Lệnh Sở

Chương 7



Ta hành lễ.

 

Vệ Tiêu khẽ gật đầu.

 

Nhìn Vệ Giai Ngưng và Lưu Thính Di đang cãi vã trong sân.

 

Hắn cũng đau đầu không kém.

 

Thấy có người chống lưng.

 

Vệ Giai Ngưng càng thêm có khí thế.

 

Lao tới trước mặt ta mà mắng.

 

“Vệ Lệnh Sở!”

 

“Tất cả đều do ngươi gây ra!”

 

Ta đang định mở miệng biện giải.

 

Vệ Tiêu lại lên tiếng trước.

 

“Đường muội con còn nhỏ.”

 

“Con là tỷ tỷ.”

 

“Tự nhiên phải nhường nhịn nó nhiều hơn.”

 

Vệ Giai Ngưng là đứa con gái duy nhất do người trong lòng thuở thiếu niên của Vệ Tiêu sinh ra.

 

Từ nhỏ.

 

Hắn đã xem nàng như minh châu trong lòng bàn tay.

 

Cho nên mới nuôi dưỡng nàng thành tính tình ngang ngược như ngày hôm nay.

 

Nói đến đây.

 

Ánh mắt Vệ Tiêu vô tình lướt qua Quý Nam Phong đang đứng trong góc.

 

Trong mắt hắn lóe lên một tia hoảng loạn.

 

Vệ Tiêu chỉ vào Quý Nam Phong.

 

“Hắn vì sao lại ở đây?”

 

8

 

Tuy tổ mẫu không tin lời Quý Nam Phong.

 

Nhưng không chịu nổi Lưu Thính Di hết lời cầu xin.

 

Lại thêm hắn là con trai độc nhất của đại cữu phụ.

 

Là gia chủ tương lai của Lưu gia.

 

Cuối cùng.

 

Tổ mẫu vẫn đồng ý với hắn.

 

Cho phép Quý Nam Phong tạm thời ở lại Hầu phủ.

 

Cả Diệp Uyển cũng vậy.

 

Chỉ nói không được làm chính thất.

 

Nhưng sau này có thể nạp làm thiếp.

 

Diệp Uyển đương nhiên không cam lòng.

 

Nhưng đường còn dài.

 

Thủ đoạn của nàng cũng không ít.

 

Bởi vậy.

 

Mấy ngày nay trong phủ vô cùng náo nhiệt.

 

Diệp Uyển dốc hết tâm sức.

 

Liên tiếp nhận được từ Lưu Thính Di hết lời hứa hẹn này tới lời hứa hẹn khác.

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

Vệ Giai Ngưng thì suốt ngày đập phá đồ đạc.

 

Hoặc là cãi vã với Lưu Thính Di.

 

Còn Quý Nam Phong.

 

Ngày nào cũng muốn gặp tổ mẫu.

 

Nhưng đều bị Vệ Tiêu lấy đủ mọi lý do ngăn cản.

 

Cứ như vậy.

 

Ồn ào suốt ba năm ngày.

 

Bỗng có thiếp mời từ Trưởng Công chúa.

 

Nói muốn mời ta cùng tới Khai Nguyên tự dâng hương.

 

Tổ mẫu đương nhiên không thể từ chối.

 

Bà đích thân giúp ta trang điểm.

 

Lại tỉ mỉ dặn dò.

 

Nhất định phải lấy lòng Trưởng Công chúa.

 

Để gia tộc có thêm trợ lực.

 

Ta đều nhất nhất đáp ứng.

 

Sau đó lên xe ngựa do phủ Trưởng Công chúa phái tới.

 

Khi tới Khai Nguyên tự.

 

Ta theo Trưởng Công chúa vào đại điện dâng hương.

 

Hiện đang là mùa phù dung nở rộ.

 

Trong chùa có một hồ nước.

 

Phong cảnh cực kỳ mỹ lệ.

 

Trưởng Công chúa vốn muốn ta cùng người thưởng hoa.

 

Nhưng ta tìm cớ từ chối.

 

Ta quỳ trước Phật tổ.

 

Thành tâm dập đầu.

 

Không biết từ lúc nào.

 

Lục Yến đã xuất hiện.

 

Còn quỳ xuống bên cạnh ta.

 

“Rõ ràng muốn lấy lòng mẫu thân ta.”

 

“Lại không chịu cùng người thưởng hoa.”

 

“Nàng còn giảo hoạt hơn ta tưởng.”

 

Lục Yến bày ra vẻ đã nhìn thấu mọi chuyện.

 

“Vệ Lệnh Sở.”

 

“Nàng biết mẫu thân ta thích yên tĩnh.”

 

“Lại thích lễ Phật dâng hương.”

 

“Cho nên mới cố tình làm ra vẻ này.”

 

“Muốn khiến mẫu thân ta càng yêu thích nàng hơn.”

 

“Có đúng không?”

 

“Công t.ử nghĩ quá nhiều rồi.”

 

Ta cười mà không cười.

 

Đang định đứng dậy.

 

Lục Yến lại kéo lấy cánh tay ta.

 

“Hiện giờ mẫu thân ta không có ở đây.”

