Thể lực của nguyên chủ thực sự quá tồi tệ. Mới chạy qua hai con ngõ, Phương Thu Đào đã cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c như có ngọn lửa thiêu đốt. Không khí hút vào phổi buốt giá và mang vị tanh ngọt của m.á.u. Đôi chân nàng nặng như đeo chì, mỗi bước đi là một lần rạn nứt. Những năm tháng bị Trương Xuân Chi bóc lột sức lao động, ăn không đủ no, ngủ không đủ giấc đã rút cạn sinh khí của cỗ thân thể này. Nếu không nhờ ý chí thép của một đại tỷ từng lăn lộn thương trường kiếp trước chống đỡ, e rằng nàng đã gục ngã từ lâu.
Phía sau, tiếng bước chân rầm rập và tiếng ch.ó sủa ran cả một góc thôn càng lúc càng gần.
"Nó chạy lối kia! Chặn ngõ lại!" Tiếng bọn gia đinh nhà họ Vương thô lỗ vang lên.
Phương Thu Đào quét mắt nhìn quanh. Thôn Phó Sơn nhỏ bé, đường sá ngang dọc đều thông nhau. Người trong thôn nghe tiếng động đều tò mò hé cửa sổ nhìn ra, nhưng khi thấy thế lực nhà họ Vương và vẻ mặt hung tợn của Trương Xuân Chi, tất cả đều đồng loạt đóng sầm cửa lại, không một ai dám ra tay tương trợ. Lòng người nóng lạnh, nàng đã trải nghiệm quá đủ. Nàng không trông cậy vào bất kỳ kẻ nào.
Phía trước là ngã ba, một đường dẫn ra bờ sông Thanh Thủy, đường còn lại hướng thẳng lên đỉnh núi Bắc Sơn. Bờ sông địa hình bằng phẳng, trống trải, nếu chạy ra đó chẳng khác nào làm bia ngắm cho bọn chúng bắt lại. Chỉ có núi Bắc Sơn — ngọn núi hoang vu, cây cối rậm rạp, địa hình hiểm trở và nhiều dã thú, nơi người làng hiếm khi dám bén mảng tới — mới là con đường sống duy nhất của nàng.
Không chần chừ, Phương Thu Đào bẻ lái, lao thẳng về hướng chân núi.
Để cắt đuôi bọn truy binh, nàng liên tục lợi dụng địa hình hẹp của thôn xóm. Đi ngang qua một đống củi khô chất cao bên tường, nàng vươn tay đẩy mạnh. Đống củi đổ ụp xuống, chắn ngang con ngõ nhỏ. Đi qua một gian chuồng gà, nàng mở tung chốt cửa, cả bầy gà hoảng sợ bay loạn xạ, lông lá tung mù mịt vào mặt bọn gia đinh đang đuổi theo.
"Mẹ kiếp! Con ranh này trơn như chạch!" Một tên gia đinh to béo vấp phải đống củi, ngã đập mặt xuống đất c.h.ử.i thề. "Đường lên Bắc Sơn dốc lắm, lại có thú dữ, nó chạy lên đó khác gì nộp mạng! Lão t.ử không đuổi nữa, mệt đứt hơi rồi!"
Đám gia đinh nhà họ Vương vốn quen thói lười biếng, thấy Phương Thu Đào chạy về hướng núi hoang, địa hình lại ngày càng dốc đứng, sỏi đá lởm chởm làm rách cả đế giày, bọn chúng liền đứng lại thở dốc, buông lời càu nhàu rồi quay đầu. Dù sao thì người gả con là Trương Xuân Chi, đòi lại tiền sính lễ thì cứ nhắm vào nhà họ Phương mà đòi, chúng chẳng việc gì phải bán mạng leo núi.
Nhưng Trương Xuân Chi thì khác.
Hai mươi lượng bạc! Đó là số tiền khổng lồ mà mụ ta đã tính toán kỹ lưỡng để lo lót cho đứa con trai cưng Phương Thu Chính lên trấn trên học hành và cưới một cô vợ tiểu thư đàng hoàng. Nếu Phương Thu Đào chạy mất, nhà họ Vương chắc chắn sẽ lột da rút gân mụ để đòi lại tiền. Nghĩ đến viễn cảnh gia sản tiêu tán, con trai mất tiền đồ, hai mắt Trương Xuân Chi đỏ ngầu như dã thú. Sự tham lam tột độ đã át đi cả sự mệt mỏi và nỗi sợ hãi núi rừng. Mụ ta nắm c.h.ặ.t khúc gậy gỗ, nghiến răng kèn kẹt, một thân một mình điên cuồng bám sát theo dấu vết của Thu Đào.
