Phương Thu Đào phẫn nộ tột cùng, không thèm nể nang gì nữa, cô xoay người chạy thẳng về phía ngõ nhỏ dẫn vào căn nhà ngói lụp xụp của họ Phương. Đám đông hiếu kỳ cũng ùn ùn kéo theo sau. Trình Văn Tuấn sải bước dài, đi sát ngay bên cạnh bảo vệ cô, ánh mắt anh trầm xuống, sự thương xót nhàn nhạt lướt qua đáy mắt khi nhìn thấy sự hoảng loạn hiếm hoi trên gương mặt quật cường kia.
Đến trước khoảng sân đất nện nhà họ Phương, Thu Đào lao tới khu vực nhà ngang xập xệ. Cửa phòng chứa củi bị khóa trái bằng một ổ khóa rỉ sét. Bên trong vọng ra những tiếng ho khan xé phổi, đứt quãng như người sắp đứt hơi.
"Cha! Cha ơi! Con là Đào đây!" Thu Đào đập cửa ầm ầm.
Trương Xuân Chi chạy theo sau, thở hồng hộc la hét: "Cấm mày mở! Lão ta mắc bệnh truyền nhiễm, mày mở ra lây bệnh cho cả nhà thì sao!"
Thu Đào không thèm quay đầu lại. Cô lùi lại một bước, ngó quanh tìm kiếm. Trình Văn Tuấn hiểu ý, anh nhặt một hòn đá to bằng cái bát ở góc sân, bước tới bên cạnh cô: "Để tôi."
"Bốp! Keng!"
Chỉ một cú đập mạnh mẽ và dứt khoát, ổ khóa rỉ sét bật tung. Thu Đào vội vã đẩy cánh cửa gỗ mục nát ra. Mùi ẩm mốc, mùi hôi hám và mùi m.á.u tanh xộc thẳng vào mũi khiến những người đứng ngoài cửa phải bịt mũi lùi lại.
Trong góc phòng tối tăm, trên đống rơm rạ ẩm ướt, một người đàn ông trung niên gầy trơ xương đang cuộn tròn người lại. Quần áo rách nát thấm những vệt m.á.u đen ngòm. Khuôn mặt Phương Bảo Toàn hốc hác, đôi mắt trũng sâu lờ đờ hướng về phía ánh sáng rọi vào từ khung cửa.
Khi nhìn thấy hình dáng nhỏ bé quen thuộc, đôi mắt vô hồn của ông chợt lóe lên tia sáng. Đôi bàn tay gầy guộc, run rẩy cố gắng vươn ra không trung:
"Đào... Đào nha đầu... con... con chưa c.h.ế.t... Tốt... tốt quá rồi..."
Nước mắt Phương Thu Đào trào ra không kiềm chế được. Cô lao vào, mặc kệ mùi hôi hám, quỳ rạp xuống ôm lấy cơ thể lạnh lẽo, run rẩy của người cha nuôi. Cảm giác đau xót từ sâu thẳm linh hồn nguyên chủ hòa quyện với sự phẫn nộ của chính cô hiện tại.
Cô quay ngoắt đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu nhìn thẳng vào Trương Xuân Chi đang đứng nép ngoài cửa, giọng nói rít qua kẽ răng mang theo sát ý ngút ngàn:
"Trương Xuân Chi, hôm nay, nếu bà không giao hộ khẩu ra đây để tôi đưa cha tôi rời khỏi cái địa ngục này, Phương Thu Đào tôi thề có trời đất chứng giám, tôi sẽ liều mạng với bà! Tôi sẽ cho cả nhà họ Phương các người thân bại danh liệt, không có chốn dung thân ở cái thôn Phó Sơn này!"
Bầu không khí căng thẳng đến tột độ. Lời thề độc của cô gái nhỏ vang vọng giữa sân nhà, đập vào màng nhĩ của tất cả mọi người, báo hiệu một cuộc lật đổ triệt để sắp sửa bắt đầu. Dưới ánh nắng buổi sáng rực rỡ, Trình Văn Tuấn đứng tựa lưng vào khung cửa, khoanh tay trước n.g.ự.c, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười tán thưởng. Cô gái này, quả nhiên không làm anh thất vọng. Cú vả mặt này, chỉ mới là sự khởi đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trương Xuân Chi rụt cổ lại, sống lưng lạnh toát trước ánh mắt như dã thú c.ắ.n người của Phương Thu Đào. Lời thề độc vừa thốt ra từ miệng đứa con gái nuôi thường ngày yếu ớt, cam chịu bỗng chốc hóa thành một lưỡi d.a.o vô hình kề sát cổ bà ta. Nhưng lòng tham và sự kiêu ngạo của một kẻ quen thói áp bức suốt bao năm qua nhanh ch.óng lấn át đi chút sợ hãi mỏng manh ấy.
"Bà đây nhổ vào!" Trương Xuân Chi chống nạnh, lớn tiếng c.h.ử.i đổng để che giấu sự chột dạ, mỡ trên mặt rung lên bần bật. "Đồ ăn cháo đá bát! Nhà họ Phương này cho mày miếng ăn, cái mặc, nuôi mày lớn chừng này để bây giờ mày đòi cưỡi lên đầu lên cổ bà sao? Hộ khẩu? Cắt đứt quan hệ? Mày nằm mơ đi! Trừ khi tao c.h.ế.t, bằng không cái mạng quèn của mày, cả cái mạng già sắp ngỏm của lão ta, đều thuộc về tao!"
