Sự nhầm lẫn định mệnh
"Đời còn dài, trai còn nhiều. Việc gì mày phải đau khổ, bi lụy vì một kẻ phụ tình như thế?"
Phương Thanh vừa đặt ly bia xuống bàn vừa đanh thép nói. Quỳnh Chi bên cạnh cũng phụ họa ngay:
"Đúng đấy, cánh cửa này đóng lại sẽ có cánh cửa khác mở ra. Biết đâu mày lại gặp được người đàn ông đẹp trai, giàu có, quan trọng là yêu và trân trọng mày hơn cái gã Thái đểu cáng kia gấp vạn lần."
Tôi ôm mặt, khóc nghẹn:
"Hai đứa mày không hiểu đâu. Hơn bốn năm thanh xuân, tao đặt hết tâm tư vào anh ấy. Ra trường tao không về quê, ở lại Hà Nội chật vật làm việc cũng chỉ để chờ ngày anh về nước. Kết quả? Thứ tao nhận được lại là một 'cái sừng' to đùng!"
Tôi tên Lưu Hạ Giang, 24 tuổi, quê gốc Hải Phòng. Sau khi tốt nghiệp ngành Marketing trường Đại học Ngoại Thương Hà Nội, tôi chọn bám trụ lại mảnh đất này vì lời hẹn ước với Ngọc Thái – cậu bạn cùng lớp đang du học tại Anh. Để nuôi dưỡng mối tình xa cách, mỗi tháng tôi đều chắt chiu từ lương nhân viên showroom xe hơi, gửi một phần sang Anh phụ anh trang trải.
Thế nhưng, buổi sáng định mệnh ấy, khi tôi gọi video cho anh như thường lệ, người bắt máy lại là một cô gái lạ. Qua màn hình, cảnh tượng người yêu tôi nằm ôm c.h.ặ.t lấy cô ta trong tình trạng trần như nhộng khiến tim tôi như bị ai đó cầm d.a.o đ.â.m vào, đau nhói đến mức không thể thở nổi.
Trời đất như sụp đổ dưới chân tôi.
"Dậy, đi nhậu với tụi tao!" – Phương Thanh dựng đầu tôi dậy.
"Tao đau lắm, đau ở đây này..." – Tôi chỉ tay vào n.g.ự.c trái, gào khóc.
"Đi nhậu rồi sẽ hết đau!" – Quỳnh Chi không để tôi phản kháng, kéo mạnh tôi ra khỏi phòng.
Lần đầu tiên trong đời, tôi chạm môi vào rượu. Càng uống, hình ảnh Ngọc Thái cùng cô gái kia lại càng hiện lên rõ nét, khiến tôi càng gào khóc dữ dội hơn. Sự xấu hổ của hai đứa bạn cũng không ngăn nổi cơn bão lòng trong tôi. Khi đến quán Karaoke, tôi đã say đến mức không còn kiểm soát được lý trí.
Trong cơn men, ý nghĩ trả thù lóe lên:
"Tao muốn trả thù anh ta! Hơn bốn năm tao giữ mình vì hắn, vậy mà hắn đối xử với tao thế này sao? Tao muốn tìm một gã trai bao, tao muốn trả thù!"
Không đợi tôi nói lần hai, Quỳnh Chi đã ra ngoài. Một lát sau, ba nam thanh niên bước vào phòng. Trong trạng thái mơ màng, tôi chỉ tay vào người đàn ông đứng giữa – anh ta có vóc dáng cao ráo, mặc bộ vest chỉnh tề nhất – và tuyên bố dứt khoát:
"Tôi chọn anh. Một triệu một đêm, dùng bao, tôi trả tiền phòng."
Hai gã thanh niên còn lại đỏ bừng mặt, còn anh chàng kia thì nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu. Thấy anh im lặng, tôi vội nâng giá:
"Một triệu rưỡi! Hai triệu, tôi chịu cả tiền phòng!"
Phương Thanh hoảng hốt lôi tay tôi: "Mày say quá rồi, về thôi!"
Tôi hất tay bạn ra, đứng lên kiên định: "Hai triệu, chốt đi!"
Không ngờ, chàng trai kia bỗng gật đầu: "Tôi đồng ý."
Cả căn phòng bỗng im bặt. Đoàn người đi cùng anh ta bật cười rộ lên khiến tôi thấy đắc ý. Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y "trai bao" của mình, nghênh ngang đi ra khỏi quán. Cảm giác lúc đó như vừa trúng xổ số độc đắc vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ra đến cửa quán, gió đông Hà Nội thổi thốc vào da thịt khiến tôi run lên bần bật. Tôi nhớ ra mình để quên áo ấm nhưng sợ anh chàng này đổi ý, đành c.ắ.n răng chịu rét.
"Anh trong nghề, chọn giúp tôi cái nhà nghỉ gần đây đi, đi bộ cũng được," tôi nói, cố tỏ ra mình là một "thượng đế" sành sỏi. "Tôi muốn người ta nhìn vào nghĩ chúng ta là cặp đôi yêu nhau."
