Linh Điền Làm Giàu: Chàng Thư Sinh, Nương Tử Tới Nuôi Chàng!

Chương 9



"Ta tên Phương Thu Đào." Nàng thẳng thắn đáp lời, không hề che giấu. Nàng biết, với bộ dạng hiện tại của mình, có bịa chuyện cũng chẳng ai tin. "Người thôn Phó Sơn ở ngay dưới chân núi này."

Trình Văn Tuấn khẽ nhíu mày, ánh mắt rơi xuống bộ hỉ phục rách nát và bàn tay đang quấn mảnh vải thấm m.á.u của nàng. "Phương cô nương... vì sao đêm hôm khuya khoắt lại xuất hiện ở Bắc Sơn với bộ dạng này? Nếu tại hạ đoán không lầm, đây là hỉ phục bái đường."

Thu Đào khẽ cười lạnh, nụ cười mang theo sự trào phúng chua chát. Nàng vơ một cành thông ném vào bếp lửa, nhìn những tia lửa nhỏ b.ắ.n lên lách tách. "Đúng vậy, hôm nay là ngày ta thành thân. Nhưng tân lang lại là một tên ngốc bạo lực, chảy dãi đến n.g.ự.c. Mẹ nuôi ta vì một món tiền sính lễ, trói ta tống vào kiệu hoa như bán một con lợn. Ta không cam lòng để mặc cho kẻ khác chà đạp, liền đại náo nhà họ Vương, sau đó bị bọn chúng truy cùng g.i.ế.c tận đến mức rơi xuống đáy vực Bắc Sơn này."

Nàng kể lại sự việc một cách rành rọt, không hề rơi một giọt nước mắt ủy mị. Lời lẽ của nàng sắc bén, rõ ràng, hoàn toàn không giống một cô nương nông thôn yếu đuối đang gặp nạn.

Trình Văn Tuấn lẳng lặng lắng nghe, đôi mắt đen láy xẹt qua một tia dị thường. Hắn vốn dĩ mang trong mình không ít bí mật, trốn lên ngọn núi hoang vu này để lánh nạn và dưỡng bệnh, bản tính luôn duy trì sự cảnh giác cao độ với người ngoài. Thế nhưng, khi nhìn vào đôi mắt sáng quắc như sao trời của Phương Thu Đào, nhìn thấy sự quật cường không chịu khuất phục số phận của nàng, hắn lại cảm thấy một sự rung động kỳ lạ. Một cô gái liễu yếu đào tơ, bị ép đến đường cùng, rơi xuống vực sâu mà không c.h.ế.t, lại còn có thể bình tĩnh ngồi đây, quả thực là chuyện hiếm có trên đời.

Hơn nữa, luồng sinh khí ấm áp đang từ từ lan tỏa trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn... Bát nước nàng vừa cho hắn uống, tuyệt đối không phải là nước ấm bình thường. Nhưng hắn là người thông minh, biết điều gì nên hỏi, điều gì nên chôn c.h.ặ.t trong lòng.

"Bọn họ thực sự ép người quá đáng." Trình Văn Tuấn khẽ thở dài, bước tới rót một chén nước ấm khác đưa cho nàng. "Đêm nay gió tuyết lớn, cô nương cứ ở lại đây tạm lánh. Chòi gỗ tuy đơn sơ nhưng đủ để che gió chắn rét."

Thu Đào nhận lấy chén nước, cảm nhận hơi ấm truyền qua lòng bàn tay, trong lòng dâng lên một cỗ cảm kích. "Đa tạ Trình công t.ử. Nhưng ngày mai trời sáng, ta phải lập tức trở về thôn Phó Sơn."

Trình Văn Tuấn ngạc nhiên: "Bọn họ vừa dồn cô nương vào chỗ c.h.ế.t, cô nương trở về đó khác nào chui đầu vào rọ?"