Bầu không khí trong sân nhà họ Phương căng như dây đàn. Những người hàng xóm vây quanh ngoài cổng xì xào bàn tán. Dù nhiều người chướng mắt với thói chua ngoa của Trương thị, nhưng tư tưởng phong kiến và luật lệ làng xã thâm căn cố đế khiến họ vẫn e ngại việc một đứa con gái dám lớn tiếng đòi tách hộ khẩu, từ mặt gia đình.
"Tránh ra! Tránh ra hết! Càn quấy cái gì giữa thanh thiên bạch nhật thế này?"
Một giọng nói uy nghiêm, ồm ồm vang lên từ phía cổng. Đám đông lập tức dạt sang hai bên, nhường đường cho Thôn trưởng Lý bước vào. Ông lão quắc thước, mặc bộ quần áo xám tro bạc màu, tay cầm tẩu t.h.u.ố.c còn đang nhả khói, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn nhíu c.h.ặ.t lại đầy vẻ không vui.
"Lý bá, ông đến thật đúng lúc!" Trương Xuân Chi như bắt được phao cứu sinh, lập tức lao tới, nặn ra vài giọt nước mắt cá sấu, khóc lóc lu loa: "Ông xem, con ranh con này nó tạo phản rồi! Nó xúi giục người ngoài về đây đ.á.n.h anh trai nó, bây giờ còn đòi phá nát cái nhà này. Nó muốn ép tôi đến c.h.ế.t mới hả dạ cơ mà!"
Thôn trưởng Lý nhíu mày, ánh mắt sắc lẹm lướt qua sân. Ông nhìn thấy Phương Thu Chính đang nằm rên rỉ góc sân, lại nhìn sang chàng thanh niên lạ mặt dáng vẻ thư sinh nhưng khí chất sắc bén đang đứng tựa cửa. Cuối cùng, tầm mắt ông dừng lại ở căn phòng chứa củi tồi tàn, nơi bốc ra mùi hôi thối và rỉ m.á.u tanh tưởi.
Khi nhìn rõ hình hài tiều tụy, gầy trơ xương của Phương Bảo Toàn đang thoi thóp nằm trên đống rơm rạ, sắc mặt Thôn trưởng Lý lập tức trầm xuống. Dù sao ông cũng là người đứng đầu thôn Phó Sơn, coi trọng thể diện và kỷ cương. Việc vợ bạo hành chồng đến mức sống dở c.h.ế.t dở thế này nếu đồn ra ngoài, danh tiếng của cả cái thôn này coi như đổ sông đổ biển.
"Trương Xuân Chi, bà im ngay cho tôi!" Thôn trưởng Lý gõ mạnh cán tẩu t.h.u.ố.c xuống tảng đá tảng, lớn tiếng quát. "Bà nhìn lại xem bà làm cái trò nghiệt ngã gì thế này? Phương Bảo Toàn là chồng bà, bà nhốt ông ấy ở đây để chờ c.h.ế.t sao?"
Bị mắng thẳng mặt, Trương Xuân Chi hơi co rúm người lại, nhưng vẫn lầm bầm cãi cố: "Lão ta bị bệnh nan y, lây cho cả nhà thì sao? Tôi... tôi chỉ là cách ly lão thôi!"
Phương Thu Đào khẽ vuốt ve bàn tay thô ráp, lạnh lẽo của cha nuôi để trấn an ông, sau đó từ từ đứng dậy. Cô bước ra khỏi căn phòng tối tăm, đón lấy ánh nắng gay gắt của buổi ban mai. Gương mặt thanh tú tuy lấm lem bùn đất nhưng đôi mắt lại sáng rực, tĩnh lặng đến đáng sợ.
"Trưởng thôn Lý, ông là người hiểu biết, đứng đầu một thôn, mong ông làm chủ cho hai cha con tôi." Giọng Thu Đào rành rọt, không kiêu ngạo cũng không nịnh nọt. "Bà ta nhân lúc cha tôi ốm nặng, lén lút nhận tiền sính lễ, ép tôi gả cho tên ngốc bạo lực nhà họ Vương. Khi tôi phản kháng, bà ta dồn tôi đến bước đường cùng ở vách núi Bắc Sơn. Nếu không nhờ mạng lớn, tôi đã thành x.á.c c.h.ế.t dưới đáy vực rồi."
Cô chỉ tay về phía căn phòng chứa củi, giọng nói nghẹn lại vì uất ức: "Còn cha tôi, người đã cưu mang tôi, lại bị bà ta nhốt ở đây, bỏ đói, đ.á.n.h đập đến mức không còn ra hình người. Thử hỏi, trên đời này có thứ ân nghĩa nào lại đổi bằng m.á.u và mạng sống không? Hôm nay, trước mặt trưởng thôn và bà con lối xóm, tôi yêu cầu lập khế ước phân gia. Sổ hộ khẩu tách làm đôi, tôi và cha tôi dọn ra ngoài. Từ nay về sau, sống c.h.ế.t không màng, vinh nhục không liên quan!"