Thu Đào ra góc sân, nhóm một bếp lửa nhỏ. Cô lấy ra nắm gạo nếp lứt và ít nấm rừng mà Trình Văn Tuấn đã tinh ý nhặt được trên đường đi ban sáng, vo sạch rồi bỏ vào chiếc nồi đất mẻ vành mượn tạm từ chòi của anh. Khi nồi cháo bắt đầu sôi lục bục, tỏa ra mùi thơm ngòn ngọt, Thu Đào lén đưa tay vào trong tay áo.
Ý niệm vừa động, cô đã âm thầm kết nối với Không gian linh điền. Một giọt Nước Linh Tuyền trong vắt, mang theo sinh khí đất trời cô đọng lại, lặng lẽ nhỏ tỏng vào nồi cháo. Dòng nước kỳ diệu lập tức hòa tan, làm cho màu sắc của nồi cháo nấm trở nên óng ánh, tỏa ra một mùi hương thanh khiết đến mức khiến người ta ngửi thôi cũng thấy lục phủ ngũ tạng như được rửa sạch.
Cô cẩn thận múc một bát cháo nóng hổi, thổi nguội bớt rồi bưng đến bên phản gỗ.
"Cha, cha dậy ăn chút cháo đi." Thu Đào dịu dàng đỡ Phương Bảo Toàn ngồi tựa vào vách.
Phương Bảo Toàn hé đôi mắt đục ngầu, run rẩy đưa tay đón lấy bát cháo. Vừa húp được một ngụm, cả người ông khẽ chấn động. Dòng cháo trôi qua thực quản, mang theo một luồng hơi ấm kỳ lạ, dịu dàng bao bọc lấy cuống phổi đang đau rát ngứa ngáy của ông. Nó không phải là cảm giác râm ran của t.h.u.ố.c đắng, mà là sự xoa dịu êm ái như dòng suối mùa xuân tưới tát lên mảnh đất khô cằn nứt nẻ.
Ông vội vàng ăn thêm mấy miếng lớn. Chỉ một loáng, bát cháo đã cạn sạch. Điều kỳ diệu là, cơn ho dai dẳng như xé phổi đã hành hạ ông suốt mấy ngày qua bỗng dưng im bặt. Sắc mặt xám ngoét như tro tàn của ông bắt đầu ánh lên một tia hồng hào của người sống. Hơi thở cũng trở nên sâu và đều đặn hơn.
"Đào nha đầu... cháo này... ngon quá. Cha thấy trong người nhẹ nhõm lạ thường, n.g.ự.c không còn nặng như có đá đè nữa." Phương Bảo Toàn nắm lấy tay con gái, nước mắt ứa ra. Từ lúc bị vợ đ.á.n.h đập tàn nhẫn tống vào phòng củi, ông cứ ngỡ mình chỉ chờ ngày nhắm mắt xuôi tay. Không ngờ, đứa con gái nhỏ bé này lại thực sự kéo ông từ quỷ môn quan trở về.
"Từ nay về sau, ngày nào con cũng sẽ nấu cho cha ăn. Cha cứ yên tâm dưỡng bệnh, mọi chuyện bên ngoài đã có con lo." Thu Đào vuốt lại mái tóc hoa râm của cha, hốc mắt cũng cay cay. Cô đã chiếm dụng thân xác của nguyên chủ, thì phần ân tình phụ t.ử này, cô sẽ gánh vác đến cùng.
Đêm hôm đó, khi bóng tối bao phủ lấy Bắc Sơn, tiếng côn trùng rỉ rả vang vọng khắp núi rừng. Phương Bảo Toàn đã chìm vào giấc ngủ say sưa, nhịp thở êm ái chưa từng có. Từ chòi gỗ bên cạnh, ánh đèn dầu leo lét của Trình Văn Tuấn cũng đã tắt ngấm.
Phương Thu Đào nằm trên chiếc chõng tre nhỏ ghép tạm, nhắm nghiền mắt lại. Khung cảnh xung quanh lập tức xoay chuyển. Cô lại đứng trên mảnh đất màu mỡ đen nhánh của Không gian linh điền. Không khí ở đây trong lành, tĩnh lặng và an toàn tuyệt đối.
