Sự chuyển đổi vai trò này diễn ra thật nhanh.
Không còn nghi ngờ gì nữa, sự xuất hiện của ta nằm ngoài dự liệu của Hàn phu nhân.
Hàn gia chủ quanh năm suốt tháng bôn ba buôn bán bên ngoài, cái hậu viện rộng lớn này hoàn toàn do một tay Hàn phu nhân quyết định.
Khi chúng ta đến nơi, gia đình nhị đệ của Hàn Cảnh Uyên cũng đang ở đó. Sau khi biết xuất thân nghèo khó của ta, sắc mặt mọi người đều trở nên lạnh nhạt.
Hàn phu nhân tháo một chiếc vòng tay trên cổ tay đưa cho ta, coi như là quà gặp mặt.
"Thằng bé Cảnh Uyên này cũng thật là, con dưỡng bệnh ở Giang Nam bao nhiêu năm nay, nó lại chẳng hề hé môi nửa lời. Mấy hôm trước ta còn tính toán chuyện cưới hỏi cho nó, nó vậy mà cũng chẳng hề phản đối."
Bà ta kéo tay Đường Uyển Nhu: "Vì chuyện này mà ta đã đặc biệt để Nhu nhi lặn lội đường xa tới đây, vốn nghĩ là thân càng thêm thân, giờ nó lại đón con về, Nhu nhi thành ra lại không có chỗ dựa."
Bà ta nhìn sang Hàn Cảnh Uyên: "Hay là hôm nay ta làm chủ, con nạp Uyển Nhu làm thiếp đi, cũng là trọn tình trọn nghĩa cho nó sau bao ngày theo con, thấy thế nào?"
"Mẫu thân xin cẩn trọng lời nói, con và biểu muội thanh bạch, chưa bao giờ có hành động vượt quá giới hạn. Hơn nữa, nhà ngoại của phu nhân có tổ huấn, phu quân không được nạp thiếp."
Hắn vén vạt áo quỳ xuống: "Con nguyện quỳ mãi không đứng lên, mong mẫu thân thu hồi thành mệnh."
Sắc mặt Hàn phu nhân biến đổi liên tục, cuối cùng đành cười gượng: "Xem đứa trẻ này, ta chỉ là tùy miệng nói một câu, nếu con không muốn thì thôi vậy, mau đứng lên đi."
Trở về Tùng Đào Uyển, Hàn Cảnh Uyên lại đưa cho ta một trăm lượng bạc.
Hắn nói đó là lời xin lỗi vì những ấm ức mà ta vừa phải chịu.
Chà.
Người này đúng là nghiêm túc quá mức rồi.
06
Chuyển đến Tùng Đào Uyển, ta không còn phải dậy từ nửa đêm để chuẩn bị dọn hàng, cũng có thể an tâm ngủ một giấc ngon lành.
Việc cần làm mỗi ngày chỉ là đưa đón Hàn Sùng Cẩn đi học, thỉnh thoảng bầu bạn cùng thằng bé làm bài tập hay thả diều.
Cuộc sống quả thực nhàn hạ, tự tại.
Thỉnh thoảng rảnh rỗi ngứa tay, ta lại tự mình xuống bếp nấu hai bát hoành thánh nhỏ, bưng lên cho hai cha con ăn đêm.
Chỉ là lần nào cả hai người họ trông cũng có vẻ muốn nói lại thôi.
Ngày hôm đó, Hàn Cảnh Uyên cuối cùng cũng không nhịn được mà uyển chuyển mở lời: "Phu nhân bận rộn nhiều việc, chăm sóc A Cẩn đã đủ mệt rồi, chuyện bếp núc cứ để cho đầu bếp lo đi."
Hàn Sùng Cẩn cũng vội vàng gật đầu lia lịa: "Đúng vậy, đúng vậy ạ."
"Không sao đâu, ta vẫn có thể tranh thủ thời gian xuống bếp mà, sau này ngày nào ta cũng có thể nấu cho hai người."
Hai cha con nhìn nhau một cái, biểu cảm đều khó tả vô cùng.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Ta nheo mắt: "Chẳng lẽ hai người không thích ăn sao?"
"Không có, không có." Hai người đồng loạt xua tay.
Ta không tin.
Ta bưng bát của Hàn Sùng Cẩn lên, dùng thìa múc một viên hoành thánh cho vào miệng.
Nhai vài cái.
Ta giữ nguyên vẻ mặt vô cảm nuốt xuống, rồi cũng với vẻ mặt vô cảm ấy mà thu dọn bát đũa của cả hai cha con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sau đó, ta cười gượng gạo: "Ta đúng là bận thật, từ nay về sau sẽ không xuống bếp nữa."
Trách gì sạp hoành thánh của ta làm ăn ế ẩm.
Thực sự là... khó nuốt trôi mà.
Ta cứ tưởng thịt heo mới mổ và nấm hương tươi trong Hàn phủ sẽ khiến món ăn ngon hơn.
