Khi anh tiến vào, cơn đau đột ngột khiến tôi hét lên: "Dừng lại! Tôi không muốn tiếp tục nữa!"
Anh không hề khó chịu, chỉ hôn nhẹ lên đôi mắt đẫm nước của tôi. Tôi trách móc trong cơn đau: "Anh làm nghề này mà không biết lần đầu sẽ rất đau sao? Sao không báo trước để tôi chuẩn bị?"
Anh đáp khẽ: "Thực sự... anh cũng không biết."
Câu trả lời ấy khiến tôi thoáng ngạc nhiên, thầm nghĩ có lẽ mình là "khách hàng" đầu tiên mà anh bóc tem. Nghĩ vậy, sự tức giận trong tôi cũng dịu lại. Anh thì thầm vào tai tôi, yêu cầu tôi chịu đựng một chút. Quả nhiên, cảm giác đau đớn dần tan biến, thay vào đó là một sự mới lạ đầy chiếm hữu.
Chúng tôi quấn quýt bên nhau suốt đêm dài, hết tư thế này đến tư thế khác cho đến khi cả hai kiệt sức và chìm vào giấc ngủ.
Giờ đây, nhìn vệt m.á.u trên ga giường, tôi chỉ biết im lặng. Đêm qua, sự trả thù đầy ngây dại ấy đã chính thức khép lại chương cũ của cuộc đời tôi, nhưng đồng thời, nó cũng mở ra một khởi đầu đầy bất định mà tôi hoàn toàn không thể lường trước được.
Giám đốc showroom và bí mật đêm qua
Tôi rời khỏi khách sạn vào gần trưa chủ nhật mà không gặp bất kỳ trở ngại nào. Thầm cảm ơn "chàng trai bao" đêm qua đã không giữ lại thẻ căn cước của mình, tôi vội vã bắt xe buýt trở về phòng trọ.
Vừa bước vào nhà, hai cô bạn thân là Phương Thanh và Quỳnh Chi đã nhìn tôi bằng ánh mắt kinh ngạc. Tôi lúc này trông chẳng khác nào một chiếc giẻ lau.
"Mày đi chơi trai hay bị trai chơi mà nhìn t.h.ả.m hại thế kia?" – Phương Thanh trêu chọc.
Quỳnh Chi tiếp lời ngay: "Cảm giác lần đầu thế nào? Thấy phê không?"
Vì sợ hai đứa bạn biết chuyện tôi "trả thù" bằng cách quan hệ không an toàn, tôi đành nói dối: "Vớ phải thằng cha đẹp trai mà yếu sinh lý, lúi húi cả đêm chẳng làm ăn được gì!"
Cả hai đứa cười sặc sụa, nhưng rồi Quỳnh Chi bỗng phát hiện ra những dấu vết hoan ái chi chít trên cổ tôi. Dù tôi cố tình kéo cao cổ áo để che giấu, nhưng trong lòng vẫn không thôi ám ảnh về vẻ ngoài nam tính cùng sự mạnh mẽ đến bất ngờ của người đàn ông đêm qua. Hình ảnh ấy khiến tim tôi đập lỗi nhịp, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài bất cần mà tôi đang cố thể hiện.
Trong khi đó, tại một căn biệt thự sang trọng, Đại Dương – vị giám đốc trẻ tuổi của công ty siêu xe, đang phải đối mặt với một "phiên tòa" tra khảo từ hai người bạn thân là Dũng và Thanh.
Bố mẹ Đại Dương, ông Ngọc Hải và bà Mỹ Lệ, đang vô cùng sốt sắng về chuyện hôn nhân của con trai. Nhân lúc Đại Dương vừa về nhà, Thanh – người bạn thân luôn biết cách "đổ dầu vào lửa" – liền giả làm micro phỏng vấn anh ngay trước mặt hai bác:
"Tối qua mày với cô ta chơi mấy hiệp? Mày review lần đầu của mày cho bọn tao nghe với! Cô ta có bo thêm tiền cho mày không?"
Hóa ra, chính Đại Dương – vị giám đốc sở hữu 80% vốn công ty, người vẫn luôn lẻ bóng trong khi bạn bè đều đã có gia đình – đêm qua trong một phút ngẫu hứng đã đồng ý "phục vụ" cô gái lạ mặt nhận nhầm anh là trai bao.
