Nhìn thấy phản ứng của Đường Mật và Võ Huyền Dịch, tròng mắt Giang thị đảo một vòng, đột nhiên hiểu ra.
Bà ta lồm cồm bò dậy, trên mặt hiện lên nụ cười đầy ác ý: “Võ tướng quân, ngài vẫn chưa biết sao? Cháu gái ngoại của ngài là cộng thê của năm anh em Tần gia, ngài hẳn là biết cộng thê là gì chứ? Cộng thê chính là năm nam nhân dùng chung một tức phụ, cũng giống như kỹ nữ trong thanh lâu vậy, bị rất nhiều nam nhân luân phiên thượng...”
“Câm miệng!” Tần Liệt tức giận đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, lông mày nhíu c.h.ặ.t thành một cục, vết sẹo trên mặt càng thêm dữ tợn đáng sợ, “Ngươi còn dám mắng tức phụ ta thêm một chữ nữa, ta sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi!”
Mấy đứa trẻ của nhị phòng và tam phòng bị dọa cho khóc thét ngay tại chỗ.
Bộ dạng này của Tần Liệt thật sự quá đáng sợ, ngay cả Giang thị cũng nhịn không được run rẩy, giọng nói theo đó cũng yếu ớt đi nhiều: “Ta nói đều là sự thật...”
Sắc mặt Võ Huyền Dịch âm trầm đến mức dường như có thể vắt ra nước.
Ông chằm chằm nhìn Đường Mật: “Bà ta nói là thật sao? Con thật sự là cộng thê?”
Đường Mật bị ông nhìn đến mức chột dạ: “Con là cộng thê, nhưng hoàn toàn không giống như lời nhị thẩm nói, năm anh em Tần gia đối xử với con rất tốt, bọn họ chưa từng ức h.i.ế.p con...”
“Đã đến lúc này rồi, con còn nói đỡ cho bọn họ?!”
Đây là lần đầu tiên kể từ khi trùng phùng, Võ Huyền Dịch bộc lộ thần sắc hung dữ như vậy với Đường Mật.
Đường Mật không khỏi sững sờ, một bụng lời biện minh đều bị nghẹn lại ở cổ họng, không cách nào thốt ra được.
Tần Dung cố gắng xoa dịu bầu không khí: “Chuyện này nói ra rất dài dòng, cữu cữu, chúng ta vẫn nên về trước, rồi từ từ nói rõ ràng sau...”
“Đừng gọi ta là cữu cữu!” Võ Huyền Dịch ngắt lời hắn, ngọn lửa giận dữ trong l.ồ.ng n.g.ự.c bùng cháy dữ dội, “Trên đời này người có thể gọi ta là cữu cữu chỉ có một mình Niếp Niếp, các ngươi đều không có tư cách!”
Tần Dung đành phải ngậm miệng lại.
Nhìn thấy bọn họ cãi nhau, ngụm ác khí trong lòng Giang thị theo đó được trút ra.
Đã Đường Mật không để bà ta sống yên ổn, bà ta cũng sẽ không để Đường Mật sống yên ổn.
Giang thị còn muốn tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa: “Ở cái nơi này của chúng ta, chỉ có những gia đình nghèo đến mức không lấy nổi tức phụ, mới để mấy huynh đệ dùng chung một tức phụ, mục đích là để nối dõi tông đường, những gia đình hơi chú trọng một chút như chúng ta, căn bản là chướng mắt cái loại chuyện bại hoại luân lý đạo đức như cộng thê này, nếu không phải nể tình...”
“Ở đây không đến lượt ngươi lên tiếng!” Võ Huyền Dịch lạnh lùng quét mắt nhìn bà ta, “Ngươi còn dám nói thêm một chữ nữa, ta sẽ nhốt cả nhà các ngươi vào đại lao, để các ngươi vào đó đoàn tụ với nam nhân nhà ngươi.”
Giang thị bị dọa cho ngậm miệng im bặt, không dám nói thêm lời nào.
Tần Trấn Việt thở dài: “Vào nhà trước đi, đều là chuyện riêng trong nhà, làm ầm ĩ trước mặt người ngoài, vô cớ để người ta xem trò cười.”
Võ Huyền Dịch cũng cảm thấy người của nhị phòng và tam phòng vô cùng chướng mắt, tức giận quay người trở lại Tây viện.
Ông đi được hai bước lại dừng lại, quay đầu nhìn Đường Mật: “Còn đứng ngây ra đó làm gì?”
Đường Mật đành phải căng da đầu cất bước đi theo.
Tần Dung và Tần Liệt đỡ Tần Mục cũng đi vào, trong lòng Tần Lãng vô cùng bất an, hắn nhịn không được nhìn Tần Trấn Việt một cái, nhỏ giọng gọi: “Cha...”
Tần Trấn Việt ôn tồn an ủi: “Không sao đâu.”
Người của nhị phòng và tam phòng rất muốn đi theo xem náo nhiệt, nhưng e ngại sự uy h.i.ế.p của Võ Huyền Dịch, bọn họ không dám bước vào Tây viện, chỉ đành vươn dài cổ nhìn hai cái, xác định không nhìn thấy gì nữa, mới hậm hực rời đi.
Đợi mọi người đều bước vào nhà chính, Võ Huyền Dịch đã ngồi trên ghế.
Đường Mật rót một bát trà nóng đặt trước mặt ông, cẩn thận nói: “Người uống chút nước đi, hạ hỏa một chút.”
