Linh Điền Làm Giàu: Chàng Thư Sinh, Nương Tử Tới Nuôi Chàng!

Chương 7



Bàn tay Thu Đào khẽ run lên vì kích động. Khởi nghiệp! Đây chính là vốn liếng khởi nghiệp đầu tiên của nàng! Bắc Sơn mà người làng Phó Sơn coi là ác sơn, là nơi ma ám, thực chất lại là một kho báu khổng lồ chưa từng được ai khai phá.

Nàng lập tức dùng hai tay đào lấy đào để, gom được một tảng đất sét trắng to bằng quả dưa hấu. Ý niệm khẽ động, tảng đất sét tức thì biến mất, được cất giữ an toàn vào một góc trong Không gian linh điền. Nàng không có công cụ, hôm nay chỉ có thể lấy một ít làm mẫu vật để mang đi đàm phán.

Chưa dừng lại ở đó, bản tính nhạy bén của một người làm kinh tế mách bảo nàng rằng, nơi nào có sự biến đổi địa chất tạo ra cao lanh chất lượng cao, nơi đó cấu tạo tầng đá sẽ không hề đơn giản.

Thu Đào tiếp tục lần mò dọc theo vách núi sạt lở, đi sâu hơn vào khoảng năm mươi bước. Lần này, thứ đập vào mắt nàng không phải là đất trắng mịn màng nữa, mà là những khối đá màu đen nhánh, bề mặt phản chiếu ánh sáng lấp lánh như những mảnh vỡ của bầu trời đêm.

Nàng nhặt một hòn đá bằng nắm tay lên. Cảm giác cầm khá nhẹ so với đá cuội thông thường. Bề mặt nhẵn bóng, không dính quá nhiều bụi than ra tay. Nàng tìm hai hòn đá đập mạnh vào nhau, một góc của viên đá đen vỡ ra, lộ ra mặt cắt sáng bóng như gương.

"Quặng than đá... Than không khói (Anthracite) lộ thiên!" Thu Đào hít sâu một ngụm khí lạnh, mười ngón tay siết c.h.ặ.t lấy viên đá đen đến mức nổi rõ những khớp xương trắng bệch.

Nếu như đất sét cao lanh là món hàng xa xỉ dành cho giới thượng lưu, thì mỏ than đá lộ thiên này chính là nguồn sống, là thứ nhu yếu phẩm thiết yếu nhất cho hàng vạn bách tính trong những mùa đông giá rét của phương Bắc. Ở thời đại này, người dân chủ yếu đốn củi hoặc hầm than củi để sưởi ấm, khói bụi mịt mù mà nhiệt lượng lại thấp. Than đá chất lượng cao bốc cháy lâu, nhiệt lượng lớn, không có khói độc thế này, một khi tung ra thị trường, chắc chắn sẽ bị tranh giành đến vỡ đầu chảy m.á.u.

Thôn Phó Sơn nghèo rớt mồng tơi, bao nhiêu năm nay dẫm lên một mỏ vàng mỏ bạc mà không hề hay biết, lại đi bức t.ử nhau vì hai mươi lượng bạc lẻ.

"Trương Xuân Chi, Lại thôn trưởng... Các người cứ ôm lấy cái quyền lực rẻ rách ở cái xó làng này đi. Từ nay, núi Bắc này là địa bàn của Phương Thu Đào ta!"

Nàng khẽ nhếch mép, một nụ cười đầy tự tin và kiêu ngạo nở rộ trên gương mặt thanh tú, xóa sạch vẻ u buồn, cam chịu của nguyên chủ trước kia. Nàng gom thêm vài khối than đá có chất lượng tốt nhất, nhét toàn bộ vào Không gian linh điền để làm mẫu vật.

Tuy nhiên, niềm vui sướng ngắn chẳng tày gang. Cơn gió lùa qua khe núi đột ngột mang theo cái lạnh buốt thấu xương cắt ngang dòng suy nghĩ của Thu Đào.

Nàng giật mình ngẩng đầu lên. Ánh sáng le lói xuyên qua tán cây đã tắt lịm từ lúc nào không hay. Màn đêm đổ ập xuống đáy vực Bắc Sơn nhanh như một tấm màn nhung đen khổng lồ bị kéo sập. Nhiệt độ giảm xuống đột ngột khiến nàng rùng mình, hai hàm răng bắt đầu va vào nhau lập cập. Bộ hỉ phục rách nát dù có đẹp đến đâu cũng chẳng thể chống lại cái lạnh của vùng núi hoang vu về đêm.

Từ xa xa, lẫn trong tiếng lá cây xào xạc, dường như có tiếng sói tru kéo dài thê lương, vọng lại từ những hẻm núi sâu thẳm.

