Anh cau mày, quay lại kéo Thu Đào lùi ra xa một bước, giọng nghiêm túc: "Chỗ này mạch đất xốp, kết cấu đá phía trên đang bị phong hóa. Nếu em cứ thế đào khoét thẳng vào trong, không sớm thì muộn cả tảng đá này sẽ sụp xuống chôn vùi em. Khai mỏ phải tuân theo quy tắc táp bậc thang, đào từ trên xuống, tạo các điểm tựa phân tán lực."
Thu Đào trợn tròn mắt. Kiến thức về địa chất cô có thể nắm rõ nhờ sách vở hiện đại, nhưng kinh nghiệm thực chiến, nhìn địa hình để đảm bảo an toàn kết cấu thì cô hoàn toàn mù tịt. Chàng thư sinh mang vẻ ngoài yếu ớt này, rốt cuộc có thân phận gì mà lại am tường đạo lý khai sơn phá thạch đến vậy?
Như đọc được sự nghi hoặc trong mắt cô, Trình Văn Tuấn khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng: "Lúc trước... khi gia đình chưa gặp biến cố, tôi từng theo chân thợ cả của mỏ quặng lớn nhất phương Bắc mấy năm. Chút kỹ xảo nhỏ này vẫn còn nhớ được."
Anh không nói sâu hơn, và Thu Đào cũng rất tinh tế không gặng hỏi. Ai cũng có những bí mật không muốn chạm vào. Quan trọng là lúc này, họ đang đứng trên cùng một chiến tuyến.
Suốt buổi sáng hôm đó, dưới sự hướng dẫn chuyên nghiệp của Trình Văn Tuấn, hai người bắt đầu công cuộc khai thác những khối quặng đầu tiên. Tuấn đảm nhận việc dùng xà beng nạy những tảng đá lớn, tạo độ dốc an toàn, trong khi Thu Đào dùng cuốc nhỏ gom những khối cao lanh tinh khiết và than đá bỏ vào gùi.
Tiếng kim loại va đập vào vách đá vang lên lanh lảnh, phá vỡ sự tĩnh lặng ngàn năm của Bắc Sơn. Dù mồ hôi ướt đẫm lưng áo, tay chân mỏi nhừ, nhưng trong ánh mắt của cả hai đều rực lên ngọn lửa của hy vọng. Mỗi một tảng quặng rơi xuống, là một viên gạch đắp lên nền móng cho sự tự do tài chính và quyền lực mà Thu Đào đang khao khát.
Khi mặt trời ngả bóng về Tây, nhuộm cả sườn núi Bắc Sơn thành một màu vàng cam rực rỡ, hai chiếc gùi mây đã đầy ắp chiến lợi phẩm.
Trình Văn Tuấn dùng một sợi dây thừng lớn, thuần thục buộc hai chiếc gùi lại để gánh lên vai. Anh quay sang Thu Đào, trầm giọng nói: "Ngày mai, tôi sẽ mượn xe bò của Thôn trưởng đi lên huyện thành một chuyến. Ở Phố Đông trên huyện có một thương nhân chuyên thu mua cao lanh cung cấp cho quan diêu (lò gốm của triều đình). Trước đây ông ta từng nợ ân tình của gia đình tôi. Lô hàng này, tôi đảm bảo sẽ bán được với giá cao nhất, không để công sức của em bị ép giá."
Thu Đào ngẩn người nhìn anh. Từ việc tìm chỗ trú ẩn, ra mặt áp đảo trên công đường thôn, cho đến bây giờ là vạch ra đường đi nước bước để tiêu thụ hàng hóa. Trình Văn Tuấn không chỉ là một chiếc ô che mưa, mà còn là một thanh kiếm sắc bén mở đường cho cô.
"Anh Tuấn..." Thu Đào khẽ gọi, giọng nói mềm mại đi vài phần. "Cảm ơn anh. Từ khi cha con em bị đuổi khỏi nhà, nếu không có anh, em thực sự không biết mọi chuyện sẽ rối rắm đến mức nào. Số tiền bán được... chúng ta chia đôi. Đây là công sức của cả hai."
Trình Văn Tuấn đặt gánh quặng xuống, bước lại gần cô. Dưới ánh hoàng hôn, bóng của anh bao trùm lấy dáng người nhỏ bé của cô. Không khí giữa hai người đột nhiên trở nên tĩnh lặng, chỉ còn nghe tiếng gió xào xạc qua tán lá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Anh giơ tay lên. Thu Đào theo phản xạ định lùi lại, nhưng ánh mắt sâu thẳm, dịu dàng như hồ nước mùa thu của anh đã ghim c.h.ặ.t cô lại. Đôi bàn tay thon dài, có những vết chai sạn do cầm b.út và cầm kiếm, nhẹ nhàng chạm vào má cô.
