Linh Điền Làm Giàu: Chàng Thư Sinh, Nương Tử Tới Nuôi Chàng!

Chương 10



Họ không hề biết rằng, cái gật đầu đêm nay trong chòi gỗ hoang vu này, không chỉ đ.á.n.h dấu một liên minh để chống lại cực phẩm người nhà, mà còn là bước khởi đầu cho một mối tình điền viên ngọt ngào, cùng nhau khai sơn phá thạch, dệt nên một bức tranh cẩm tú rực rỡ nhất ở Đại Triều.

Chỉ chờ bình minh ló rạng, thôn Phó Sơn sẽ phải đón nhận một cơn địa chấn thực sự từ sự trở về của "quỷ môn quan" Phương Thu Đào.

Sương sớm trên núi Bắc Sơn vẫn còn đọng lại thành những hạt li ti, lạnh buốt, nhưng bước chân của Phương Thu Đào lại vô cùng vững chãi.

Con đường mòn đất đỏ dẫn từ lưng chừng núi xuống thôn Phó Sơn ngổn ngang sỏi đá và rễ cây xù xì. Thu Đào đi phía trước, thân hình gầy gò trong bộ quần áo cũ kỹ vẫn vương vài vệt bùn đất từ đêm qua, nhưng sống lưng cô thẳng tắp. Ở phía sau, cách chừng nửa bước, Trình Văn Tuấn lặng lẽ bám theo. Dáng vẻ anh cao lớn, áo sơ mi vải thô sờn cổ không giấu được khí chất trầm ổn, tĩnh lặng như mặt hồ nước sâu.

Suốt chặng đường, không ai nói với ai câu nào, nhưng bầu không khí giữa hai người đã không còn sự cảnh giác như lúc mới gặp. Tiếng ho hen kinh niên của Trình Văn Tuấn đã biến mất một cách kỳ diệu sau khi uống bát nước ấm đêm qua. Anh tò mò nhìn bóng lưng nhỏ bé của cô gái mười lăm tuổi phía trước. Rõ ràng chỉ là một cô bé nông thôn gầy gò, yếu ớt, lại vừa trải qua sinh t.ử, vậy mà trên người cô lại tỏa ra một loại sát khí và sự điềm tĩnh đến đáng sợ.

"Đến nơi rồi." Phương Thu Đào đột ngột dừng bước.

Trước mặt họ là khoảnh đất trống trước sân sinh hoạt chung của thôn Phó Sơn. Ngay lúc này, mặt trời vừa ló rạng, nhưng cả khoảng sân đã ồn ào như cái chợ vỡ.

"Trời ơi là trời! Cái số tôi sao mà khổ thế này! Nuôi ong tay áo, nuôi khỉ dòm nhà! Con ranh Thu Đào c.h.ế.t dẫm, nó vô ơn bạc nghĩa, chê nhà tôi nghèo nên bỏ trốn, trượt chân rơi xuống vách đá c.h.ế.t mất xác rồi! Mất con mất của, tôi sống làm sao đây!"

Tiếng gào khóc t.h.ả.m thiết, rền rĩ vang lên giữa đám đông. Trương Xuân Chi ngồi bệt dưới đất, hai tay đập đùi bành bạch, nước mắt nước mũi tèm lem, mái tóc rối tung như tổ quạ. Bà ta vừa khóc vừa liếc mắt nhìn thái độ của những người xung quanh, diễn trọn vai một người mẹ đau khổ vì mất con gái nuôi.

Đứng đối diện bà ta là Lưu Thục Phân – mẹ của Vương Đại Bảo, hai tay chống nạnh, mặt hầm hầm sát khí: "Bà bớt diễn kịch đi Trương Xuân Chi! Nhà họ Vương chúng tôi giao đủ ba trăm tệ tiền sính lễ cho bà, giờ kiệu hoa rỗng không, người thì mất tích. Bà nói nó rơi xuống vực c.h.ế.t thì nó c.h.ế.t à? Có thấy xác đâu? Khôn hồn thì ói ba trăm tệ ra đây, nếu không hôm nay tôi lật tung cái nhà họ Phương lên!"

