Mãi cho đến khi trời sắp sáng, Võ Huyền Dịch mới trở về Tây viện.
Ông vừa bước vào cổng viện, A Hâm đã tỉnh giấc.
Nàng mặc quần áo bước ra: “Tướng quân, trên bếp đang đun nước nóng, ngài muốn mộc d.ụ.c, hay là...”
“Không cần mộc d.ụ.c, tùy tiện rửa mặt là được rồi.”
Bận rộn cả một đêm, Võ Huyền Dịch đã sớm mệt mỏi, ông rửa mặt qua loa cho sạch sẽ, đầu vừa chạm gối lập tức chìm vào giấc ngủ.
Chẳng bao lâu sau trời đã sáng.
Người Tần gia lục tục thức dậy, nhóm lửa nấu cơm.
Đường Mật nấu một nồi cháo bí đỏ thơm lức, ngoài ra còn sai Tần Lãng đến tiệm bánh bao ở con phố bên cạnh mua mười mấy cái bánh bao, bọn họ chỉ ăn bánh bao chay, để dành bánh bao thịt cho Võ Huyền Dịch và A Hâm.
Tần Lãng vừa ăn vừa nói: “Vừa rồi đệ đi mua bánh bao, nghe được một tin tức lớn.”
Đường Mật: “Tin tức gì?”
“Cả nhà Tiêu chủ bạ bị bắt rồi!”
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Tần Liệt vội vàng truy hỏi là chuyện gì xảy ra?
“Cụ thể đệ cũng không biết, tóm lại đệ nghe nói là đêm qua, có rất nhiều quan binh xông vào nhà Tiêu chủ bạ, bắt toàn bộ người nhà Tiêu chủ bạ đi, còn niêm phong cả Tiêu gia nữa.”
Đường Mật rất bất ngờ: “Chiều hôm qua Tiêu chủ bạ còn diễu võ dương oai trên công đường, sao mới qua nửa ngày, hắn đã bị bắt rồi?”
Tần Liệt nhếch mép: “Cái này gọi là báo ứng!”
“Nhưng báo ứng này đến cũng quá kịp thời rồi.”
“Có lẽ là ông trời có mắt, biết Tiêu chủ bạ làm nhiều việc ác, cố ý tìm người thu phục hắn,” Tần Trấn Việt húp cạn bát cháo bí đỏ, lau miệng, “Người Tiêu gia bị bắt rồi, trong lòng ta cũng yên tâm hơn.”
Lúc này Võ Huyền Dịch bước vào, tiện miệng hỏi: “Người Tiêu gia làm sao?”
Đường Mật: “Chúng con nghe nói người Tiêu gia bị bắt rồi.”
“Ồ, bọn họ là do ta dẫn người đi bắt đấy.”
“Hả?”
“Nguyên nhân cụ thể không tiện nói với các con, tóm lại Tiêu gia lần này xui xẻo rồi, cơ bản là không có khả năng lật lọng nữa đâu.” Võ Huyền Dịch tiện tay cầm lấy một cái bánh bao, há miệng c.ắ.n một miếng lớn.
Đường Mật xới một bát cháo bí đỏ đưa cho ông: “Chúng con vừa rồi còn đang bàn luận báo ứng của người Tiêu gia đến quá kịp thời, hóa ra chuyện này là do người làm.”
“Bọn chúng dám động đến Niếp Niếp nhà ta, ta chắc chắn phải bắt bọn chúng ăn không hết gói mang đi,” Võ Huyền Dịch húp một ngụm lớn cháo bí đỏ, “Cháo này mùi vị không tồi, con nấu à?”
“Dạ.”
Võ Huyền Dịch một hơi ăn sạch bát cháo: “Cho ta thêm một bát nữa.”
Cả nhà ăn uống no nê xong, đứng dậy chuẩn bị trở về Đông Hà Trang.
Bọn họ vừa bước ra khỏi Tây viện, đã bị người của nhị phòng và tam phòng chặn đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Giang thị dẫn theo nhi t.ử nhi tức cùng mấy đứa tôn nhi tôn nữ, rào rào quỳ rạp xuống đất, khóc lóc van xin: “Võ tướng quân, xin ngài nể tình chúng ta đều là người Tần gia, cứu lấy nam nhân nhà ta với!”
Hôm qua người của đại phòng và tứ phòng đều được phóng thích vô tội, nhưng Tần Trấn Hà lại vì xúi giục người khác lừa gạt tống tiền nên bị quan phủ giam giữ, Tần Trấn Hải thì với tư cách là tòng phạm hại c.h.ế.t đệ đệ Tiêu Côn, cũng bị nhốt vào đại lao.
Nhị phòng và tam phòng muốn cầu xin Phan huyện lệnh mở lượng khoan hồng tha cho Tần Trấn Hà và Tần Trấn Hải, nhưng Phan huyện lệnh lại ngay cả mặt cũng không thèm gặp bọn họ, trực tiếp đóng cửa tạ khách.
Sau đó bọn họ lại đi tìm Tiêu chủ bạ, ai ngờ đêm qua cả nhà Tiêu chủ bạ đều bị quan sai bắt đi rồi.
Trong lúc vạn bất đắc dĩ, bọn họ chỉ đành đến cầu xin Võ tướng quân.
Võ Huyền Dịch quay đầu nhìn Đường Mật.
“Niếp Niếp, con cảm thấy ta có nên giúp bọn họ không?”
