Hàn Cảnh Uyên đã mở một thư phòng chuyên tâm đọc sách tại Thính Trúc Hiên bên cạnh.
Mỗi lần ghé sang Tùng Đào Uyển, hắn đều kinh ngạc trước sự thay đổi của Hàn Sùng Cẩn.
Chỉ vỏn vẹn ba tháng, đứa trẻ gầy gò nhỏ bé ngày nào đã phát triển mạnh mẽ.
Thằng bé đen hơn, khỏe mạnh hơn, cũng cao lớn hơn.
Ngay cả tính tình cũng trở nên trầm ổn và kiên cường hơn trước rất nhiều.
Hôm đó, Hàn Cảnh Uyên nói với ta: "Có nàng chăm sóc A Cẩn, ta rất yên tâm. Kỳ thi Hội sắp đến gần, ta dự định vài ngày tới sẽ lên kinh thành."
Hiện nay, thế sự tại kinh thành vô cùng phức tạp, nhị hoàng t.ử và tam hoàng t.ử đang tranh giành ngôi vị trữ quân không ngừng nghỉ, sóng gió thậm chí còn lan đến tận thành Liên Dương cách đó hàng trăm dặm.
Đầu đường cuối ngõ đều xôn xao bàn tán, kẻ thì bảo nhị hoàng t.ử tinh anh, quyết đoán nhưng tâm địa hiểm ác; người thì nói tam hoàng t.ử ôn hậu, nhân từ nhưng khó tránh khỏi nhu nhược.
Còn nếu nói về phế thái t.ử thì người đời đều tiếc nuối, vị ấy vốn thương dân như con, tính tình nhân hậu, đáng tiếc vài năm trước lại bị buộc tội mưu nghịch rồi bị hành hình.
Ngay cả hoàng trưởng tôn mới chào đời cũng không thể sống sót, toàn bộ phủ thái t.ử đều bị xóa sổ.
Ta rất lo cho an nguy của hắn, bèn đề nghị: "Hãy để Sơ Thất đi theo bảo vệ chàng, thiếp cùng Sơ Ngũ, Sơ Lục sẽ chăm sóc tốt cho A Cẩn."
Hắn đồng ý, trước khi đi đã giao toàn bộ ruộng vườn, cửa hiệu dưới danh nghĩa của mình vào tay ta.
"Nếu chẳng may ta gặp bất trắc, A Cẩn đành phó thác cả vào nàng. Những thứ này đủ để đảm bảo nàng và A Cẩn cả đời vô ưu vô lo."
Ngày thứ bốn mươi lăm sau khi Hàn Cảnh Uyên rời đi, ta nhận được một mật báo từ kinh thành.
"Lưu ma ma đã phản bội, thân phận của chủ t.ử e rằng đã bị bại lộ, mong Ảnh chủ cẩn trọng đối phó."
08
Chẳng bao lâu sau, thành Liên Dương dán đầy cáo thị.
Toàn thành tìm kiếm những đứa trẻ từ năm đến tám tuổi, dưới lòng bàn chân có nốt ruồi đỏ.
Những đứa trẻ này sẽ được đưa đến kinh thành, cùng với hoàng đế bệ hạ tham gia đại điển tế trời.
Kẻ nào có được vinh dự này, gia đình sẽ được ban thưởng một ngàn lượng bạc.
Nhất thời, thành Liên Dương trở nên náo nhiệt, ai nấy đều xôn xao bàn tán về sự kiện có thể làm rạng danh tổ tông này.
Trước cửa phủ nha, ngày nào cũng có các bậc cha nương dẫn con cái xếp hàng dài, kiểm tra xem con cháu nhà mình có phải là "đứa trẻ được chọn" hay không.
Ngay cả Hàn Sùng Cẩn cũng nảy sinh ý định: "Mẫu thân, lòng bàn chân của A Cẩn cũng có một nốt ruồi đỏ, vậy A Cẩn có thể tới kinh thành được không ạ?"
Ta mỉm cười nhìn thằng bé: "Tại sao A Cẩn lại muốn tới kinh thành?"
"Phụ thân đi lâu lắm rồi ạ."
"A Cẩn nhớ phụ thân đúng không?"
"Vâng ạ."
"Đứa trẻ ngoan." Ta xoa đầu nó: "Không cần phải kiểm tra nốt ruồi đâu, mẫu thân có thể đưa A Cẩn tới kinh thành."
"Nhưng những đứa trẻ có nốt ruồi đỏ còn được tham gia đại điển tế trời nữa cơ."
"Vậy A Cẩn là đơn thuần muốn tới kinh thành thăm phụ thân, hay là muốn đi tham gia đại điển tế trời?"
Hàn Sùng Cẩn suy nghĩ một chút, ôm lấy cánh tay ta: "A Cẩn chỉ muốn tới thăm phụ thân thôi ạ."
"Được, vậy mẫu thân sẽ đưa A Cẩn tới kinh thành."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hàn Sùng Cẩn vui sướng nhảy cẫng lên: "Tuyệt quá!"
