Linh Điền Làm Giàu: Chàng Thư Sinh, Nương Tử Tới Nuôi Chàng!

Chương 13



Cả sân đình bỗng chốc im phăng phắc. Tiếng gió rít qua những tán cây bàng già cỗi dường như cũng ngừng lại. Tách hộ khẩu? Một cô gái mười sáu tuổi mang theo một người đàn ông bệnh tật, ra khỏi nhà thì lấy gì mà ăn? Lấy đâu ra chỗ che mưa che nắng?

Phương Bảo Toàn nằm trong góc tối, nghe rõ từng lời của con gái. Ông cố gắng gượng chút sức tàn, khó nhọc cất tiếng ho sù sụ. Đôi mắt trũng sâu ứa ra hai hàng lệ đục ngầu. Ông thều thào, giọng nói khàn đặc như tiếng lá khô cọ xát:

"Lý... Lý bá... Viết giấy đi... Tách ra... Để con bé đi... Tôi... tôi đồng ý ký tên..."

Bất chấp cơ thể yếu ớt, Phương Bảo Toàn vẫn dùng chút hơi tàn cuối cùng để bảo vệ đứa con gái nuôi. Ông biết, nếu cứ ở lại đây, sớm muộn gì Thu Đào cũng bị mụ vợ độc ác này bán đi lần nữa. Thà ông c.h.ế.t ngoài đường, còn hơn nhìn con bé sống trong địa ngục.

Trương Xuân Chi nghe vậy thì tức điên, m.á.u nóng dồn lên não. Bà ta nhảy cẫng lên, chỉ thẳng tay vào mặt Thu Đào: "Mày muốn đi? Lão già kia cũng muốn đi? Được! Muốn tách hộ khẩu chứ gì? Muốn ân đoạn nghĩa tuyệt chứ gì? Đưa đây!"

Bà ta lật ngửa lòng bàn tay, ánh mắt vằn lên tia tham lam tột độ: "Tao tốn bao nhiêu gạo thóc nuôi mày lớn. Lão già kia chữa bệnh cũng tốn một mớ tiền của cái nhà này. Muốn lấy giấy tờ, đưa tao tám trăm đồng! Không có tiền thì đừng hòng bước qua cái cổng này!"

"Tám trăm đồng?!"

Đám đông bên ngoài ồ lên kinh ngạc. Tám trăm đồng vào cái thời điểm kinh tế thập niên chín mươi ở vùng nông thôn nghèo khó này là một con số không tưởng. Có nhà làm lụng cả năm trời, thắt lưng buộc bụng cũng chẳng dư ra nổi hai trăm đồng. Trương Xuân Chi ra giá như vậy, rõ ràng là muốn dồn Phương Thu Đào vào đường cùng, cố tình không cho cô con đường sống.

Thôn trưởng Lý cũng nhíu mày, gắt gỏng: "Trương Xuân Chi, bà đừng có quá đáng! Tám trăm đồng, bà đi cướp ngân hàng à?"

"Tôi mặc kệ!" Trương Xuân Chi đắc ý hất cằm, vắt chéo hai tay trước n.g.ự.c. Bà ta biết tỏng Thu Đào trên người không có lấy một xu dính túi. "Luật làng quy định, con cái muốn chuộc thân, tách hộ phải có sự đồng ý của bề trên. Trừ khi nó nhổ ra tám trăm đồng, bằng không tôi cứ giữ c.h.ặ.t cái hộ khẩu đấy. Quan huyện có xuống đây tôi cũng nói thế!"

Thu Đào siết c.h.ặ.t nắm tay, các khớp xương trắng bệch. Sự căm phẫn trong l.ồ.ng n.g.ự.c sục sôi. Cô đang tính toán xem có nên dùng vũ lực ép bà ta giao chìa khóa rương hay không, thì một bóng người cao lớn đã lặng lẽ bước tới, chắn ngang giữa cô và ánh mắt nhơ nhớp của Trương Xuân Chi.

Mùi hương bồ kết thoang thoảng xen lẫn hơi ấm nam tính bao bọc lấy Thu Đào. Trình Văn Tuấn đứng đó, bóng lưng thẳng tắp như cây tùng trên núi. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng đã sờn cổ, nhưng khí thế tỏa ra lại áp bức khiến những người xung quanh bất giác phải lùi lại một bước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Tám trăm đồng?" Trình Văn Tuấn nhếch mép, một nụ cười lạnh lẽo, trào phúng hiện lên trên gương mặt thư sinh. "Bà nghĩ mạng của bà đáng giá bao nhiêu?"

