Linh Dao Truyện

Chương 8



 

Chương 8

 

Chưởng quầy rất biết nhìn sắc mặt người, lập tức khen:

 

"Phu nhân sinh ra đã xinh đẹp."

 

"Đến cả cây trâm ngọc này ở trên người phu nhân cũng phải thất sắc."

 

Ta bị khen đến ngượng ngùng.

 

Ấy vậy mà Tiêu Lăng còn nghiêm túc gật đầu:

 

“Quả thật là thất sắc."

 

Chưởng quầy: "..."

 

Người này đúng là không hiểu lời khách sáo.

 

Ta trừng huynh ấy một cái.

 

Không ngờ người luôn trầm ổn như huynh ấy cũng có lúc ngây ngô như vậy.

 

Bị ta trừng mà vẫn chẳng hiểu.

 

Huynh ấy cúi đầu xuống, tưởng ta muốn nói chuyện riêng.

 

Nghiêm túc hỏi:

 

"Ừm?"

 

Ngốc c.h.ế.t đi được.

 

Ta nhón chân lên.

 

Khẽ hôn lên vành tai huynh ấy.

 

Rồi đặt bạc xuống mua cây trâm.

 

Giữa tiếng chúc mừng của chưởng quầy.

 

Ta còn chưa kịp phản ứng đã bị Tiêu Lăng bế bổng lên.

 

Hoảng hốt kêu một tiếng.

 

Xấu hổ đến mức vùi mặt vào lòng huynh ấy, không dám gặp ai.

 

Lúc ấy vừa qua mùa đông.

 

Mùa xuân mới chớm.

 

Vạn vật hồi sinh.

 

Là khoảng thời gian đẹp nhất trong năm.

 

Người xung quanh nhìn đôi thiếu niên thiếu nữ đang độ động lòng.

 

Ai nấy đều bật cười thiện ý.

 

Tiêu Lăng cứ như vậy ôm ta trong lòng.

 

Đắc ý như vừa đ.á.n.h thắng một trận lớn.

 

Niềm vui hiện rõ trên gương mặt.

 

Đi ngang qua cửa hàng.

 

Đi ngang qua xe ngựa.

 

Đi ngang qua người qua đường.

 

Cũng đi ngang qua Thẩm Khuyết đang cô độc đứng đó.

 



 

Hôn lễ này được tổ chức vô cùng long trọng.

 

Vừa là thánh chỉ tứ hôn.

 

Lại vừa là đại hôn của tân quý triều đình.

 

Đương nhiên náo nhiệt vô cùng.

 

Đúng lúc Thái t.ử cũng cưới Thái t.ử phi.

 

Hai chuyện vui cùng diễn ra.

 

Nhất thời khắp đường phố Kim Lăng đều phủ đầy giấy đỏ.

 

Không khí vui mừng ngập tràn.

 

Đến giờ lành.

 

Phu thê bái đường.

 

Tiến vào tân phòng.

 

Tiêu Lăng ôm c.h.ặ.t lấy ta.

 

Tựa như sợ ta bị người khác cướp mất.

 

Huynh ấy đuổi hết đám đồng liêu tới náo động phòng ra ngoài.

 

Không cho ai quấy rầy ta.

 

Lúc này mới cẩn thận vén khăn hỉ lên.

 

Trước mắt huynh ấy là ta trong bộ giá y đỏ thẫm.

 

Đầu đội mũ phượng.

 

Khoác khăn hà.

 

Ta mỉm cười với huynh ấy.

 

Hơi thở Tiêu Lăng chợt ngưng lại.

 

Khóe mắt cũng đỏ lên.

 

Huynh ấy ôm c.h.ặ.t ta vào lòng.

 

Vùi mặt nơi cổ ta.

 

Khẽ nói:

 

"Ta từng nghĩ..."

 

"Mình suýt nữa đã đến muộn."

 

"Suýt nữa đã mất Dao Dao rồi."

 

Huynh ấy vẫn luôn nghĩ.

 

Muốn cưới ta.

 

Ít nhất cũng phải có quân công trong người.

 

Phải dùng kiệu tám người khiêng mới xứng đáng.

 

Cho nên huynh ấy đau đớn rời xa ta ba năm.

 

Trên sa trường đao kiếm.

 

Liều mạng g.i.ế.c địch.

 

Lại vô tình tạo cơ hội cho người khác chen chân vào.

 

May mà...

 

Vẫn chưa quá muộn.

 

Hơi thở huynh ấy phả bên cổ khiến ta ngứa ngáy.

 

Mơ màng gọi:

 

"A huynh..."

 

Ngay sau đó.

 

Một bàn tay lớn che mắt ta lại.

 

Ta nghe thấy tiếng thở dài bất đắc dĩ:

 

"Dao Dao."

 

"Phải gọi là phu quân."

 

Ta đỏ mặt.

 

Nhỏ giọng gọi:

 

"Phu quân..."

 

Nến long phụng lay động.

 

Dải lụa đỏ buông rủ.

 

Cả căn phòng tràn ngập hương thơm.

 



 

Ba tháng sau.

 

Ta và Tiêu Lăng rời khỏi Kim Lăng.

 

Bệ hạ lo lắng Bắc Man gây sự.

 

Nên hạ chỉ điều quân trấn thủ.