Trình Văn Tuấn dùng phần vải sạch ở cổ tay áo, cẩn thận và chậm rãi lau đi vệt nhọ nồi và bùn đất dính trên gò má trắng ngần của Thu Đào. Cảm giác thô ráp của vải thô cọ vào da, xen lẫn hơi ấm từ những ngón tay anh truyền tới, khiến trái tim Thu Đào khẽ lỡ nhịp.
"Lem luốc hết rồi, giống hệt một con mèo hoang nhỏ." Khóe môi Trình Văn Tuấn cong lên, một nụ cười thực sự chạm đến đáy mắt. "Tiền bạc đối với tôi bây giờ không quan trọng. Thứ tôi cần, là nhìn thấy em mỗi ngày đều bình an, cười nói vui vẻ. Khu mỏ này là tâm huyết của em, hãy giữ lấy nó làm vốn liếng. Đừng đẩy tôi ra xa bằng những sòng phẳng bạc tiền."
Sống mũi Thu Đào cay cay. Kiếp trước kiếp này, cô đã quen với việc phải gồng mình lên chiến đấu, phải tính toán chi li từng đồng từng cắc để không bị người đời chà đạp. Lần đầu tiên, có một người đàn ông đứng trước mặt cô, dùng sự chân thành và dịu dàng tuyệt đối để nói rằng: Hãy để anh bảo vệ em.
"Được." Thu Đào ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh phản chiếu ánh ráng chiều rực rỡ. "Vậy em sẽ dùng số tiền này để mua thêm lương thực, mua vật liệu. Chúng ta sẽ dựng một ngôi nhà ngói khang trang ngay dưới chân núi này. Anh sẽ không phải ở trong chòi gỗ gió lùa nữa."
Chữ "chúng ta" thoát ra khỏi miệng cô một cách tự nhiên đến mức chính cô cũng phải giật mình. Nhưng Trình Văn Tuấn lại nghe rất rõ. Ánh mắt anh càng thêm nhu hòa, anh khẽ gật đầu: "Được, chúng ta cùng nhau xây nhà."
Hai người đi sóng vai nhau xuống núi. Gió chiều thổi tung những vạt áo, cuốn đi mọi mệt mỏi và nhọc nhằn.
Khi về đến khoảng sân nhỏ trước lều, một khung cảnh bình dị mà ấm áp đập vào mắt họ. Phương Bảo Toàn đã có thể tự đi lại. Ông đang ngồi xổm bên bếp lửa, dùng một cành cây gảy gảy mấy củ khoai lang nướng. Mùi khoai chín thơm lừng quyện với mùi khói bếp bay lên không trung. Thấy Thu Đào và Văn Tuấn trở về, ông ngẩng mặt lên, nụ cười hiền hậu nở rộ trên khuôn mặt đã bớt đi nhiều nếp nhăn khổ cực: "Hai đứa về rồi đấy à? Nhanh rửa tay chân đi, khoai nướng chín rồi, ngọt lắm!"
Thu Đào nhìn người cha nuôi khỏe mạnh, nhìn những giỏ quặng đầy ắp hứa hẹn sự giàu có, và cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại ở sườn mặt nghiêng kiên định của Trình Văn Tuấn. Sự ấm áp len lỏi vào từng ngóc ngách trong linh hồn cô.
Khế ước phân gia đã cắt đứt đi sợi xích oan nghiệt của quá khứ. Mộc Trâm Cũ và Không gian linh điền đã mở ra cho cô một con đường làm giàu thênh thang. Và người đàn ông bên cạnh, chính là mảnh ghép hoàn hảo nhất để chữa lành trái tim cô, cùng cô dệt nên một mối tình điền viên êm đềm nhưng cũng đầy rực rỡ.
Bắc Sơn tuy hoang vu, nhưng từ nay về sau, nơi đây chính là khởi điểm của một huyền thoại. Bàn tay nhỏ bé của cô không chỉ khai phá ra những mỏ quặng vô giá nằm sâu trong lòng đất, mà còn tự tay khai phá ra hạnh phúc đích thực của đời mình.
Mọi sóng gió đã lùi lại phía sau. Tương lai rực rỡ, chỉ mới bắt đầu.