Trương Xuân Chi giật mình, lui lại một bước, lắp bắp: "Mày... mày là thằng ất ơ từ đâu chui ra? Chuyện nhà tao liên quan gì đến mày? Mày đừng có ra vẻ ta đây, báo cảnh sát bắt mày bây giờ!"

"Báo đi." Trình Văn Tuấn thản nhiên đáp trả, giọng điệu không chút gợn sóng. "Đội trưởng Tiền ở Cục cảnh sát huyện Toàn Bình rất hoan nghênh những vụ án bạo hành, cố ý gây thương tích và buôn bán người trái phép. Để tôi tính xem... nhốt chồng đến gần c.h.ế.t, ép bán con gái chưa đủ tuổi vị thành niên. Tội danh này cộng lại, chắc cũng đủ để bà bóc lịch trong tù mười lăm, hai mươi năm đấy. Còn cậu con trai quý hóa đang nằm kia của bà, mang danh có mẹ là tù nhân, xem thử có trường đại học nào, cơ quan nhà nước nào dám nhận không?"

Từng lời nói của Trình Văn Tuấn như những nhát b.úa nện thẳng vào t.ử huyệt của Trương Xuân Chi. Mặt bà ta từ đỏ gay chuyển sang trắng bệch, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Điểm yếu lớn nhất của bà ta chính là đứa con trai Phương Thu Chính. Nếu tương lai của nó bị hủy hoại, bà ta thà c.h.ế.t còn hơn.

Nhìn thấy Trương thị đã bị dọa cho mất mật, Trình Văn Tuấn không buồn nói thêm lời vô ích. Anh đưa tay vào túi áo khoác, thong thả rút ra một vật nặng trịch.

"Bộp!"

Một thỏi bạc trắng toát, sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời bị ném thẳng xuống nền đất cứng trước mũi giày của Trương Xuân Chi. Âm thanh kim loại va chạm với đá tảng vang lên lanh lảnh, đ.á.n.h thẳng vào màng nhĩ của tất cả những người có mặt.

Đám đông hít một ngụm khí lạnh. Dù hiện tại người ta giao dịch bằng tiền giấy, nhưng ở thị trường chợ đen, đặc biệt là những giao dịch liên quan đến khoáng sản lậu ở vùng núi, những thỏi bạc nén nguyên chất thế này vẫn cực kỳ có giá trị và được giới thương nhân săn lùng ráo riết để che giấu dòng tiền. Thỏi bạc này, chính là số tiền cọc mà Trình Văn Tuấn đã dùng mối quan hệ bí mật của mình để giao dịch mẫu quặng đất sét trắng cực phẩm mà Thu Đào đưa cho anh lúc rạng sáng.

Trọng lượng và độ tinh khiết của nó, quy đổi ra tiền mặt thời điểm này, tuyệt đối vượt qua con số một ngàn đồng.

"Thỏi bạc này, đủ để mua đứt cái hộ khẩu và tờ khế ước phân gia chưa?" Trình Văn Tuấn rũ mắt nhìn Trương Xuân Chi đang trợn tròn mắt, giọng nói mang theo sự khinh bỉ tột cùng. "Cầm lấy tiền, mang giấy tờ ra đây. Từ nay, Phương Thu Đào và Phương Bảo Toàn không nợ nần gì cái nhà này nữa. Nếu bà còn dám giở trò, tôi cam đoan, thứ chờ đợi bà không phải là tiền, mà là còng số tám."

Sự tham lam đã hoàn toàn đ.á.n.h gục chút lý trí cuối cùng của Trương Xuân Chi. Bà ta mặc kệ thể diện, lao vồ xuống đất, hai tay ôm khư khư thỏi bạc nén, đưa lên miệng c.ắ.n thử nghiệm chứng. Khi thấy dấu răng hằn lên bề mặt bạc mềm, đôi mắt bà ta sáng rực lên như đèn pha.

"Đủ! Đủ rồi!" Trương Xuân Chi cười hô hố, nhét vội thỏi bạc vào sâu trong túi áo lót trước n.g.ự.c, sợ có người cướp mất. Bà ta lật đật chạy vào buồng trong, lục lọi rương hòm. Chốc lát sau, bà ta quay ra, vứt cuốn sổ hộ khẩu cũ nát và thẻ căn cước của Phương Bảo Toàn xuống chiếc bàn đá giữa sân.