Cánh cửa gỗ từ từ mở ra, ánh sáng vàng vọt từ bếp lửa hắt ra ngoài, chiếu rọi khuôn mặt của người vừa bước tới. Thu Đào khẽ giật mình. Đứng trước mặt nàng không phải là một tiều phu thô kệch hay một thợ săn vạm vỡ, mà là một nam t.ử trẻ tuổi mặc áo vải thô màu xanh xám. Hắn có vóc dáng cao gầy, mái tóc đen nhánh b.úi gọn bằng một chiếc trâm gỗ đơn sơ. Dưới ánh lửa bập bùng, gương mặt hắn hiện lên nét tuấn tú thanh tao đến khó tả, sống mũi cao thẳng, hàng lông mày kiếm sắc bén nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như mặt hồ mùa thu. Chỉ có điều, sắc mặt hắn tái nhợt như tờ giấy, ấn đường lộ rõ vẻ tiều tụy của người mang bệnh lâu năm.
Nam t.ử nọ nhìn thấy Thu Đào, đồng t.ử hơi co rụt lại. Một nữ t.ử cả người bê bết m.á.u, mặc hỉ phục đỏ rách nát xuất hiện giữa ngọn núi hoang vu trong đêm tối, quả thực là một cảnh tượng thách thức lòng can đảm của bất kỳ ai.
"Cô nương... cô..." Hắn vừa cất lời, giọng nói trầm ấm còn chưa dứt câu thì một trận gió lạnh từ ngoài cửa lùa thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
Biến cố xảy ra chỉ trong chớp mắt. Nam t.ử đột ngột ôm lấy n.g.ự.c, sắc mặt từ tái nhợt chuyển sang tím tái. Hắn lùi lại nửa bước, miệng há hốc cố gắng hít lấy không khí nhưng dường như cuống phổi đã bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Những tiếng khò khè đáng sợ vang lên từ cổ họng hắn, tựa như chiếc bễ rèn rách nát đang thoi thóp hoạt động.
"Này! Ngươi sao vậy?" Thu Đào hoảng hốt vứt cành cây, bước nhanh vào trong.
Chưa kịp để nàng đỡ lấy, nam t.ử đã mất đà ngã gục xuống sàn gỗ, toàn thân co quắp lại, hai mắt trừng lớn mang theo sự thống khổ tột độ. Chứng suyễn khí (hen suyễn) tái phát! Bằng kinh nghiệm của một linh hồn đến từ thời hiện đại, Thu Đào lập tức nhận ra tình trạng nguy kịch của hắn. Nếu không được thông đường thở và dùng t.h.u.ố.c ngay lập tức, người này sẽ c.h.ế.t ngạt trong vòng vài nốt nhạc.
"Đừng hoảng sợ, cố gắng thở chậm lại!" Thu Đào không màng đến lễ giáo nam nữ thụ thụ bất thân của thời đại này, lập tức quỳ xuống, dùng sức lật người hắn nằm ngửa ra, kê đầu hắn hơi cao lên bằng một khúc củi nhỏ gần đó. Nàng nhanh ch.óng cởi bỏ lớp cúc áo bằng nút thắt trên cổ hắn để hắn dễ thở hơn.
Nhưng tình trạng của nam t.ử không hề thuyên giảm. Môi hắn đã bắt đầu thâm đen, đôi tay gầy guộc cào cấu lên n.g.ự.c áo đến bật m.á.u.
Không có t.h.u.ố.c đặc trị, chỉ còn một cách duy nhất!
Thu Đào c.ắ.n môi, xoay lưng che khuất tầm nhìn của nam t.ử đang nửa tỉnh nửa mê. Nàng nhắm mắt, dùng ý niệm câu thông với Không gian linh điền vừa thức tỉnh ban chiều. Chỉ một cái chớp mắt, trong lòng bàn tay nàng đã xuất hiện một chiếc chén trúc nhỏ chứa đầy Nước Linh Tuyền trong vắt, tản ra một tầng sương mỏng mang hương thơm thoang thoảng của cỏ cây nguyên thủy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nàng với tay lấy một chiếc bát sành mẻ góc để trên bàn, rót Nước Linh Tuyền vào, sau đó múc thêm một muôi nước ấm từ ấm đất đang đun trên bếp lửa hòa chung lại.