Võ Huyền Dịch chạm cũng không thèm chạm vào bát trà kia, đôi mắt ưng nhìn từ Tần Mục sang Tần Liệt, lại từ Tần Liệt sang Tần Dung, cuối cùng từ Tần Dung sang Tần Lãng...
Ông nhếch mép cười lạnh thành tiếng: “Các ngươi là cố ý, cố ý giấu giếm chân tướng cộng thê, tưởng rằng có thể lấy đó để lừa gạt qua ải, đúng không?”
Đường Mật vội vàng lên tiếng: “Chuyện này không liên quan đến bọn họ, là chủ ý của con...”
Võ Huyền Dịch ngắt lời nàng: “Được rồi, ở đây không có chuyện của con, con về phòng ở yên đó cho ta.”
“Nhưng con...”
“Nếu con còn coi ta là cữu cữu của con, thì ngoan ngoãn nghe lời, đừng để ta nổi giận thêm nữa.”
Đường Mật ngậm miệng, không dám nói thêm, nhưng lại không muốn rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng lo lắng sau khi mình đi rồi, người Tần gia phải đối mặt với cơn thịnh nộ của Võ Huyền Dịch như thế nào.
Tần Mục vẫn luôn không lên tiếng lúc này cuối cùng cũng mở miệng: “Mật nương, muội về phòng trước đi, chuyện ở đây giao cho chúng ta xử lý.”
Tần Dung cũng nói: “Muội yên tâm đi, chúng ta có thể giải quyết tốt chuyện này.”
Đường Mật chần chừ một lát, đã mọi người đều không muốn nàng ở lại, nàng cuối cùng chỉ đành c.ắ.n răng, quay người bước ra khỏi nhà chính.
Nàng vừa đi ra ngoài chưa được bao lâu, liền quay trở lại, muốn nghe lén cuộc đối thoại của bọn họ.
Nhưng A Hâm lại canh giữ ở cửa nhà chính.
Đường Mật đang định nghe lén bị bắt quả tang.
Nàng cười gượng gạo: “Đứng ở đây lạnh lắm, sao ngươi không vào nhà ngồi?”
A Hâm nhìn thấu tâm tư nhỏ bé của nàng, vững vàng nói: “Tướng quân lệnh cho ta canh giữ ở đây, đề phòng có người có tâm tư nghe lén.”
Kẻ nào đó đang chuẩn bị nghe lén: “...”
Nói thẳng thừng như vậy, nàng không cần thể diện sao?!
Kế hoạch nghe lén thất bại, Đường Mật chỉ đành hậm hực rời đi.
Nàng trở về phòng, ngồi bên mép giường trầm tư, bây giờ chân tướng cộng thê chắc chắn đã không giấu được nữa rồi, chuyện này bại lộ sớm hơn dự kiến của nàng một chút.
Võ Huyền Dịch chắc chắn vô cùng tức giận.
Ông ấy trong cơn tức giận nói không chừng sẽ cưỡng ép đưa nàng đi.
Đường Mật ngã xuống giường, mắt nhìn lên đỉnh màn, thầm nhủ với bản thân —— Không được, mình không thể đi theo cữu cữu!
Nàng đã hứa với Tần Mục và Tần Dung, nhất định phải ở lại.
Có cách nào khiến Võ Huyền Dịch từ bỏ ý định đưa nàng đi không?
Đường Mật suy nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ ra được cách nào thích hợp.
Trong lúc bực bội nàng lật người một cái, ánh mắt rơi vào chiếc gối bên cạnh.
Ưm...
Hay là giả vờ mang thai?
Đường Mật lồm cồm bò dậy, vớ lấy chiếc gối nhét vào trong áo, nhưng kích thước áo quá nhỏ, sống c.h.ế.t cũng không nhét vào được.
Cuối cùng nàng ném chiếc gối đi, chống nạnh thở hắt ra.
Không nhét vào được cũng không sao, dù sao nàng chỉ cần nói mình đã m.a.n.g t.h.a.i hơn một tháng là được rồi.
Nói mới nhớ, m.a.n.g t.h.a.i hơn một tháng thì trông như thế nào nhỉ?
Có phản ứng ốm nghén không?
Đường Mật sờ sờ bụng dưới, cất bước chạy ra ngoài, nàng chuẩn bị đi tìm Quách thị để thỉnh giáo kinh nghiệm.
Lúc này trong nhà chính, Võ Huyền Dịch đang gằn từng chữ một: “Ta nói lại lần cuối, lập tức hòa ly!”
Tần Liệt không cần suy nghĩ liền một ngụm từ chối: “Không, ta có c.h.ế.t cũng không rời xa tức phụ!”
Tần Mục cũng nói: “Mật nương là tức phụ mà chúng ta cưới hỏi đàng hoàng, chúng ta từng thề với trời đất, nhất định sẽ bách niên giai lão không rời không bỏ.”
Võ Huyền Dịch mặt không cảm xúc chằm chằm nhìn hắn: “Ta là nể tình ngươi liều mạng bảo vệ Niếp Niếp, mới nguyện ý nể mặt các ngươi, các ngươi đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt.”
Vết thương trên người Tần Mục vẫn chưa khỏi, hắn bắt buộc phải dựa vào nạng mới có thể miễn cưỡng đứng vững.
“Cữu cữu, ta biết ngài rất tức giận, cảm thấy là chúng ta đã lừa gạt ngài, nhưng chúng ta thật lòng thích Mật nương, chúng ta nguyện ý trả giá tất cả mọi thứ của mình để đối xử tốt với Mật nương!”