Linh Lung Cục

Chương 1: 1



Năm tháng nghèo túng đến mức phải "ăn đất", ta dựng một sạp hàng nhỏ bán hoành thánh.

 

Có một tiểu thiếu gia sáu tuổi ngày nào cũng đưa ta năm lượng bạc, bảo ta giả làm mẫu thân nó để đến học đường chống lưng cho nó.

 

Cho đến ngày nọ, vì ta đến muộn, vừa bước vào đã thấy có người đang túm lấy tai thằng bé.

 

Ta vung một cái tát trời giáng, chống nạnh che chở cho thiếu gia: "Dám bắt nạt nhi t.ử ta, ngươi chán sống rồi phải không!"

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Thiếu gia run rẩy túm lấy vạt áo ta: "Mẫu thân, người... người đó là phụ thân con."

 

Ta: "..."

 

Con à, con đâu có nói là con có cha!

 

01

 

Sự thật là, Hàn Sùng Cẩn không chỉ có cha, mà cha nó còn là đại thiếu gia Hàn Cảnh Uyên của Hàn gia.

 

Hàn gia giàu nứt đố đổ vách ở thành Liên Dương, hơn một nửa sản nghiệp trong thành đều thuộc quyền sở hữu của nhà họ.

 

Thảo nào thằng bé này lại vung tiền hào phóng đến thế.

 

"Mẫu thân, đây chính là nhà con."

 

Hàn Sùng Cẩn nắm lấy tay ta, bước qua ngưỡng cửa cao vời vợi, đập vào mắt là cảnh tượng chạm trổ điêu khắc tinh xảo của Hàn gia.

 

Vòng qua hành lang uốn lượn, bên trong lại càng là một khung cảnh khác biệt, đẹp tựa chốn bồng lai.

 

"Nhà con thật lớn đấy." Ta lầm bầm với Hàn Sùng Cẩn.

 

Thằng bé tỏ vẻ kiêu ngạo: "Đây đã là gì đâu, trong sân của con và cha còn có một khu vườn lớn nữa cơ."

 

Hàn Cảnh Uyên đi phía trước lạnh lùng ngoái đầu lại: "Hai người còn tâm trí để thì thầm to nhỏ sao? Có biết đã gây ra họa lớn chừng nào không?"

 

Hắn trông vô cùng đau lòng và hối tiếc: "Bỏ rắn vào túi sách của nhi t.ử tri phủ, ném rương sách của thiếu gia thông phán xuống hồ, cắt nát túi thơm của thiên kim phủ thừa..."

 

Ta giơ tay phản bác: "Việc này không thể trách chúng ta được, là họ bắt nạt A Cẩn trước, chúng ta chỉ là gậy ông đập lưng ông mà thôi."

 

Ta nháy mắt với Hàn Sùng Cẩn, A Cẩn hiểu ý, bĩu môi rồi òa khóc nức nở.

 

"Phụ thân, thật sự không phải lỗi của A Cẩn và mẫu thân, hu hu hu... là họ nói A Cẩn là đứa trẻ hoang không có mẫu thân, họ còn ném sách của con, bỏ giun đất vào rương sách, còn chế giễu con không có túi thơm do mẫu thân thêu."

 

Hàn Sùng Cẩn khóc đến mức không ra hơi: "Phụ thân, A Cẩn oan ức lắm, hu hu hu... Tại sao người khác đều có mẫu thân, mà A Cẩn lại không có."

 

Hàn Cảnh Uyên há miệng, cuối cùng đành giơ tay ôm thằng bé vào lòng.

 

"A Cẩn ngoan, là lỗi của phụ thân, là phụ thân không bảo vệ tốt cho con."

 

Hàn Sùng Cẩn kéo tay áo Hàn Cảnh Uyên, lau đầy nước mũi nước mắt lên đó, còn tranh thủ lúc không ai để ý mà nở một nụ cười đắc ý với ta.

 

Ta lén đưa ngón tay cái lên tán thưởng nó.

 

02

 

Dưới sự mè nheo của hai cha con nhà họ Hàn, hay nói chính xác hơn là dưới sự khóc lóc của Hàn Sùng Cẩn, ta đành phải ở lại dùng bữa tối.

 

Trong bữa ăn, ta lại nói lời xin lỗi với Hàn Cảnh Uyên, dù sao thì những người bị đắc tội kia, kẻ thì làm quan, người thì quyền quý.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hàn Cảnh Uyên nhắm mắt lại, thở dài: "Chuyện này ta sẽ xử lý, Lạc cô nương không cần lo lắng."

