Linh Dao Truyện

Chương 9



 

Chương 9

 

Thẩm Khuyết muốn gặp ta.

 

Nàng không tiện từ chối.

 

Nhưng việc nàng ở lại.

 

Chính là đang dùng hành động thực tế để bảo vệ ta.

 

Ta hiểu thiện ý và sự bất đắc dĩ của nàng.

 

Khẽ vỗ lên mu bàn tay nàng.

 

Rồi đứng dậy hành lễ:

 

"Thần phụ tham kiến bệ hạ."

 

Hai chữ "thần phụ" vừa thốt ra.

 

Bước chân đang tiến tới của Thẩm Khuyết lập tức khựng lại.

 

Hắn cười khổ:

 

"Linh Dao."

 

"Nàng hà tất phải như vậy."

 

"Đâm từng nhát vào tim trẫm."

 

Cảnh còn người mất.

 

Những thứ không thể quay về.

 

Rốt cuộc cũng không thể quay về nữa.

 

Ta hiểu tính tình của Thẩm Khuyết.

 

Điều hắn coi trọng nhất là danh tiếng minh quân.

 

Huống hồ Thái hậu vẫn còn tại thế.

 

Cho nên bất kể vì lý do nào.

 

Hắn cũng sẽ không làm gì ta nữa.

 

Chỉ là nhìn khí sắc của ta tốt hơn kiếp trước rất nhiều.

 

Trong lòng hắn vừa không cam tâm.

 

Lại vừa đau đớn.

 

"Hóa ra hắn thật sự chưa từng nghĩ tới chuyện nạp thiếp."

 

"Lại chăm sóc nàng tốt đến vậy."

 

"Dù bị ép bằng tội c.h.ế.t cũng vẫn nhất quyết không chịu buông tay."

 

Tội c.h.ế.t?!

 

Ta lập tức ngẩng đầu.

 

Lo lắng hỏi:

 

"Tội c.h.ế.t gì?!"

 

"Ngươi đã làm gì huynh ấy?!"

 

Tiêu Lăng?

 

Rõ ràng huynh ấy không hề có lỗi!

 

Lẽ nào Thẩm Khuyết muốn trút giận lên huynh ấy vì ta?

 

Trong lòng ta nóng như lửa đốt.

 

Thậm chí quên cả lễ nghi tôn ti.

 

Thấy Thẩm Khuyết không trả lời.

 

Ta mặc kệ tiếng kinh hô của Hoàng hậu.

 

Xoay người chạy ra ngoài.

 

Lướt qua người hắn.

 

Không hề lưu luyến.

 

Nhưng ngay sau đó.

 

Ta đ.â.m sầm vào một bức tường thịt.

 

Người nam nhân vội vàng ôm lấy ta.

 

Vừa kinh ngạc vừa đau lòng, khẽ thở dài:

 

"Sao lại chạy nhanh như vậy?"

 

"Nếu đụng bị thương thì làm sao?"

 

Ta nhìn rõ người trước mặt.

 

Vành mắt lập tức đỏ lên:

 

"Tiêu Lăng?!"

 

Nước mắt không ngừng rơi xuống.

 

Huynh ấy đau lòng đến mức luống cuống lau giúp ta.

 

Nhẹ giọng dỗ dành:

 

"Không khóc nữa."

 

"Có phải va đau rồi không?"

 

"Hay là ta và bệ hạ bàn việc quá lâu, khiến nàng đợi sốt ruột?"

 

"Để ta xem trán có bị thương không..."

 

Giọng huynh ấy dịu dàng vô cùng.

 

Mà lúc này ta cũng phản ứng lại.

 

Thẩm Khuyết lừa ta.

 

Hắn căn bản không làm khó Tiêu Lăng!

 

Ta quay đầu nhìn lại.

 

Thẩm Khuyết đứng đó.

 

Vẻ mặt thê lương.

 

Ngay cả một nụ cười cũng không gượng nổi.

 

"Linh Dao."

 

"Đến hôm nay trẫm mới thật sự hết hy vọng."

 

"Nàng gả cho hắn."

 

"Không phải vì muốn chống đối trẫm."

 

"Ít nhất từ lâu đã không còn là vì lý do đó."

 

"Mà là nàng thật sự..."

 

"Đã yêu Tiêu Lăng rồi."

 

Trước mắt ta tối sầm.

 

Thân thể mềm nhũn.

 

Ngã xuống.

 

Xung quanh lập tức trở nên hỗn loạn.

 

...

 

Lúc tỉnh lại.

 

Ta đã nằm trên giường.

 

Nghe thấy ngự y đang bẩm báo với ba người:

 

"Bệ hạ, nương nương, Tiêu tướng quân không cần lo lắng."

 

"Phu nhân chỉ là vừa mới m.a.n.g t.h.a.i được hai tháng."

 

"Lại thêm đường về Kim Lăng xa xôi vất vả."

 

"Cho nên thân thể hơi suy nhược mà thôi."

 

Choang!

 

Tiếng bình hoa vô tình bị va vỡ vang lên.

 

Có người vui mừng.

 

Có người như trút được gánh nặng.

