Giọng nói của nàng đanh thép, từng chữ từng câu rành rọt, vạch trần mọi lớp mặt nạ đạo đức giả của Trương Xuân Chi.
"Bà không phải muốn gả tôi đi tìm chỗ nương tựa, bà là đang bán một món hàng để lấy hai mươi lượng bạc! Trương Xuân Chi, bà nghe cho rõ đây, từ khoảnh khắc tôi bước ra khỏi kiệu hoa ngày hôm nay, Phương Thu Đào này không còn nợ nhà họ Phương các người bất cứ thứ gì nữa! Ân đoạn nghĩa tuyệt!"
Bị vạch trần tâm tư dơ bẩn, mặt Trương Xuân Chi lúc xanh lúc trắng. Sự xấu hổ nhanh ch.óng chuyển hóa thành cơn phẫn nộ tột độ. Mụ ta gầm lên, nắm c.h.ặ.t khúc gậy gỗ chĩa thẳng vào mặt Thu Đào.
"Đồ tiện nhân phản phúc! Ngươi dám ăn nói với lão nương như vậy sao? Ân đoạn nghĩa tuyệt? Lão nương cho ngươi biết, trừ khi ngươi c.h.ế.t, nếu không cái mạng tiện của ngươi vĩnh viễn thuộc về ta! Bây giờ, lập tức cút lại đây, theo ta về nhà họ Vương. Nếu không, hôm nay ta đ.á.n.h gãy đôi chân của ngươi, rồi khiêng ngươi ném lên giường thằng ngốc đó!"
Nói đoạn, Trương Xuân Chi hầm hầm lao tới, vung khúc gậy gỗ to bằng bắp tay hướng thẳng xuống đầu gối của Phương Thu Đào mà nện. Mụ ta thực sự muốn đ.á.n.h gãy chân nàng, bởi với mụ, chỉ cần nàng còn thở, còn có thể giao cấu sinh con cho nhà họ Vương thì nhà họ Vương vẫn phải trả tiền.
Phương Thu Đào lùi lại nửa bước, gót chân đã chạm đến sát mép vực. Vài viên sỏi lạo xạo rơi xuống cõi mịt mù.
Nàng không hề hoảng loạn. Đôi mắt trong veo của nàng lúc này tĩnh lặng một cách đáng sợ. Nàng nhìn khúc gậy đang bổ xuống, lại nhìn khuôn mặt vặn vẹo vì lòng tham của Trương Xuân Chi. Trong khoảnh khắc sinh t.ử này, linh hồn kiêu ngạo của một đại tỷ không cho phép nàng cúi đầu trước bất kỳ một thế lực bẩn thỉu nào.
Nếu phải sống một cuộc đời bị giam cầm trong bóng tối, làm đồ chơi cho một kẻ ngốc và làm công cụ kiếm tiền cho một mụ phù thủy, nàng thà chọn cái c.h.ế.t oanh liệt để đổi lấy sự tự do vĩnh hằng.
Bàn tay phải của Phương Thu Đào từ từ siết c.h.ặ.t lấy cây Mộc Trâm Cũ. Phần đầu nhọn hoắt của nó vẫn còn dính vết m.á.u tươi từ trên cổ nàng khi nãy. Do nắm quá mạnh, mũi trâm gỗ đ.â.m sâu vào lòng bàn tay nàng. Máu tươi ấm nóng ứa ra, nhuộm đỏ cả thân trâm tàn tạ, thấm sâu vào những đường vân gỗ cổ kính.
"Trương Xuân Chi." Phương Thu Đào khẽ mở môi, giọng nói nhẹ bẫng nhưng mang theo sự nguyền rủa đáng sợ. "Hai mươi lượng bạc của bà, xuống địa ngục mà tiêu đi."
Khoảnh khắc khúc gậy gỗ của Trương Xuân Chi chỉ còn cách đầu gối nàng một tấc, Phương Thu Đào mỉm cười. Nụ cười rực rỡ, giải thoát và đầy khinh miệt. Nàng không né tránh, cũng không phản kháng.
Nàng ngả người về phía sau.
Đôi chân gầy gò rời khỏi vách đá Sầu Nhân. Trọng lực ngay lập tức kéo tuột cỗ thân thể mỏng manh của nàng rơi vào vực thẳm mênh m.ô.n.g.
"KHÔNG!"
Trương Xuân Chi hét lên một tiếng thất thanh, khúc gậy gỗ đập trượt xuống tảng đá văng ra xa. Mụ ta nhào tới mép vực, vươn tay ra định túm lấy vạt áo của Thu Đào, nhưng thứ mụ vớt được chỉ là một khoảng không lạnh lẽo và những luồng gió buốt giá.
