Linh Lung Cục

Chương 2



"Hàn đại công t.ử này cũng là kẻ kỳ quặc, sản nghiệp gia đình đồ sộ không chịu tiếp quản, lại cứ khăng khăng đòi đi thi cử, nghe đâu sang năm là đi thi Hội rồi."

 

"Cái này thì ngươi không biết rồi, đâu phải hắn không muốn tiếp quản, chẳng qua chủ mẫu đương nhiệm của Hàn gia vốn không phải nương thân của hắn, dĩ nhiên là chẳng thèm nghĩ ngơi gì cho hắn rồi."

 

"Mẫu thân ruột của vị Hàn đại công t.ử này cũng mất khi sinh hắn đúng không? Nói vậy thì hắn và nhi t.ử mình cũng xem như là đồng cảnh tương liên."

 

"Chỉ là không biết ai lại có phúc phần lớn đến thế, có thể gả vào cái gia đình trâm anh thế phiệt này."

 

Ai có phúc phần thì ta không biết, chứ tóm lại là ta không có cái phúc đó rồi.

 

Nói đi cũng phải nói lại, ta mới đến thành Liên Dương được một tháng, thật sự chưa tìm được kế sinh nhai nào t.ử tế, lại không muốn làm nô tỳ tôi tớ cho ai, nên mới miễn cưỡng dựng cái sạp bán hoành thánh.

 

Tiếc là tay nghề ta thật sự không cao, việc buôn bán ở sạp hoành thánh chỉ đủ để đắp đổi qua ngày.

 

Tối hôm đó, vừa dọn sạp xong thì Hàn Cảnh Uyên đột ngột xuất hiện.

 

Hắn trông vô cùng sốt sắng: "A Cẩn bị ốm, cứ khóc lóc đòi tìm mẫu thân, không biết có thể phiền Lạc cô nương theo ta một chuyến được không?"

 

Ta tỏ vẻ khó xử: "Đêm hôm khuya khoắt thế này, thân là một cô nương mà theo ngài về nhà thì không hay cho lắm."

 

Hàn Cảnh Uyên đưa tới một tờ ngân phiếu một trăm lượng.

 

"Hàn công t.ử, đây không phải là vấn đề tiền bạc, ta là nữ t.ử chưa gả chồng, nếu bị hàng xóm láng giềng trông thấy..."

 

Hàn Cảnh Uyên đưa thêm ba tờ ngân phiếu nữa.

 

"Thật sự không phải vì tiền, danh tiết của ta thì không sao, nhưng chẳng lẽ danh tiếng của đại công t.ử..."

 

Hàn Cảnh Uyên đưa thêm năm tờ ngân phiếu.

 

"...Được thôi."

 

04

 

Khi đến Hàn phủ, Hàn Sùng Cẩn vẫn đang sốt cao, mơ màng nắm c.h.ặ.t lấy tay ta.

 

"Mẫu thân, người đừng rời bỏ A Cẩn có được không?"

 

Ta gật đầu, cầm lấy cổ tay thằng bé cẩn thận bắt mạch.

 

Cũng may, chỉ là phong hàn thông thường.

 

Ta xác nhận lại đơn t.h.u.ố.c mà đại phu kê, rồi mới đỡ Hàn Sùng Cẩn dậy, dỗ dành thằng bé uống hết t.h.u.ố.c.

 

Hàn Cảnh Uyên hiếu kỳ hỏi một câu: "Lạc cô nương còn biết bắt mạch sao?"

 

"Những lúc không có tiền đi khám bệnh thì tự học một chút thôi." Ta tùy miệng giải thích.

 

Hàn Cảnh Uyên há miệng, xoay người rót một chén trà đưa cho ta: "Lạc cô nương vất vả rồi."

 

Ta nhận chén trà rồi nói lời cảm ơn, bảo hắn đi nghỉ ngơi trước: "Tối nay ta sẽ ở lại phòng A Cẩn, Hàn công t.ử cứ đi nghỉ trước đi."

 

Có lẽ vẫn còn bận tâm đến lễ nghi nam nữ, Hàn Cảnh Uyên chắp tay với ta, rồi rón rén rời khỏi phòng.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Cơn sốt của Hàn Sùng Cẩn kéo dài đến tận giờ Hợi mới ổn định lại, ta vẫn luôn túc trực bên cạnh giường thằng bé.

 

Ngày hôm sau, khi thằng bé mở mắt thấy ta, nó cười đến cong cả đuôi mắt.

 

"Mẫu thân, A Cẩn nằm mơ thấy mẫu thân đến tìm con, tỉnh dậy quả nhiên thấy mẫu thân rồi."

 

Ta còn chưa kịp lên tiếng, cửa phòng đã bị đẩy mạnh ra, một nữ t.ử trẻ tuổi bước vào.

 

"A Cẩn, nghe tin con bệnh, ta lo lắng vô cùng, bây giờ con đã đỡ hơn chút nào chưa?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Hàn Sùng Cẩn cau mày, siết c.h.ặ.t lấy tay ta: "A Cẩn đã có mẫu thân rồi, người đừng hòng làm mẫu thân của A Cẩn nữa."