"Chui đầu vào rọ?" Thu Đào ngẩng phắt đầu lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, tay vô thức chạm vào chiếc Mộc Trâm Cũ cài trên mái tóc xõa tung. "Không đâu. Lần này trở về, ta sẽ cho mụ đàn bà ác độc Trương Xuân Chi đó biết thế nào là gậy ông đập lưng ông. Ta còn một người cha nuôi đang bệnh tật nằm liệt giường ở đó, ta tuyệt đối không thể bỏ mặc ông ấy sống dưới sự đày đọa của mụ ta."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nàng quay sang nhìn Trình Văn Tuấn, ánh mắt đột nhiên trở nên nghiêm túc. "Trình công t.ử, ta cứu ngươi một mạng, ngươi có thể giúp ta một việc được không?"

Trình Văn Tuấn nhìn thẳng vào mắt nàng, không chút do dự gật đầu: "Ân cứu mạng lớn như núi, cô nương cứ phân phó."

"Sáng mai, hãy đi cùng ta về thôn Phó Sơn." Giọng Thu Đào đanh lại, mang theo sự quyết đoán không thể chối từ. "Ta muốn trước mặt trưởng thôn và toàn thể dân làng, đòi lại công bằng, bắt Trương Xuân Chi phải ký vào 'Khế ước phân gia'. Chỉ có cách tách hộ khẩu, cắt đứt hoàn toàn quan hệ với nhà họ Phương, ta và cha nuôi mới có thể đường hoàng sống tiếp. Nhưng một mình ta nói, bọn họ có thể vu khống ta là ma quỷ hiện hồn hay nha đầu điên. Ta cần một người có thân phận thư sinh, có ăn học như ngươi làm chứng, chứng minh ta bị ép rơi xuống núi và may mắn thoát c.h.ế.t."

Ở thời đại này, lời nói của một thư sinh nho nhã, có khí chất đọc sách luôn có trọng lượng hơn hẳn một đám bá tánh nông thôn không biết chữ. Sự xuất hiện của Trình Văn Tuấn sẽ là đòn bẩy tâm lý tuyệt vời để đè bẹp sự xảo biện của Trương Xuân Chi.

Trình Văn Tuấn trầm ngâm một lát. Việc nhúng tay vào chuyện thị phi của gia đình người khác vốn là điều tối kỵ đối với một kẻ đang cần ẩn náu như hắn. Thế nhưng, khi nhìn thấy sự quật cường trong ánh mắt Thu Đào, và nhớ lại cảm giác nghẹt thở cận kề cái c.h.ế.t vừa được nàng kéo lại, hắn khẽ mỉm cười. Nụ cười của hắn như gió xuân xua tan đi băng giá, vô cùng ấm áp và chân thành.

"Được. Ngày mai, tại hạ sẽ bồi Phương cô nương đi một chuyến. Kẻ thù của cô nương, cũng coi như là kẻ thù của ta." Hắn từ tốn nói, giọng điệu tuy nhẹ nhàng nhưng lại ẩn chứa sự kiên định vững như bàn thạch.

Thu Đào nhìn hắn, trái tim vốn luôn giương vây nhím để phòng thủ bỗng chốc mềm lại. Từ khi xuyên không đến đây, bị lôi kéo, đ.á.n.h đập, hãm hại, đây là lần đầu tiên có người sẵn sàng đứng về phía nàng, che chở cho nàng một cách vô điều kiện.

"Đa tạ." Nàng khẽ nói, khóe mắt hơi cay nhưng nụ cười đã nở rộ trên môi.

Đêm đó, trong căn chòi gỗ nhỏ dưới chân núi Bắc Sơn, bếp lửa vẫn cháy bập bùng, tỏa ra hơi ấm áp xua tan cái lạnh giá của sương đêm. Thu Đào cuộn mình trong chiếc chăn bông cũ mà Trình Văn Tuấn nhường cho, chìm vào một giấc ngủ say sưa và an toàn nhất kể từ khi đến thế giới này. Ở góc phòng, Trình Văn Tuấn ngồi tựa lưng vào án thư, ánh mắt thỉnh thoảng lại lướt qua gương mặt thanh tú đang say ngủ của nàng. Cơn đau nơi l.ồ.ng n.g.ự.c đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một thứ tình cảm đồng điệu, một sự tò mò vô hạn về cô nương kỳ lạ mang tên Phương Thu Đào.