ.

 

“Di nhi, con dẫn ai tới đây?”

 

Quý Nam Phong ngẩng đầu.

 

Đôi mắt đỏ hoe.

 

“Mẫu thân.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Con thật sự là con trai ruột của người.”

 

“Người không thể không nhận con được!”

 

Diệp Uyển cũng vội vàng gật đầu.

 

“Lão thái quân.”

 

“Nghĩa phụ con thật sự không hề nói dối.”

 

“Lưu công t.ử cũng nguyện đứng ra làm chứng cho chúng con.”

 

Nghe vậy.

 

Lưu Thính Di lập tức bước lên đỡ lấy tổ mẫu.

 

Hắn cố ý lấy lòng.

 

“Cô mẫu.”

 

“Con thấy vị này quả thật có ba phần giống người ở đôi mày và ánh mắt.”

 

“Còn vị cô nương Diệp Uyển bên cạnh hắn.”

 

“Lại càng giống cháu gái ruột của người hơn.”

 

Tổ mẫu cười lạnh một tiếng.

 

Nhìn người cháu trai bên cạnh.

 

Lại bất động thanh sắc đ.á.n.h giá Diệp Uyển.

 

“Sao nào?”

 

“Bị hồ ly tinh mê hoặc rồi?”

 

Lời này cực kỳ khó nghe.

 

Diệp Uyển c.ắ.n môi.

 

Cúi đầu không nói.

 

Nhưng vẻ mặt vô cùng tủi thân.

 

Lưu Thính Di nhìn thấy mà đau lòng muốn c.h.ế.t.

 

Vội vàng mở miệng:

 

“Uyển Nhi dịu dàng ngoan ngoãn.”

 

“So với Giai Ngưng biểu muội không biết tốt hơn bao nhiêu lần.”

 

“Nếu Lưu gia và Vệ gia nhất định phải kết thân.”

 

“Con thà cưới Uyển Nhi còn hơn.”

 

Lời vừa dứt.

 

Hai má Diệp Uyển đỏ bừng.

 

Còn tổ mẫu thì tức đến không nhẹ.

 

“Nó cũng xứng gả vào Lưu gia sao?”

 

Tổ mẫu hừ lạnh.

 

“Di nhi.”

 

“Lưu gia và Vệ gia liên hôn sẽ có lợi cho tiền đồ của con.”

 

“Đừng hồ đồ.”

 

“Cô mẫu, con không hề hồ đồ...”

 

Hắn còn chưa nói hết.

 

Vệ Giai Ngưng đã hùng hổ xông vào viện.

 

Trước kia.

 

Nàng là đại tiểu thư duy nhất của Vệ phủ.

 

Lại được cưng chiều vô cùng.

 

Cho nên trong phủ có ai tới.

 

Xảy ra chuyện gì.

 

Nàng luôn là người biết đầu tiên.

 

Dù nàng không thích Lưu Thính Di.

 

Nhưng trong lòng từ lâu đã mặc định.

 

Hắn là phu quân tương lai của mình.

 

Mà nay.

 

Vị hôn phu tương lai lại muốn cưới nữ nhân khác.

 

Còn nói nàng không bằng đối phương.

 

Vệ Giai Ngưng làm sao nhịn nổi?

 

“Lưu Thính Di!”

 

“Với loại người bụng rỗng chữ nghĩa như ngươi.”

 

“Nếu không vì ngươi là cháu của tổ mẫu.”

 

“Ngươi cho rằng ta thật sự muốn gả cho ngươi sao?”

 

Nàng mắng cực kỳ thống khoái.

 

Sắc mặt Lưu Thính Di lập tức trở nên khó coi.

 

“Ta bụng rỗng chữ nghĩa?”

 

“Vệ Giai Ngưng!”

 

“Ngươi chẳng phải cũng chỉ là kẻ kiêu căng ngang ngược đó sao?”

 

“Lại không phải cháu gái ruột của tổ mẫu.”

 

“Dựa vào đâu mà cứ luôn mắt cao hơn đầu như vậy?”

 

“Di nhi, cẩn ngôn!”

 

Tổ mẫu có chút không hài lòng.

 

Vệ Giai Ngưng lập tức bật khóc kể lể.

 

Lại chỉ tay về phía Diệp Uyển.

 

“Đồ hồ ly tinh!”

 

“Nhất định là ngươi quyến rũ hắn!”

 

Diệp Uyển lắc đầu.

 

Cũng bắt đầu khóc theo.

 

Mà còn khóc đẹp hơn nhiều.

 

“Ta không có...”

 

“Ta không hề quyến rũ Lưu công t.ử...”

 

Một bên mềm yếu đáng thương.

 

Một bên hùng hổ ép người.

 

Trái tim Lưu Thính Di đương nhiên nghiêng hẳn về phía Diệp Uyển.

 

Hắn lập tức che chở nàng phía sau.

 

“Vệ Giai Ngưng!”

 

“Nàng ấy là nữ nhân của ta.”

 

“Không cho phép ngươi bắt nạt nàng!”

 

Vệ Giai Ngưng tức giận.

 

Lại bắt đầu mắng c.h.ử.i.

 

Cả sân viện nhất thời loạn thành một đoàn.

 

Tổ mẫu đau đầu không thôi.

 

Ta lại nhìn ra phía ngoài cửa.

 

Lúc này.

 

Vệ Tiêu cũng nghe thấy động tĩnh mà chạy tới.

 

“Nhị thúc.”