Dưới vực sâu mây mù cuồn cuộn, bóng dáng màu đỏ của Phương Thu Đào nhỏ dần rồi bị bóng tối nuốt chửng hoàn toàn. Không có tiếng thét, không có âm thanh va đập. Mọi thứ chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại sự hùng vĩ và tàn nhẫn của Bắc Sơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trương Xuân Chi quỳ sụp bên mép vực, hai mắt trợn ngược, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Nỗi sợ hãi tột độ bóp nghẹt trái tim mụ. Không phải mụ xót thương cho cái c.h.ế.t của con nuôi, mà mụ đang kinh hoàng nhận ra sự thật tàn khốc: Phương Thu Đào c.h.ế.t rồi! Hai mươi lượng bạc bay mất rồi! Không những thế, mụ vừa ép c.h.ế.t người, nhà họ Vương làm sao chịu để yên? Bọn chúng chắc chắn sẽ đòi mạng mụ!
"Tiện nhân... Ngươi c.h.ế.t cũng không để cho lão nương được yên... Tiền của ta... Tiền của ta!" Trương Xuân Chi đập tay xuống đất, gào khóc t.h.ả.m thiết giữa đỉnh núi hoang vu, âm thanh thê lương như loài quỷ đói.
Trong khi đó, ở phía dưới vực sâu.
Phương Thu Đào đang rơi tự do. Gió rít gào bên tai như hàng ngàn mũi d.a.o cứa vào da thịt. Nàng nhắm nghiền mắt lại, cảm nhận cái c.h.ế.t đang lao đến với tốc độ kinh hoàng.
Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc ý thức sắp sửa lụi tàn vì áp lực không khí và nỗi sợ hãi, một biến đổi kỳ dị đã xảy ra.
Cây Mộc Trâm Cũ nằm gọn trong lòng bàn tay phải của nàng, nơi đang rỉ m.á.u không ngừng, đột nhiên nóng rực lên. Máu tươi của nàng không bị gió thổi bay đi mà dường như bị thân gỗ khô mốc ấy tham lam hút sạch.
Từ trong những đường vân nứt nẻ của cây trâm, một tia sáng màu xanh lục nhạt bắt đầu rục rịch tỏa ra. Ban đầu chỉ là một đốm sáng nhỏ xíu như đom đóm, nhưng chỉ trong chớp mắt, khi giọt m.á.u cuối cùng hoàn toàn dung nhập vào lõi gỗ, ánh sáng lục bảo bùng nổ dữ dội.
Ánh sáng kỳ bí ấy nhanh ch.óng lan tỏa, tạo thành một
Ánh sáng lục bảo bùng nổ dữ dội, nuốt chửng lấy toàn bộ thân ảnh gầy gò đang mặc hỉ phục rách bươm của Phương Thu Đào.
Tiếng gió rít gào như quỷ khóc thần sầu bên tai bỗng chốc im bặt. Cảm giác trọng lượng cơ thể bị kéo tuột xuống vực sâu vạn trượng cũng biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến mức khiến người ta phải nín thở, bao bọc lấy nàng là một luồng khí ấm áp, dịu nhẹ như vòng tay của mẹ hiền.
Thu Đào từ từ mở bừng đôi mắt. Nàng không hề bị tan xương nát thịt dưới đáy vực Bắc Sơn như trong suy nghĩ. Cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến một linh hồn đến từ hiện đại như nàng cũng phải sững sờ, ngây ngốc mất một lúc lâu.
Nơi nàng đang đứng không phải là vách đá lạnh lẽo hay cõi âm tào địa phủ, mà là một không gian vô cùng huyền diệu. Bầu trời trên đỉnh đầu không có mặt trời, mặt trăng hay những vì sao, chỉ là một mảng sương mù màu ngọc bích lững lờ trôi, tỏa ra thứ ánh sáng trong trẻo, dìu dịu. Dưới chân nàng là một mảnh đất màu mỡ rộng chừng vài mẫu, chất đất đen nhánh, tơi xốp, dường như chỉ cần cắm một cành cây khô xuống cũng có thể lập tức đ.â.m chồi nảy lộc.
Ở ngay trung tâm của mảnh đất đen ấy, một mạch nước ngầm đang tuôn trào róc rách, đọng lại thành một hồ nước nhỏ trong vắt nhìn thấu tận đáy. Làn khói mỏng manh lượn lờ trên mặt nước, mang theo hương thơm thanh khiết, ngửi một ngụm liền thấy l.ồ.ng n.g.ự.c nhẹ bẫng, bao nhiêu uất khí đều tan biến.
"Đây là... Không gian linh điền?" Thu Đào khẽ lẩm bẩm, thanh âm cất lên giữa không gian tĩnh mịch có chút run rẩy vì khó tin.
Nàng vội vàng nhìn xuống lòng bàn tay phải. Cây Mộc Trâm Cũ tàn tạ, dính đầy m.á.u của nàng ban nãy đã biến mất không để lại dấu vết. Thay vào đó, ngay trên cổ tay gầy gò xanh xao của nàng, xuất hiện một hình xăm nhỏ xíu, nhạt màu mang hình dáng của chính cây trâm gỗ sồi ấy.