"Nào, uống cái này đi, sẽ dễ chịu hơn." Thu Đào vòng tay đỡ lấy gáy hắn, nâng đầu hắn lên, dứt khoát kề bát nước vào đôi môi đang run rẩy tím tái.
Nam t.ử c.ắ.n c.h.ặ.t răng vì đau đớn, nhưng Thu Đào không bỏ cuộc. Nàng dùng ngón tay bóp nhẹ hai bên hàm hắn, kiên nhẫn đổ từng ngụm nước nhỏ vào miệng. Nước Linh Tuyền ấm áp mang theo sinh khí bừng bừng chảy xuôi xuống cổ họng. Khác với những chén t.h.u.ố.c đắng chát hắn từng uống bao năm qua, thứ nước này ngọt thanh, mát lành, vừa tiến vào cơ thể đã hóa thành một luồng khí ấm áp xoa dịu ngay lập tức cuống phổi đang sưng tấy và co thắt dữ dội.
Chỉ chưa đầy mười nhịp thở sau khi uống cạn bát nước, tiếng khò khè đáng sợ bắt đầu nhỏ dần. Lồng n.g.ự.c nam t.ử từ từ giãn ra, nhịp thở dồn dập trở nên đều đặn và sâu hơn. Sắc tím đen trên môi hắn dần rút đi, trả lại màu nhợt nhạt ban đầu, nhưng ít nhất không còn dấu hiệu của sự nguy hiểm đến tính mạng.
Hắn từ từ mở mắt, mồ hôi lạnh ướt đẫm trán, ánh mắt m.ô.n.g lung nhìn trần nhà bằng gỗ thông, rồi chậm rãi chuyển dời sự chú ý sang nữ t.ử đang quỳ bên cạnh. Thu Đào lúc này đang thở phào nhẹ nhõm, dùng ống tay áo rách lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán mình.
"Là... cô nương cứu ta?" Giọng hắn tuy còn yếu ớt nhưng đã khôi phục lại sự trong trẻo, mang theo một tia kinh ngạc và dò xét.
Thu Đào lùi lại một khoảng an toàn, ngồi bệt xuống sàn gỗ cạnh bếp lửa, xoa xoa đôi bàn tay đang cóng còng cọc của mình. "Chỉ là một bát nước ấm thôi. Chứng suyễn khí của ngươi phát tác thật dọa người, nếu ta đến chậm một bước, e rằng ngươi đã bước qua Quỷ Môn Quan rồi."
Nam t.ử chống tay ngồi dậy, chỉnh lại vạt áo lỏng lẻo, sau đó chắp tay hành lễ một cách vô cùng đoan chính: "Tại hạ Trình Văn Tuấn, vốn là một thư sinh lên núi dưỡng bệnh. Đa tạ ân cứu mạng của cô nương. Vừa rồi bệnh cũ tái phát, làm cô nương sợ hãi rồi."
Thu Đào xua tay, ánh mắt lướt qua cách bài trí trong căn chòi. Nơi này tuy nhỏ hẹp nhưng vô cùng sạch sẽ. Một chiếc giường tre, một án thư nhỏ xếp vài cuốn sách ố vàng, góc tường có một ít thảo d.ư.ợ.c đang phơi dở. Khí chất của người tên Trình Văn Tuấn này tuyệt đối không giống một kẻ bần nông. Sự điềm tĩnh và lễ nghi của hắn toát ra từ trong cốt tủy, dù vừa trải qua cơn thập t.ử nhất sinh vẫn giữ được phong thái nho nhã.