 

Cũng có người không dám tin.

 

"Có thai?!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



 

Ngay cả ta cũng ngây người.

 

Bởi vì chuyện kiếp trước.

 

Ta vẫn luôn cho rằng cơ thể mình không thể mang thai.

 

Nhưng bây giờ.

 

Lại được báo rằng ta đã có thai.

 

Vậy kiếp trước.

 

Người không thể sinh con rốt cuộc là ai?

 

Đáp án đã quá rõ ràng.

 

Tân đế.

 

Người đã có phi tần suốt ba năm nay.

 

Vẫn không có lấy một người con.

 

Thẩm Khuyết đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ.

 

Nhìn Tiêu Lăng vui mừng ôm lấy ta.

 

Nhìn Hoàng hậu lên tiếng chúc mừng.

 

Còn bản thân hắn.

 

Lại giống như một người ngoài cuộc.

 

Nhìn khóe môi ta cong lên.

 

Nhìn bầu không khí vui vẻ hòa thuận.

 

Hắn đã làm gì đây?

 

Hắn khiến ta ở kiếp trước phải chịu đủ mọi lời mắng c.h.ử.i.

 

Thậm chí chính hắn cũng từng sinh ra một tia oán trách đối với ta.

 

Vì thế kiếp này.

 

Hắn từ bỏ ta.

 

Cưới người khác.

 

Tự tay c.h.ặ.t đứt tình nghĩa giữa hai người.

 

Hắn cho rằng mình đang sửa sai.

 

Đang đưa mọi thứ trở về đúng quỹ đạo.

 

Nhưng đến cuối cùng.

 

Sự thật lại nói với hắn rằng...

 

Người không thể sinh con.

 

Vốn dĩ là chính hắn.

 



 

Tin tức tân đế mắc bệnh kín cuối cùng vẫn truyền ra ngoài.

 

Không phải vì ta.

 

Mà bởi kiếp trước.

 

Hắn chỉ có một Hoàng hậu là ta.

 

Cho nên tất cả mọi người đều đương nhiên quy trách nhiệm không sinh được con lên đầu ta.

 

Nhưng kiếp này.

 

Tân Hoàng hậu vốn nổi tiếng rộng lượng.

 

Từ trước đến nay chưa từng ngăn cản hắn nạp phi.

 

Vậy mà hậu cung vẫn không có lấy một đứa trẻ ra đời.

 

Thời gian lâu dần.

 

Ai cũng hiểu nguyên nhân nằm ở đâu.

 

Những lời cười nhạo kín đáo bắt đầu lan truyền trong dân gian.

 

Giống hệt những lời đàm tiếu mà kiếp trước ta từng phải gánh chịu.

 

Chỉ khác là.

 

Kiếp này tất cả đều rơi xuống đầu Thẩm Khuyết.

 

Cuối cùng hắn vẫn không chịu nổi đả kích.

 

Hoặc có lẽ từ lâu đã uất kết trong lòng.

 

Cho nên cơ thể thường xuyên đau yếu.

 

Đến khi ta nghe được tin tức về hắn lần nữa.

 

Đã là bảy năm sau.

 

Tin dữ thiên t.ử đột ngột băng hà.

 

Thiên t.ử c.h.ế.t trẻ.

 

Là chuyện lớn.

 

Nhưng may thay.

 

Hoàng hậu từ sớm đã nhận một đứa trẻ trong tông thất làm con thừa tự.

 

Đích thân nuôi dạy.

 

Cho nên dù vị tân quân còn nhỏ tuổi.

 

Nhưng có Thái hậu và Thái Hoàng thái hậu buông rèm nhiếp chính.

 

Triều đình cũng không xảy ra biến cố gì.

 

Lúc ấy.

 

Nữ nhi ta đã sáu tuổi.

 

Thấy ta thất thần.

 

Con bé kéo tay ta, ngây thơ hỏi:

 

"Mẫu thân quen tiên đế sao?"

 

Ta hoàn hồn.

 

Lắc đầu.

 

Giọng rất nhạt:

 

"Không liên quan."

 

Rồi cố ý dọa con bé:

 

"Bài vở làm xong chưa?"

 

"Hôm nay phụ thân con trở về."

 

"Nếu khảo bài không đạt, sẽ bị đ.á.n.h m.ô.n.g đấy."

 

Con bé lập tức bĩu môi.

 

Ôm đầu bỏ chạy.

 

Đúng lúc ấy.

 

Tiêu Lăng xuống ngựa trở về nhà.

 

Trên tay cầm một bó hoa dại.

 

Mỉm cười đi về phía ta:

 

"Nương t.ử."

 

"Hoa ở Nam Sơn lại nở rồi."

 

"Nàng xem, ta hái cho nàng có đẹp không?"

 

Hoa lại nở rồi sao.

 

Ta ngẩng đầu nhìn.

 

Lại thêm một mùa xuân nữa đã tới.

 

Vạn vật tràn đầy sức sống.

 

Cỏ cây xanh tốt.

 

Là một điềm lành.

 

Vì thế ta mỉm cười đáp:

 

"Đẹp lắm."

 



 

Toàn văn hoàn.