 

Hắn lại nhìn về phía Hàn Sùng Cẩn: "Sau này có chuyện gì cứ đến tìm ta, phụ thân sẽ chống lưng cho con."

 

Hàn Sùng Cẩn ngoan ngoãn gật đầu, sau khi nuốt miếng cơm trong miệng xuống, thằng bé lại vội vàng hỏi: "Phụ thân, sau này con vẫn có thể đi tìm mẫu thân sao?"

 

Ta vội vàng gắp cho nó một miếng thịt kho tàu vào bát: "A Cẩn ngoan, sau này cứ gọi ta là a di đi. Tiệm của a di vẫn luôn ở đó, khi nào con muốn ăn hoành thánh thì cứ đến tìm a di, có được không?"

 

Hàn Cảnh Uyên cũng gật đầu tán thành: "Đi ăn hoành thánh thì được."

 

Hàn Sùng Cẩn bĩu môi, phụng phịu: "Vâng ạ."

 

Đêm đó, mãi đến khi Hàn Sùng Cẩn đã ngủ say, ta mới có thể rút tay mình ra khỏi bàn tay nhỏ bé của thằng bé.

 

"Mẫu thân, đừng đi, đừng rời bỏ A Cẩn." Thằng bé lẩm bẩm trong cơn mơ màng.

 

Ta giúp nó đắp lại góc chăn: "Ngoan, ngủ đi thôi."

 

Hàn Cảnh Uyên đích thân tiễn ta ra đến tận cửa.

 

"Mẫu thân của A Cẩn không còn nữa. Nếu sau này thằng bé có đi tìm cô nương, phiền Lạc cô nương hãy trò chuyện với nó nhiều hơn, chỉ là xin cô nương đừng tiếp tay cho nó làm càn nữa. Tại hạ xin đa tạ."

 

Nói đoạn, hắn đưa cho ta một thỏi bạc năm mươi lượng.

 

Ta không khách sáo, nhận lấy thỏi bạc vào tay: "Dễ nói, dễ nói mà."

 

Với suy nghĩ cầm tiền của người thì phải làm việc cho người, hôm sau khi Hàn Sùng Cẩn lại đến tìm ta, ta vẫn vui vẻ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nó, dắt nó đến tận học đường.

 

"A di thật sự không thể làm mẫu thân của con sao?" Hàn Sùng Cẩn nghiêng đầu nhìn ta.

 

"Làm a di không tốt sao?"

 

Ta xoa xoa cái đầu nhỏ của nó: "A di sẽ bảo vệ A Cẩn giống như mẫu thân vậy."

 

"Nhưng hôm qua tổ mẫu nói muốn tìm cho con một mẫu thân mới."

 

Ý là, Hàn Cảnh Uyên muốn thú thê sao?

 

"Cũng tốt mà, mẫu thân mà tổ mẫu chọn cho A Cẩn chắc chắn là người tốt."

 

"Con không chịu." Hàn Sùng Cẩn lắc lắc cánh tay ta: "Con chỉ thích a di, con chỉ thích mỗi người, con chỉ muốn người làm mẫu thân của con thôi."

 

Ta nhét một viên kẹo lê vào miệng nó, đ.á.n.h trống lảng: "A Cẩn có thể nói cho a di biết, trước kia ai là người bảo vệ A Cẩn đến học đường không?"

 

"Là Sơ Thất, trước giờ vẫn luôn là Sơ Thất bảo vệ con."

 

Hàn Sùng Cẩn thở dài: "Nhưng tháng trước, huynh ấy lỡ tay làm vỡ bát canh ngọt mà tổ mẫu sai người mang đến, nên đã bị tổ mẫu đuổi đi rồi, con không còn tìm thấy huynh ấy nữa."

 

Nó ngẩng đầu nhìn ta: "Mẫu thân và Sơ Thất đều có mùi hương hoa quế ngọt ngào trên người, A Cẩn thích Sơ Thất, cũng thích mẫu thân."

 

03

 

Hàn gia ở thành Liên Dương vốn dĩ là danh gia vọng tộc, nhất cử nhất động đều được người đời chú ý.

 

Chẳng bao lâu sau, đầu đường cuối ngõ đều xôn xao bàn tán chuyện đại công t.ử nhà họ Hàn sắp sửa lấy kế thê.

 

"Nói ra cũng lạ, Hàn đại công t.ử vốn là bậc quân t.ử ôn nhu nho nhã, vậy mà chẳng nghe phong phanh gì chuyện cưới hỏi mà đã có một đứa con rồi."

 

"Ta nghe nói mẫu thân của đứa trẻ đó là người hắn quen biết khi ra ngoài du ngoạn, lúc sinh con thì không qua khỏi, người đã mất rồi."