Giang thị lập tức dùng ánh mắt mong mỏi nhìn Đường Mật, khóc lóc cầu xin: “Mật nương à, cho dù nhị bá và tam bá của con có làm gì không đúng, nhưng bọn họ suy cho cùng vẫn là người thân của các con. Người thân thì đ.á.n.h gãy xương vẫn dính lấy gân, có chuyện gì chúng ta đóng cửa lại tự giải quyết, ngàn vạn lần không thể vứt người trong đại lao được a! Đại lao là nơi cho người ở sao? Người bình thường bị bắt vào đó, cho dù không c.h.ế.t cũng phải lột một lớp da a!”
Đường Mật mím môi: “Nếu chuyện này chỉ liên quan đến một mình con thì cũng thôi đi, nhưng nó lại liên quan đến toàn bộ Tần gia, ngay cả đại bá và thẩm thẩm cũng bị liên lụy chịu tai bay vạ gió, Tần đại ca càng bị đ.á.n.h thành trọng thương, suýt chút nữa thì mất mạng, bây giờ thẩm nói với con mọi người đều là người thân, nhưng có ai làm người thân như các người không?”
Giang thị không trả lời được, chỉ đành khổ sở van xin: “Chuyện này là nhị bá và tam bá của con làm không đúng, nhưng bọn họ cũng chỉ là nhất thời hồ đồ, con cho bọn họ một cơ hội cải tà quy chính đi. Đợi sau khi bọn họ trở về, chúng ta nhất định sẽ thay con hung hăng giáo huấn bọn họ, đảm bảo sẽ không tái phạm nữa!”
“Sớm biết có ngày hôm nay, sao lúc trước còn làm? Đã là nhị bá và tam bá phạm lỗi, thì phải gánh chịu toàn bộ trách nhiệm, bất luận là ngồi tù hay phán hình, đó đều là những gì bọn họ đáng phải nhận, con không giúp được bọn họ.”
Những lời Đường Mật nói không chút lưu tình, dập tắt chút hy vọng cuối cùng trong lòng Giang thị.
Giang thị nghĩ đến việc nam nhân nhà mình rất có thể sẽ bị hành hạ c.h.ế.t đi sống lại trong tù, bà ta liền bi phẫn đan xen, lại ngồi phịch xuống đất gào khóc.
“Ngươi nói thì nhẹ nhàng lắm, Trấn Hà là trụ cột của nhà chúng ta, nếu ông ấy có mệnh hệ gì, bảo cả gia đình lớn chúng ta phải sống sao đây? Lẽ nào ngươi có thể nhẫn tâm nhìn đám người già yếu phụ nữ trẻ em chúng ta đều bị ép c.h.ế.t sao?!”
Đường Mật mặt không cảm xúc nhìn bà ta: “Cho dù nhị bá không có ở đây, thẩm không phải vẫn còn hai nhi t.ử sao? Con nhớ đại nhi t.ử của thẩm năm nay đã hai mươi ba tuổi rồi, bằng tuổi với Tần đại ca, Tần đại ca đã sớm gánh vác gia đình chống đỡ gia nghiệp, lẽ nào nhi t.ử của thẩm lại không được sao?”
Giang thị thầm nghĩ nhi t.ử của ta có thể giống với nam nhân của ngươi sao? Nam nhân của ngươi từ nhỏ đã c.h.ế.t nương, đứa trẻ không có nương giống như ngọn cỏ, đương nhiên chỉ có thể sớm tự lập.
Bà ta không dám nói ra những lời này, chỉ đành thầm oán hận trong lòng.
Giang thị lau nước mắt: “Nói thế nào đi nữa chúng ta cũng là người một nhà, ngươi không nể mặt tăng cũng phải nể mặt phật, ít nhiều cũng giúp đỡ chúng ta một chút, nếu không chuyện này mà truyền ra ngoài, sau này mọi người đều sẽ chọc vào cột sống của các ngươi, mắng các ngươi vong ân phụ nghĩa m.á.u lạnh vô tình.”
Đường Mật cười lạnh: “Chúng ta đi ngay ngồi thẳng, không sợ bị người ta chọc cột sống, ngược lại là hai nhà các người, ăn cây táo rào cây sung, hùa với người ngoài hãm hại thân thích nhà mình, cột sống của các người chắc đã sớm bị người ta mắng cho gãy gập rồi nhỉ?”
Giang thị bị nàng chặn họng không nói được lời nào, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng, rất muốn trở mặt mắng c.h.ử.i người, nhưng e ngại Võ tướng quân đang ở đây, Giang thị không dám làm thật, chỉ đành tức giận trừng mắt nhìn Đường Mật.
Bà ta vốn tưởng Đường Mật là một nha đầu thối bị bán đến nơi thâm sơn cùng cốc, không có nhà mẹ đẻ giúp đỡ, cho dù có chịu ấm ức cũng chỉ đành đ.á.n.h gãy răng nuốt m.á.u vào bụng.
Vạn vạn không ngờ tới, người nhà mẹ đẻ của Đường Mật lại tìm đến tận cửa!
Hơn nữa vừa đến đã là một vị đại tướng quân!
Giang thị hận đến mức nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi đừng tưởng có một người cữu cữu làm tướng quân, là cái đuôi có thể vểnh lên tận trời, nói cho cùng ngươi chẳng qua cũng chỉ là một thứ cộng thê thấp hèn!”
“Thẩm câm miệng!” Đường Mật hoảng hốt trong lòng, theo bản năng nhìn về phía Võ Huyền Dịch.
Võ Huyền Dịch tiến lên một bước, trầm giọng chất vấn: “Ngươi vừa nói cái gì? Cộng thê gì cơ?”
Đường Mật vội vàng kéo ông lại, bay nhanh nói: “Bà ta vừa rồi là nói hươu nói vượn, trời không còn sớm nữa, chúng ta không tốn nước bọt với bà ta nữa, mau đi thôi.”