Dòng suối nhỏ chứa Nước Linh Tuyền vẫn róc rách chảy. Thu Đào xắn quần, đi chân trần trên lớp đất tơi xốp. Hôm nay, trên đường lên núi, cô đã tinh ý thu thập được một ít hạt giống của cây hoàng cầm và phòng phong – những loại d.ư.ợ.c liệu hoang dã mọc xen kẽ trong kẽ đá. Theo quy luật của hệ thống, chỉ cần cô không ngừng lao động, gieo trồng và thu hoạch, Không gian sẽ thăng cấp, mang lại vô vàn những đạo cụ và phần thưởng giá trị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Cô dùng một khúc cây nhọn, tỉ mẩn đào từng hố đất nhỏ, gieo hạt giống xuống, rồi cẩn thận múc Nước Linh Tuyền tưới lên. Vừa tưới xong, một cảnh tượng vi diệu hiện ra: những hạt giống vừa vùi xuống đất lập tức nảy mầm, đ.â.m chồi xanh biếc, tốc độ sinh trưởng nhanh gấp hàng chục lần so với thế giới bên ngoài. Một luồng ánh sáng vàng nhạt từ lòng đất bay lên, nhập vào cơ thể cô. Bảng thông báo của hệ thống vang lên trong ý thức: "Nhiệm vụ gieo trồng sơ cấp hoàn thành. Tích lũy điểm kinh nghiệm. Thể chất ký chủ được cường hóa."
Thu Đào mỉm cười hài lòng. Cơ thể yếu ớt của cô lại cảm thấy tràn trề sức lực. Bàn tay vàng này chính là bảo chứng vững chắc nhất để cô có thể xây dựng một vương quốc tài phú của riêng mình ở cái thời đại phong kiến khó khăn này.
Sáng hôm sau, sương mù trên đỉnh Bắc Sơn chưa kịp tan, Thu Đào đã nai nịt gọn gàng, tay cầm chiếc cuốc nhỏ, vai đeo gùi mây, chuẩn bị tiến về phía vực sâu nơi cô phát hiện ra mỏ quặng hôm trước.
Vừa bước ra khỏi lều, cô đã thấy Trình Văn Tuấn đứng đợi sẵn. Hôm nay anh mặc một bộ y phục màu xanh chàm gọn gàng, bên hông giắt một con d.a.o đi rừng, dáng vẻ tiêu sái nhưng cũng đầy nét phong trần.
"Anh... sao lại dậy sớm thế? Bệnh của anh..." Thu Đào ngập ngừng.
"Bệnh của tôi đã không còn đáng ngại nữa." Trình Văn Tuấn bước tới, tự nhiên giơ tay cầm lấy chiếc cuốc nặng trịch từ tay cô. "Đường lên vách đá rất trơn trượt, lại nhiều rắn rết. Em định một thân một mình đi khai mỏ sao? Đừng quên, chúng ta là minh võng, tôi đã hứa sẽ giúp em."
Thu Đào nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, trong lòng khẽ dâng lên một dòng nước ấm. Sự bảo bọc của người đàn ông này không phải là kiểu trịch thượng áp đặt, mà là sự đồng hành bình đẳng, tôn trọng năng lực của cô. Cô gật đầu: "Được, vậy chúng ta cùng đi."
Hai người băng qua những rặng cây bụi, men theo con đường mòn nhỏ xíu dẫn xuống lưng chừng vách núi. Nơi này địa thế hiểm trở, đá tai mèo lởm chởm, chẳng trách người dân Phó Sơn Thôn quanh năm suốt tháng không ai dám bén mảng tới. Nhưng với đôi mắt mang tư duy hiện đại của Thu Đào, đây chính là một kho báu lộ thiên khổng lồ.
Đến vị trí vỉa đất sét trắng và quặng than, Thu Đào hưng phấn chỉ tay: "Anh xem, loại đất sét này trắng mịn, ít tạp chất, nếu dùng để nung đồ sứ cao cấp thì chắc chắn các lò gốm trên huyện sẽ tranh nhau mua. Còn những vỉa đá đen này là than đá chất lượng cao, mùa đông sắp tới, các hộ nhà giàu trên trấn sẽ cần nó để sưởi ấm hơn bất cứ loại củi mộc nào."
Trình Văn Tuấn nhìn theo hướng tay cô, ánh mắt lóe lên một tia kinh ngạc nhưng rất nhanh được che giấu bởi sự tán thưởng. Một cô gái xuất thân nông thôn, chưa từng ra khỏi lũy tre làng, lại có thể nhận biết và định giá tài nguyên khoáng sản một cách chính xác như những tay thương nhân lão luyện nhất. Sự bí ẩn của cô càng khiến anh thêm phần khao khát muốn khám phá.
"Em nói rất đúng. Nhưng khai thác quặng không giống như cuốc đất trồng rau." Trình Văn Tuấn tiến lại gần vách đá, dùng cán d.a.o gõ nhẹ vào một tảng đá lớn phía trên vỉa đất sét. Một tiếng âm thanh trầm đục vang lên.