Chàng trai không đáp, chỉ đưa tay vào túi quần, lấy ra chiếc chìa khóa rồi nhấn nút. Chiếc xe sang trọng phía trước nháy đèn. Tôi sững sờ. Maybach S450?
“Chắc hẳn là trai bao cao cấp mới có tiền đi xe sang thế này,” tôi thầm nghĩ. “May mà mình ra giá tới hai triệu, nếu không chắc anh ta đã chẳng thèm để ý.”
Tôi bước lên ghế phụ, lòng thầm nghĩ về cái đêm "trả thù" đầy kịch tính sắp tới mà không hề hay biết rằng, cuộc đời mình kể từ giây phút này đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Đêm Cuồng Loạn
Ánh nắng lọt qua khe rèm, nhưng ký ức về đêm qua vẫn còn nóng rực trong tâm trí tôi. Tôi thức dậy vào buổi trưa, toàn thân đau nhức như vừa trải qua một cuộc t.r.a t.ấ.n, từng khớp xương rã rời. Nhìn vệt m.á.u đỏ thẫm nổi bật trên ga giường trắng tinh, tôi bàng hoàng nhận ra: mình đã đ.á.n.h mất sự trong trắng – thứ mà tôi gìn giữ suốt hơn bốn năm yêu đương với Ngọc Thái – cho một người đàn ông xa lạ mà tôi vội vàng thuê làm "trai bao".
Quay ngược lại đêm qua, khi tôi vừa tỉnh giấc trong phòng khách sạn, anh ta đã nhìn tôi bằng ánh mắt trầm mặc:
"Em có muốn đi tắm một chút không?"
Dưới tác động của men rượu và cả sự mê muội trước vẻ đẹp nam tính, cơ thể cường tráng với những múi cơ săn chắc của anh, người tôi bỗng nóng ran. Tôi ngồi dậy, định thần nhìn rõ gương mặt anh, nhưng hành động ấy lại khiến anh hiểu lầm là tôi muốn vào phòng tắm. Anh nhanh nhẹn cởi bỏ chiếc váy trên người tôi, rồi bế bổng tôi vào phòng tắm.
Mãi cho đến khi làn nước mát lạnh xả xuống, tôi mới bừng tỉnh khỏi cơn mê. Tôi đẩy nhẹ anh ra, ngượng ngùng nói:
"Tôi... tôi tự tắm được."
Anh không rời đi, giọng nói đều đều đầy trách nhiệm: "Anh nhận tiền của em, đây là việc anh phải làm."
Anh không chút do dự giúp tôi trút bỏ những món đồ cuối cùng. Đối diện với một người đàn ông lạ mặt trong tình trạng trần trụi, tôi vô thức lấy tay che đi những chỗ nhạy cảm vì xấu hổ. Anh cũng cởi bỏ y phục của mình, bắt đầu tỉ mỉ lấy sữa tắm bôi lên cơ thể cả hai. Động tác của anh nhẹ nhàng, chuyên nghiệp, vừa khiến tôi ngượng ngùng, lại vừa mang đến một sự kích thích khó tả.
Sau khi tắm xong, anh bế tôi đến khu vực đèn sấy. Dưới ánh đèn, gương mặt anh hiện lên rõ nét: một vẻ đẹp không góc c.h.ế.t, mái tóc ướt rũ xuống vầng trán cao rộng, cùng bờ n.g.ự.c rắn chắc vẫn còn đọng những giọt nước. Tôi bất giác nuốt nước bọt, tim đập loạn nhịp.
Như đọc được ý nghĩ của tôi, anh cúi xuống, áp sát môi mình vào môi tôi. Một nụ hôn cuồng nhiệt khiến m.á.u trong người tôi như sôi sục. Trong phút chốc, vì men rượu và hơi ấm của anh, tôi hồ đồ tưởng như đó là Ngọc Thái – người tôi yêu bốn năm qua – nên đã vòng tay vít c.h.ặ.t lấy cổ anh, đáp lại nụ hôn đầy khao khát.
Khi tóc đã khô, anh đặt tôi xuống giường lớn, chống tay nhìn tôi đầy dụ hoặc:
"Em muốn anh phục vụ thế nào?"
Tôi – kẻ đang tự cho mình là "thượng đế" – đáp lại bằng giọng run rẩy nhưng đầy thách thức:
"Cứ phục vụ như cách anh vẫn làm với khách hàng của mình đi."
hằng nguyễn
Đây là lần đầu tiên tôi thực sự gần gũi với một người đàn ông. Với Ngọc Thái, chúng tôi chỉ dừng lại ở những cái ôm hôn, bởi anh ta luôn là người giữ gìn vì muốn dành trọn cho đêm tân hôn. Sự trớ trêu này khiến tôi cay đắng: người giữ gìn cho tôi thì phản bội tôi, còn người tôi dùng tiền mua về lại đang dâng hiến cho tôi sự nhiệt tình đến mức choáng ngợp.