"Nhưng A Cẩn phải hứa với mẫu thân một chuyện, không được nói với bất kỳ ai là lòng bàn chân con có nốt ruồi đỏ, được không?"
Đôi mắt A Cẩn đảo một vòng: "Mẫu thân, A Cẩn nhớ nhầm rồi, lòng bàn chân con làm gì có nốt ruồi đỏ nào đâu."
Ta nhét một viên kẹo vào miệng thằng bé: "Ngoan, đợi mẫu thân xử lý xong việc nhà sẽ đưa con tới kinh thành."
Ngay trong ngày, ta dặn dò Sơ Ngũ bắt tay vào việc bàn giao công việc, đem tất cả các cửa hiệu, sản nghiệp ủy thác cho những chưởng quỹ trung thành đáng tin cậy trông coi.
Trong thời gian đó, Sơ Lục dò hỏi được tin tức mới.
"Bên đại trạch Hàn gia e là đã đầu quân cho tam hoàng t.ử rồi, số tiền thưởng cho việc tìm người lần này chính là do Hàn gia bỏ ra."
"Tam hoàng t.ử và gia chủ họ Hàn có liên lạc trực tiếp không?"
"Không có, Hàn gia dù có lợi hại đến đâu cũng chỉ là phú thương ở thành Liên Dương, phú thương của Đại Ung nhiều như lông mao, Hàn gia tạm thời chưa xếp vào hàng ngũ quan trọng được."
Một ngày trước khi xuất phát, đại trạch phái người tới gọi ta và Hàn Sùng Cẩn.
Họ nói rằng gia chủ họ Hàn sắp đi xa, muốn cùng A Cẩn dùng một bữa cơm đoàn viên.
Ta vừa hay cũng muốn tới chào tạm biệt họ, nên đã dẫn A Cẩn đi cùng.
Bữa cơm đoàn viên dùng được một nửa, Hàn phu nhân đột nhiên nhắc tới: "Ta nhớ là lòng bàn chân của A Cẩn có một nốt ruồi đỏ thì phải."
09
"Có chuyện đó sao?" Ta tỏ vẻ kinh ngạc: “Ta ngày nào cũng tắm rửa cho A Cẩn, vậy mà chưa bao giờ để ý đến."
Ta quay sang nhìn Hàn Sùng Cẩn: "A Cẩn, lòng bàn chân con có nốt ruồi đỏ thật sao?"
Hàn Sùng Cẩn lộ vẻ mơ hồ: "Tổ mẫu có nhớ nhầm không ạ? Chẳng ai nói với con là lòng bàn chân con có nốt ruồi đỏ cả."
Bản thân Hàn phu nhân cũng có chút không chắc chắn: "Ta loáng thoáng nhớ là có thì phải."
Trên mặt ta nhuốm vẻ mừng rỡ: "Nếu lòng bàn chân A Cẩn thực sự có nốt ruồi đỏ, chẳng phải thằng bé có thể đến kinh thành tham gia đại điển tế trời hay sao? Đây quả là tin vui trời ban!"
Ta đề nghị: "Hay là chúng ta xem thử ngay bây giờ đi?"
Hàn Sùng Cẩn không mấy đồng tình: "Mẫu thân, con vẫn chưa ăn no đâu, cơm chỗ tổ mẫu ngon lắm ạ."
Ta mỉm cười: "Vậy thì đợi ăn cơm xong rồi xem cũng được."
A Cẩn nháy mắt với ta.
Phải nói rằng, khả năng diễn xuất của hai chúng ta quả là kẻ tám lạng người nửa cân.
Dùng bữa trưa xong, ta nóng lòng đưa Hàn Sùng Cẩn sang một bên, lệnh cho Sơ Ngũ cẩn thận cởi bỏ giày tất của thằng bé.
Hàn gia chủ và Hàn phu nhân đều vây quanh lại xem.
Đáng tiếc, cả hai lòng bàn chân của Hàn Sùng Cẩn đều phẳng lì trơn láng, hoàn toàn không có lấy một nốt ruồi đỏ nào.
Ta thở dài: "Ngày mai ta sẽ đưa A Cẩn khởi hành đến kinh thành thăm phu quân. Nếu lòng bàn chân A Cẩn thực sự có nốt ruồi đỏ, biết đâu phu thê chúng ta lại có vinh dự cùng con vào cung."
Hàn phu nhân ngồi trở lại ghế: "Phúc phần như thế, đâu phải ai muốn là có được đâu."
Hàn gia chủ hỏi một câu: "Con định dẫn A Cẩn vào kinh sao?"
"Vâng ạ, phu quân cũng đã đi được một thời gian, A Cẩn cũng nhớ phụ thân rồi."
"Kinh thành dạo này có chút bất ổn, chi bằng cứ để ít lâu nữa rồi hãy đi."
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
"Con vốn nên nghe theo lời khuyên của cha, nhưng phu quân đã gửi thư về, nói là đã dọn dẹp nhà cửa xong xuôi, chờ chúng con qua đó đoàn tụ."