"Tiện nhân! Ngươi có chạy lên trời ta cũng lôi ngươi xuống!" Giọng Trương Xuân Chi văng vẳng dội lại vách núi, mang theo nộ khí ngút trời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đường lên Bắc Sơn vô cùng hiểm trở. Những tảng đá tai mèo sắc lẹm như d.a.o cắt nát đôi hài thêu của Phương Thu Đào, đ.â.m vào lòng bàn chân nàng ứa m.á.u. Những cành cây gai góc quệt qua hai bên má, cào rách làn da mỏng manh, để lại những vệt m.á.u rỉ ra xót xa. Nhưng nàng không thấy đau, hoặc đúng hơn là thần kinh đã tê liệt vì căng thẳng. Nàng chỉ biết leo, bám vào rễ cây, dẫm lên đá mòn mà tiến về phía đỉnh núi.
Càng lên cao, gió càng rít mạnh. Nhiệt độ giảm đột ngột khiến thân thể vốn dĩ đã ướt đẫm mồ hôi lạnh của nàng run lên bần bật.
Cho đến khi Phương Thu Đào đẩy một bụi cây gai khổng lồ ra, bước chân nàng đột ngột khựng lại. Phía trước không còn đường nữa.
Vách đá Sầu Nhân.
Đó là một mỏm đá nhô ra giữa khoảng không mênh m.ô.n.g. Bên dưới là vực sâu thăm thẳm, mây mù giăng kín không thấy đáy, chỉ nghe tiếng gió rít lên từng hồi như tiếng quỷ khóc thần sầu. Một hòn đá nhỏ vô tình bị gót chân nàng gạt xuống, rơi hút vào khoảng không tĩnh lặng, không hề có lấy một tiếng vọng lại, đủ để chứng minh độ sâu kinh người của nó.
Đường cùng rồi.
Phương Thu Đào đứng sừng sững trên bờ vực, gió mạnh tạt vào vạt áo hỉ phục đỏ rách nát bay phần phật như một lá cờ nhuốm m.á.u. Nàng quay đầu lại.
Từ trong bụi rậm, Trương Xuân Chi thở hồng hộc bước ra, tóc tai rũ rượi, mặt mày tái mét vì mệt nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ tàn độc đắc ý. Mụ ta chống gậy gỗ xuống đất, cười gằn từng tiếng rùng rợn.
"Hết đường rồi sao? Chạy đi! Ngươi giỏi thì mọc cánh mà bay đi!" Trương Xuân Chi nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống đất, chậm rãi bước từng bước ép sát lại gần. "Đào nha đầu, ngươi đúng là rượu mời không muốn lại muốn uống rượu phạt. Nhà họ Vương có gì không tốt? Đại Bảo tuy hơi ngốc một chút, nhưng nhà nó có của ăn của để, gả qua đó ngươi được ăn sung mặc sướng. Ta nuôi ngươi từ bằng chừng này, tốn bao nhiêu gạo nước, nay ngươi lấy thân đền đáp công ơn dưỡng d.ụ.c thì có gì là sai?"
Nghe những lời đổi trắng thay đen, trơ trẽn đến cùng cực của mụ đàn bà trước mặt, Phương Thu Đào không nhịn được mà bật cười. Tiếng cười của nàng trong trẻo nhưng lạnh lẽo thấu xương, hòa vào tiếng gió vách núi tạo nên một âm thanh bi tráng.
"Công ơn dưỡng d.ụ.c?" Thu Đào ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc bén như lưỡi d.a.o găm thẳng vào mặt Trương Xuân Chi. "Bà nói nghe thật êm tai! Từ khi tôi năm tuổi đã phải dậy từ gà gáy, giặt giũ, chẻ củi, nấu cơm, chăn lợn. Mùa đông nước sông đóng băng, tay tôi nứt nẻ chảy m.á.u, bà vẫn bắt tôi xuống sông giặt quần áo cho đứa con trai quý hóa của bà. Ăn thì toàn nước cơm thừa cặn, ngủ thì nằm ổ rơm cạnh chuồng bò. Cha nuôi thương xót giấu cho tôi củ khoai, bà phát hiện ra liền đ.á.n.h đập ông ấy đến hộc m.á.u. Bà gọi đó là công ơn dưỡng d.ụ.c sao?"