 

Không được tự ý rút về.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hơn nữa còn là mệnh lệnh không thể thay đổi.

 

Ngay cả các hoàng t.ử kế vị sau này cũng không được sửa.

 

Vì thế.

 

Người được chọn chính là Tiêu Lăng.

 

Một vị lương tướng như huynh ấy.

 

Như vậy cũng tốt.

 

Phụ mẫu ta tuổi đã cao.

 

Nghe vậy cũng thu dọn hành lý.

 

Dứt khoát cả nhà cùng chuyển đi.

 

An hưởng tuổi già.

 

Ngày rời đi.

 

Trời lất phất mưa.

 

Khắp nơi mờ mịt sương khói.

 

Thái t.ử và Thái t.ử phi thay mặt thiên t.ử tới tiễn.

 

Đều là những đôi phu thê mới cưới.

 

Thẩm Khuyết dường như lại trầm mặc hơn trước.

 

Còn Thái t.ử phi thì đoan trang khéo léo, nói rất nhiều lời tiễn biệt.

 

Ta và Tiêu Lăng lần lượt cảm tạ.

 

Sau đó lên ngựa.

 

Lên xe.

 

Đoàn người chậm rãi xuất phát.

 

Gió lại nổi lên.

 

Thổi tung rèm xe.

 

Giữa màn mưa bụi mịt mờ.

 

Ta và Thẩm Khuyết nhìn nhau từ xa.

 

Nhưng thứ nhìn thấy.

 

Chỉ còn là một bóng hình mơ hồ.

 



 

Ta vốn nghĩ.

 

Chúng ta sẽ không còn gặp lại nữa.

 

Nhưng ba năm sau...

 

Thiên t.ử băng hà.

 

Tân đế đăng cơ.

 

Ta và Tiêu Lăng trở về Kim Lăng báo cáo công vụ.

 

Lúc ấy.

 

Người triệu kiến ta lại chính là vị Thái t.ử phi năm nào.

 

Nàng nay đã trở thành Hoàng hậu.

 

Nàng vẫn dịu dàng đoan trang như trước.

 

Chỉ là đầy đặn hơn đôi chút.

 

Có lẽ sống cũng không tệ.

 

Những năm qua.

 

Nàng luôn là hiền nội trợ bên cạnh Thẩm Khuyết.

 

Quản lý hậu cung.

 

Nhân hậu rộng lượng.

 

Không ai không khen ngợi phong thái của nàng.

 

Ngay cả chuyện tuyển phi nạp thiếp cho phu quân.

 

Nàng cũng chưa từng keo kiệt.

 

Vừa gặp ta.

 

Nàng liền tự tay rót một chén trà.

 

Nói:

 

"Bản cung biết năm đó ngươi cố ý dẫn bản cung tới nhìn thấy cảnh tượng ấy là có ý tốt."

 

"Không muốn bản cung bị lừa gạt."

 

"Xét cả tình lẫn lý, bản cung đều nên cảm tạ ngươi."

 

Kiếp này ta không làm Hoàng hậu.

 

Ít đi rất nhiều tiếng c.h.ử.i rủa.

 

Ở phương Nam sống tự do tự tại.

 

Nghe vậy liền cười lắc đầu:

 

"Nhưng cuối cùng nương nương vẫn gả đấy thôi."

 

Năm đó thủ đoạn của Thẩm Khuyết thực sự quá đê tiện.

 

Trước khi bị cung nhân dẫn tới thiên điện.

 

Ta đã bảo nha hoàn đi gọi Tống Vân Tuệ tới.

 

Cho nên.

 

Cuộc đối thoại giữa ta và Thẩm Khuyết hôm đó.

 

Nàng đều nghe thấy.

 

Nhưng nàng vẫn gả.

 

"Như bệ hạ từng nói."

 

"Bản cung sống dưới tay kế mẫu."

 

"Có thể trở thành Thái t.ử phi đã là con đường tốt nhất."

 

"Cho nên dù biết mọi chuyện, bản cung vẫn cam tâm tình nguyện."

 

Dù sao.

 

Ai mà không thích cuộc sống gấm vóc vinh hoa?

 

Về phần Thẩm Khuyết có yêu nàng hay không.

 

Điều đó không quan trọng.

 

Bởi người nàng yêu cũng đâu phải Thẩm Khuyết.

 

Không phải sao?

 

Cho nên những năm qua.

 

Nàng mới có thể không chút để bụng mà giúp Thẩm Khuyết tuyển tú.

 

Từng bước làm tốt bổn phận của một Hoàng hậu.

 

Ngay cả việc Thẩm Khuyết muốn gặp ta.

 

Nàng cũng chu đáo sắp xếp.

 

Rèm châu được vén lên.

 

Ta ngẩng đầu nhìn.

 

Thẩm Khuyết đang đứng ở đó.

 

Gặp lại ta.

 

Đôi mắt hắn đỏ hoe.

 

Đầy xúc động.

 

Khẽ gọi:

 

"Linh Dao..."

 



 

Hoàng hậu lên tiếng:

 

"Bệ hạ tới thật đúng lúc."

 

"Thần thiếp đang cùng Ninh An quận phu nhân ôn chuyện đây."

 

Nàng nắm tay ta.

 

Không buông ra.

 

Cũng không có ý định lui xuống.