Bên cạnh Lưu Thục Phân, gã ngốc Vương Đại Bảo vẫn mặc nguyên bộ quần áo đỏ lố lăng từ hôm qua, ngón tay chọc vào mũi ngoáy ngoáy, cười hì hì: "Vợ... con muốn vợ... Mẹ ơi, vợ trốn đi chơi ú tim rồi à?"

Dân làng vây quanh chỉ trỏ, bàn tán xôn xao. Người chê trách nhà họ Phương tham tiền bán con, người lại tặc lưỡi tiếc thương cho cái mạng mỏng của Đào nha đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đứng khuất sau gốc cây đa cổ thụ, ánh mắt Phương Thu Đào lạnh đi. Đáy mắt cô xẹt qua một tia trào phúng sắc lẹm. Quả nhiên, Trương Xuân Chi vì muốn nuốt trọn ba trăm tệ kia mà không tiếc tung tin đồn cô đã c.h.ế.t hụt dưới vực sâu. Bà ta đinh ninh rằng cú rơi đêm qua dư sức biến cô thành đống thịt nát, nên mới tự tin ra đây ăn vạ để xù nợ.

"Anh đứng đây đợi tôi một lát." Thu Đào khẽ nói với Trình Văn Tuấn. "Chuyện nhà tôi, tôi muốn tự mình mở màn."

Trình Văn Tuấn gật đầu, ánh mắt thâm thúy hiện lên ý cười nhạt: "Được. Nếu cần, tôi sẽ ra mặt."

Phương Thu Đào hít một hơi thật sâu, vén mớ tóc lòa xòa trước trán, rồi cất bước đi thẳng vào giữa đám đông. Xuyên qua những lớp người đang ồn ào, giọng nói của cô vang lên không lớn, nhưng lại trong trẻo và lạnh lẽo tựa như một tảng băng vừa dứt chảo dầu sôi:

"Ai bảo tôi c.h.ế.t?"

Cả khoảng sân bỗng chốc im bặt. Tiếng khóc gào của Trương Xuân Chi nghẹn lại trong cổ họng như bị ai bóp nghẹt. Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía âm thanh vừa phát ra.

Phương Thu Đào đứng đó, thân hình mỏng manh đón lấy ánh nắng buổi sớm. Sắc mặt cô tuy nhợt nhạt, quần áo lấm lem bùn đất, nhưng đôi mắt lại sáng rực, rực cháy ngọn lửa của sự sống và sự phẫn nộ không thể che giấu.

"Á! Ma... Ma!" Trương Xuân Chi trố mắt, mặt cắt không còn một giọt m.á.u. Bà ta lùi lại phía sau, trỏ ngón tay run lẩy bẩy về phía cô: "Mày... mày là người hay quỷ? Đừng có về tìm tao... tự mày trượt chân cơ mà!"

"Ma quỷ gì giữa ban ngày ban mặt?" Phương Thu Đào cười lạnh, từng bước tiến lại gần Trương Xuân Chi, khí thế bức người khiến đám đông tự động dạt ra nhường đường. "Trương Xuân Chi, bà thất vọng lắm phải không? Tôi không c.h.ế.t dưới đáy vực Bắc Sơn, mạng tôi lớn, Diêm Vương không dám nhận, ngài ấy bảo tôi phải quay về cõi dương để hỏi tội kẻ đã rắp tâm hại c.h.ế.t tôi!"

Dân làng xôn xao ồ lên. Lưu Thục Phân thấy Thu Đào còn sống thì hai mắt sáng rực, lập tức nhào tới nắm lấy tay cô: "A! Thu Đào! Cháu chưa c.h.ế.t! Tốt quá rồi! Đi, đi về nhà họ Vương với bác! Sính lễ đã nhận, cháu là người của nhà họ Vương rồi!"

"Buông tay ra!" Phương Thu Đào hất mạnh tay Lưu Thục Phân ra, ánh mắt sắc như d.a.o liếc nhìn người đàn bà hám lợi. "Luật pháp nhà nước quy định rõ ràng, mua bán phụ nữ, ép buộc hôn nhân là phạm pháp. Các người đưa ba trăm tệ cho Trương Xuân Chi, đó là giao dịch dơ bẩn của các người. Tôi chưa từng gật đầu, cũng chưa từng đăng ký kết hôn với Vương Đại Bảo. Bà ép tôi đi theo, tôi sẽ lên đồn công an huyện tố cáo nhà họ Vương tội buôn người!"