Thu Đào biết, với sức lực hiện tại, dù có uống bao nhiêu Nước Linh Tuyền đi chăng nữa, nàng cũng không thể tay không đ.á.n.h c.h.ế.t dã thú, càng không thể trèo lên vách đá dựng đứng này trong đêm tối mịt mù. Nàng phải lập tức tìm một nơi trú ẩn an toàn, đợi đến khi bình minh lên mới có thể tìm đường vòng qua sườn núi thoai thoải để trở về thôn Phó Sơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thu Đào xé một dải vải từ tà váy hỉ phục đỏ, quấn c.h.ặ.t lấy bàn tay để tránh bị xước xát thêm, sau đó nhặt một cành cây khô làm gậy dò đường. Nàng nương theo hướng dòng suối cạn, men theo sườn núi có độ dốc thấp hơn, chậm rãi bước đi trong bóng tối.

"Chỉ cần qua đêm nay thôi... Ngày mai, ta sẽ cho cả cái thôn Phó Sơn đó biết thế nào là 'Diêm vương đòi nợ'." Nàng thầm nhủ trong lòng, bước chân kiên định đạp lên lớp lá khô, đi về phía trước.

Màn đêm đen kịt bao trùm lấy bóng dáng nhỏ bé kiên cường. Thu Đào không hề biết rằng, ở phía cuối con đường mòn khúc khuỷu dẫn lên sườn núi phương Bắc, nơi ngọn đèn dầu le lói yếu ớt phát ra từ một căn chòi gỗ hẻo lánh, có một mối nhân duyên định mệnh đang chờ đợi nàng. Một cuộc gặp gỡ không chỉ cứu lấy mạng sống của một con người, mà còn mở ra nhất đoạn tình cảm điền viên ngọt ngào, chữa lành cả hai tâm hồn mang đầy vết xước.

Màn đêm buông xuống Bắc Sơn nhanh như một cái chớp mắt, mang theo hơi lạnh sắc lẹm cắt da cắt thịt. Tiếng gió rít gào qua những khe đá hẹp nghe như tiếng dã thú đang nhe nanh gầm gừ, chực chờ nuốt chửng bất cứ sinh linh nhỏ bé nào dám đi lạc vào lãnh địa của chúng.

Phương Thu Đào c.ắ.n c.h.ặ.t răng, bàn tay quấn dải lụa đỏ xé ra từ bộ hỉ phục rách nát nắm c.h.ặ.t lấy cành cây khô, từng bước từng bước dò dẫm trên sườn dốc trơn trượt. Nàng vừa trải qua một trận sinh t.ử, thể lực của cỗ thân thể mười sáu tuổi gầy gò này đã sớm chạm đến giới hạn. Nếu không nhờ ngụm Nước Linh Tuyền từ Không gian kỳ diệu vừa đ.á.n.h thức ban nãy, e rằng nàng đã bỏ mạng dưới đáy vực sâu vì kiệt sức và giá rét.

"Phải tìm một nơi tránh rét... Nếu không c.h.ế.t vì ngã, cũng sẽ c.h.ế.t vì cóng," Thu Đào thầm nhủ. Đôi mắt trong trẻo nhưng đầy kiên định của nàng ráo riảnh quét qua bóng tối mịt mùng. Bất chợt, qua kẽ lá rậm rạp của một rặng tùng già, một đốm sáng màu cam le lói hiện ra. Không phải là ma trơi lập lòe xanh lè, mà là ánh sáng ấm áp, ổn định của một ngọn đèn dầu.

Có người sống ở đây!

Thu Đào như người c.h.ế.t đuối vớ được cọc, dồn chút sức lực cuối cùng bấu víu vào những mỏm đá, men theo con đường mòn nhỏ xíu phủ đầy lá rụng hướng về phía ánh sáng. Rất nhanh, một căn chòi gỗ mộc mạc, vững chãi dựng tựa lưng vào vách núi hiện ra trước mắt nàng. Khói mỏng vấn vít bay lên từ ống khói nhỏ, mang theo mùi ngai ngái của củi thông đang cháy.

Nàng đứng trước cánh cửa gỗ sồi đóng kín, chần chừ một nhịp. Nàng hiện tại mang bộ dạng vô cùng thê t.h.ả.m: tóc tai rũ rượi, hỉ phục đỏ thẫm dính đầy bùn đất và vết m.á.u đã khô, trông chẳng khác nào một nữ quỷ đòi mạng vừa bò lên từ suối vàng. Nếu người bên trong là kẻ xấu, hay chỉ đơn giản là một lão nông nhát gan, e rằng nàng sẽ rước thêm rắc rối. Nhưng một cơn gió buốt giá lại quật tới khiến thân hình mỏng manh của nàng run lên bần bật. Không còn thời gian để do dự nữa.

Cốc... cốc... cốc...

Thu Đào dùng đầu gậy gõ nhẹ vào cửa, cất giọng khàn đặc, khô khốc: "Có ai ở trong không? Xin cứu mạng... Ta bị lạc đường..."

Bên trong chòi gỗ im ắng một lát, tiếng củi nổ lách tách bỗng trở nên rõ rệt. Sau đó là tiếng bước chân chầm chậm, hơi nặng nề tiến về phía cửa.

Két...