Nào ngờ, ta thật sự không có thiên phú nấu nướng.
Hàn Sùng Cẩn an ủi ta: "Hoành thánh mẫu thân nấu tuy không ngon nhưng hình thức bên ngoài lại rất đẹp mắt, mẫu thân đúng là người khéo tay."
Thật khổ cho nó khi phải tìm lời khen như vậy.
Hàn Cảnh Uyên cười khẽ rồi lên tiếng: "Nếu phu nhân thực sự nhàn rỗi, không bằng giúp ta quản lý các cửa hiệu, nàng thấy thế nào?"
Dưới danh nghĩa Hàn Cảnh Uyên có không ít cơ sở kinh doanh, quản lý chúng rất tốn tâm trí, mà hắn lại phải chuẩn bị cho kỳ thi Hội vào năm tới nên không thể phân tâm.
Ban đầu ta không muốn, nhưng nghĩ lại, nếu hắn cứ cắm đầu vào đọc sách mà bỏ bê gia nghiệp, thì ba năm sau, nửa phần gia sản của ta e rằng cũng tan thành mây khói.
Ta đành phải đ.â.m lao thì phải theo lao mà đồng ý.
Ba ngày sau, trong phủ có thêm ba người hầu mới.
Hai nam một nữ.
Hàn Sùng Cẩn lập tức lao thẳng vào vòng tay của một trong hai người nam: "Sơ Thất, huynh về rồi, hu hu hu, A Cẩn nhớ anh lắm."
Sơ Thất kiềm chế xoa đầu thằng bé: "Sơ Thất sau này sẽ không đi đâu nữa, sẽ mãi mãi ở bên cạnh chủ t.ử."
Còn hai người kia, ta giới thiệu với Hàn Sùng Cẩn: "Đây là Sơ Lục, khinh công tuyệt đỉnh, sau này sẽ là sư phụ võ học của A Cẩn."
Ta lại chỉ sang người nữ nhân còn lại: "Đây là Sơ Ngũ, biết quản lý gia sự, lại giỏi việc bếp núc, sau này sẽ cùng mẫu thân quản lý các cửa hiệu trong nhà."
"A Cẩn có thích họ không?"
07
Hàn Sùng Cẩn gật đầu như giã tỏi: "Người mà mẫu thân chọn, A Cẩn đều thích, chỉ là..."
Thằng bé lấy ngón tay chọc chọc vào nhau: "A Cẩn có thể không học võ không? Học võ mệt lắm ạ."
Hàn Cảnh Uyên cũng lên tiếng bênh vực: "Đúng vậy phu nhân, A Cẩn còn nhỏ, trong nhà cũng không cần thằng bé phải biết võ nghệ."
"Không được." Ta mỉm cười nhìn Hàn Sùng Cẩn: "Sau này A Cẩn phải trở thành một đấng nam nhi văn võ song toàn, đội trời đạp đất, nên võ công là nhất định phải học."
Sơ Lục chẳng nói gì, chỉ khẽ nhún người đã bay v.út lên, biểu diễn một màn "đạp tuyết vô ngân" trên mặt hồ hoa sen, trong chớp mắt trên tay đã có thêm một bông sen.
Hàn Sùng Cẩn nhảy cẫng lên vì vui sướng: "Oa! Sơ Lục ca ca giỏi quá!"
Sơ Lục đưa bông sen cho thằng bé, nụ cười hiền từ: "Sau này chủ t.ử cứ gọi ta là Sơ Lục là được, nguyện hết lòng vì chủ t.ử."
Dẫu sao Hàn Sùng Cẩn cũng chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi, chẳng mấy chốc đã chơi đùa thân thiết với Sơ Lục và Sơ Thất.
Sơ Thất vẫn tiếp tục đảm đương việc đưa đón Hàn Sùng Cẩn đi học, còn Sơ Lục thì chịu trách nhiệm dạy cho thằng bé Lục nghệ của bậc quân t.ử.
(Lục nghệ bao gồm: Lễ (禮) – lễ nghi, quy củ, cách đối nhân xử thế, nghi thức tế tự. Nhạc (樂) – âm nhạc, ca múa, giáo dưỡng tinh thần. Xạ (射) – b.ắ.n cung. Ngự (御) – điều khiển xe ngựa, kỹ năng cưỡi ngựa và quân sự cơ bản. Thư (書) – chữ viết, thư pháp, văn chương. Số (數) – toán học, tính toán, lịch pháp.)
Ta thì giao lại toàn bộ việc quản lý hậu viện và các cửa hiệu cho Sơ Ngũ.
Sơ Ngũ rất tháo vát, quán xuyến mọi việc đâu ra đấy, thậm chí còn dư sức để xuống bếp.
Tay nghề của nàng ấy rất khá, lần nào nàng ấy nấu nướng, Hàn Sùng Cẩn cũng đều ăn thêm được một bát cơm.