 

Lúc này người nữ nhân kia mới chú ý đến sự hiện diện của ta, đôi mày nhíu lại, ánh mắt lạnh đi: "Ngươi là ai? Tại sao trước đây ta chưa từng thấy ngươi?"

 

Giọng điệu của nàng ta ta thực sự chẳng dễ nghe chút nào, khiến ta cảm thấy khó chịu một cách khó hiểu: "Tai ngươi bị điếc à? Không nghe thấy A Cẩn nói sao? Ta là mẫu thân của thằng bé."

 

"Không thể nào! Mẫu thân nó đã c.h.ế.t từ lâu rồi!"

 

Nàng ta hừ lạnh: "Rốt cuộc ngươi là con tiện tì ở đâu chui ra!"

 

Hàn Cảnh Uyên vừa vội vã chạy tới đã nghe trọn câu nói ấy, hắn lập tức sầm mặt, quát lên: "Đường Uyển Nhu, xin hãy giữ lấy cái miệng của mình."

 

Chàng giải thích: "Lạc cô nương là khách quý của ta và A Cẩn."

 

"Khách quý gì chứ? Tại sao A Cẩn lại gọi nàng ta là mẫu thân? Chẳng lẽ nàng ta thực sự là mẫu thân của nó sao? Nhưng chẳng phải mẫu thân của A Cẩn đã c.h.ế.t từ lâu rồi ư?"

 

Đường Uyển Nhu lắp bắp, lời nói lộn xộn cả lên.

 

Hàn Cảnh Uyên không buồn giải thích thêm, phất tay sai nha hoàn kéo Đường Uyển Nhu ra ngoài.

 

Trong lúc nha hoàn đang chăm sóc Hàn Sùng Cẩn dùng bữa sáng, Hàn Cảnh Uyên gọi ta vào thư phòng: "Lạc cô nương, tại hạ có một chuyện không biết nên mở lời thế nào, muốn bàn bạc với cô nương."

 

Ta xoa xoa cái cổ đang hơi mỏi nhừ, kiên nhẫn nói: "Hàn công t.ử cứ nói."

 

"Lạc cô nương đã có ý trung nhân chưa?"

 

"Chưa."

 

"Vậy Lạc cô nương có thể cùng ta thực hiện một giao dịch được không?"

 

Hàn Cảnh Uyên chắp tay, khẩn khoản nói: "Nàng gả cho ta, làm mẫu thân của A Cẩn, thời hạn là ba năm. Sau khi hòa ly, ta sẽ tặng nàng một nửa gia sản của mình."

 

05

 

Tất nhiên là ta đồng ý rồi.

 

Đó là một nửa gia sản của đại công t.ử Hàn gia ở thành Liên Dương đấy!

 

Chỉ có ba năm thôi mà.

 

Việc này khác gì nhặt được tiền trên đường đâu cơ chứ!

 

Sau khi bàn bạc với Hàn Cảnh Uyên, chúng ta quyết định lược bỏ mọi nghi thức rườm rà, loan báo ra ngoài rằng mẫu thân của Hàn Sùng Cẩn, chính là ta, đã đi xa dưỡng bệnh từ lâu, gần đây mới quay trở lại thành Liên Dương.

 

Bản thân ta mới đến thành Liên Dương được một tháng, người quen biết ta chẳng được mấy ai, nên ngay trong ngày hôm đó, ta thu dọn hành lý chuyển vào Tùng Đào Uyển.

 

Sáng hôm sau, Hàn Cảnh Uyên dẫn ta đến chủ viện dâng trà.

 

Trên đường đi, hắn kể với ta rằng chủ mẫu đương nhiệm của Hàn gia là kế mẫu của hắn, còn nương thân của hắn sau khi sinh hạ hắn xong thì đã buông tay về nơi chín suối.

 

Kế mẫu sau đó sinh được một trai một gái, hiện tại đều đã yên bề gia thất.

 

Còn về phần Đường Uyển Nhu kia, đó là họ hàng xa của kế mẫu.

 

"Đường Uyển Nhu là người lão phu nhân chọn làm thê t.ử cho ngài sao?" Ta hỏi.

 

Hàn Cảnh Uyên sững người: "Sao nàng biết?"

 

"..." Chuyện này đâu có khó đoán đến thế.

 

"Những điều đó không quan trọng." Hàn Cảnh Uyên nói: "Hiện tại nàng và ta đã kết thành phu thê, từ nay về sau, nàng chính là chính thất nương t.ử của Hàn Cảnh Uyên ta."

 

Suy nghĩ một lát, ta lập tức ra điều kiện: "Ta chỉ đồng ý làm mẫu thân của A Cẩn, chứ không hề hứa sẽ thay ngài đấu đá trong nhà đâu đấy. Chuyện của Đường Uyển Nhu, ngài tự mà giải quyết cho sạch sẽ, ta không quản đâu."

 

Hàn Cảnh Uyên gật đầu: "Tự nhiên sẽ không làm phiền đến phu nhân."