 

“Nàng không cần tiếp tục giả vờ nữa.”

 

“Có thể thoải mái mà...”

 

Hắn còn chưa nói hết.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vị trụ trì đã từ trong điện đi ra.

 

“Thí chủ.”

 

“Bài vị vãng sinh của mẫu thân người đã được an trí xong.”

 

Lục Yến lập tức sững người.

 

Dường như không thể tin nổi.

 

“Không phải nàng cố tình diễn cho mẫu thân ta xem sao?”

 

Ta liếc hắn một cái.

 

Chậm rãi nói:

 

“Ba năm trước.”

 

“Có người muốn ám sát phụ thân ta.”

 

“Khi ấy mẫu thân ta đã m.a.n.g t.h.a.i bảy tháng.”

 

“Vì đường xa xóc nảy cùng đau thương quá độ mà sinh non.”

 

“Lại gặp khó sinh.”

 

“Cuối cùng cùng đệ đệ trong bụng rời khỏi nhân thế.”

 

“Khi đó.”

 

“Ta bị vây trong biển lửa.”

 

“May được bằng hữu cứu giúp.”

 

“Nàng ấy cũng mất theo.”

 

“Hiện nay ta đã nhận tổ quy tông.”

 

“So với khi còn là nha đầu nơi sơn dã.”

 

“Trên người cũng có thêm chút bạc vụn.”

 

“Có thể lập bài vị vãng sinh cho mẫu thân, đệ đệ và bằng hữu.”

 

“Chỉ mong cầu cho họ được đầu t.h.a.i nơi phúc địa.”

 

Nghe ta nói như vậy.

 

Lục Yến có vẻ muốn nói lại thôi.

 

Trong mắt hiện lên vài phần áy náy.

 

“Xin lỗi.”

 

“Ta không hề biết...”

 

“Không sao.”

 

Ta mỉm cười.

 

“Nếu công t.ử thật sự cảm thấy áy náy.”

 

“Có thể giúp ta một việc được không?”

 

Lập tức.

 

Lục Yến trở nên cảnh giác.

 

“Tuy trước đó là ta hiểu lầm nàng.”

 

“Nhưng cũng không có nghĩa để nàng chiếm tiện nghi.”

 

“Ân tình của phủ Trưởng Công chúa.”

 

“Đâu phải nàng muốn là có thể lấy được.”

 

Thật vô vị.

 

Cảnh giác đến mức này.

 

Quả thực ngay cả bằng hữu cũng khó làm.

 

Ta đứng dậy đi ra ngoài.

 

Lục Yến liền đi theo.

 

Dường như còn muốn nói thêm điều gì đó.

 

Nhưng đúng lúc ấy.

 

Một tiếng thét t.h.ả.m thiết của Trưởng Công chúa bỗng vang lên.

 

9

 

Ta và Lục Yến vội vàng chạy tới hậu viện bên hồ nước.

 

Trưởng Công chúa ngã ngồi dưới đất.

 

Đám tỳ nữ hoảng loạn không biết làm sao.

 

Bên cạnh còn có một con độc xà đang thè lưỡi phun tín.

 

“Trưởng Công chúa bị rắn độc c.ắ.n rồi!”

 

Tỳ nữ thất thanh kêu lên.

 

Ta lập tức nhìn sang.

 

Chỉ thấy nơi mắt cá chân của Trưởng Công chúa có một vết thương.

 

Lục Yến tức khắc rút kiếm c.h.é.m về phía con rắn.

 

Còn ta thì lao tới bên Trưởng Công chúa.

 

Rồi quỳ sụp xuống.

 

Dùng miệng hút độc huyết từ vết thương ra ngoài.

 

“Vệ Lệnh Sở, nàng điên rồi sao!”

 

Lục Yến thấy vậy.

 

Trong mắt đầy vẻ kinh hoảng.

 

Hắn định đưa tay kéo ta lại.

 

Ta không động đậy.

 

Hút một ngụm m.á.u độc rồi nhổ đi.

 

Lập tức nói:

 

“Tính mạng của Trưởng Công chúa quan trọng hơn.”

 

Sau đó lại tiếp tục hút m.á.u độc.

 

Cho tới khi m.á.u nơi vết thương trở lại màu đỏ tươi.

 

Ta mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Trưởng Công chúa nhìn ta.

 

Ánh mắt phức tạp.

 

Dường như có chút xúc động.

 

Nhưng ta còn chưa kịp nói gì.

 

Nọc độc của con rắn quá mạnh.

 

Dù ta đã vô cùng cẩn thận.

 

Vẫn hút phải một ít độc huyết.

 

Rồi ngất lịm.

 

Khi tỉnh lại lần nữa.

 

Ta đã ở trong phủ Trưởng Công chúa.

 

Ta mơ màng mở mắt.

 

Chỉ thấy ở phía xa.

 

Trưởng Công chúa đang nói chuyện với Lục Yến.

 

“Yến nhi.”

 

“Con thấy Vệ Lệnh Sở thế nào?”

 

Lục Yến khó hiểu.

 

“Mẫu thân vì sao lại hỏi như vậy?”