Dũng và Thanh không ngừng trêu chọc, khiến Đại Dương đỏ mặt tía tai. Khi anh cởi bỏ chiếc áo vest bên ngoài, chiếc áo sơ mi trắng bên trong lộ ra những vết bẩn khó nói từ đêm qua. Hai người bạn thân nhanh ch.óng "bắt bài", thi nhau truy hỏi về danh tính cô gái xinh đẹp mà anh đã "bóc tem" hộ đêm qua.
Đại Dương bực bội tránh né sự săm soi của bạn bè, nhưng trong thâm tâm, anh lại đang cảm thấy hụt hẫng vì cô gái kia đã lặng lẽ rời đi mà không để lại bất kỳ thông tin nào.
Giữa cuộc trò chuyện, ông Ngọc Hải lại đưa ra một quyết định "động trời": ép Đại Dương phải kết hôn trước 30 tuổi, thậm chí đòi giới thiệu con gái bạn thân cho anh. Đại Dương chỉ biết thở dài ngao ngán, quay trở về phòng riêng với nỗi niềm riêng về cô gái đã để lại dấu ấn đậm sâu trong lòng anh chỉ sau một đêm cuồng loạn.
Dứt khoát và Cuộc gặp gỡ định mệnh
Sau đêm cuồng loạn, tôi vùi mình vào giấc ngủ, nhưng chưa kịp chợp mắt thì điện thoại đã đổ chuông. Là Ngọc Thái gọi qua Messenger. Nhìn đồng hồ, tôi biết bên Anh giờ này anh vừa thức dậy. Tôi lạnh lùng bắt máy, muốn xem gã đàn ông lươn lẹo này còn diễn được đến bao giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Em đây. Anh ngủ dậy rồi à?" Tôi cố giữ giọng ngọt ngào.
"Anh nhớ em quá nên gọi ngay," anh ta đáp, giọng vẫn nồng nàn như chưa hề có chuyện gì xảy ra. "Cuối tháng này anh về rồi, chúng mình sắp được gần nhau."
Anh ta còn giả vờ hỏi về con gấu bông tôi tặng, nói rằng đang để nó trên giường. Tôi cười khẩy, gửi thẳng tấm ảnh chụp màn hình cảnh anh ta trần trụi bên cô gái lạ đêm trước vào khung chat.
Đầu dây bên kia im bặt. Sau hồi lâu lắp bắp giải thích về "sự nhầm lẫn" hay "vui chơi qua đường", tôi cắt ngang:
"Anh định giải thích về việc cắm sừng tôi, hay muốn nói đó là cách anh 'vơi bớt nỗi nhớ'?"
"Giang, anh yêu em thật lòng mà..."
Tôi cười lớn, một nụ cười chua chát: "Bốn năm thanh xuân của tôi coi như bài học đắt giá. Chia tay đi!" Nói rồi, tôi cúp máy, chặn mọi liên lạc và xóa sạch mọi dấu vết về anh ta trong cuộc đời mình.
Dù đã dứt khoát, nỗi trống rỗng vẫn bủa vây. Tôi gọi cho mẹ, khóc nức nở như một đứa trẻ. Mẹ tôi bà Mai và bố Hùng, một gia đình kinh doanh đồ cổ ở Hải Phòng, đã lên kế hoạch lên Hà Nội đổi xe. Tin tức này phần nào giúp tôi vực dậy tinh thần.
Để "lột xác", tôi nhờ Phương Thanh và Quỳnh Chi tư vấn, thay đổi hoàn toàn phong cách từ kín cổng cao tường sang những bộ váy body nóng bỏng, quyến rũ. Sự thay đổi này không chỉ giúp tôi tự tin hơn mà còn khiến doanh số tại showroom xe hơi nơi tôi làm việc tăng vọt. Mọi người thậm chí còn tưởng tôi là gái Tây vì phong thái quá đỗi sang chảnh.
Thứ sáu tuần đó, bố mẹ bất ngờ xuất hiện tại showroom. Sau khi ăn trưa, bố tôi yêu cầu tài xế đưa cả nhà đến một showroom siêu xe nổi tiếng khác. Bước vào không gian choáng ngợp với những chiếc siêu xe nhập khẩu, tôi chợt nảy ra ý định tìm kiếm cơ hội việc làm mới.
Đang dạo quanh, tôi bỗng khựng lại khi nhìn thấy một chiếc Maybach S450 – chiếc xe giống hệt chiếc của gã trai bao đêm ấy. Và như một định mệnh trớ trêu, chính anh ta – người mà tôi nghĩ đã "bóc tem" mình – đang bước về phía này!
hằng nguyễn
Sợ bố mẹ phát hiện ra quá khứ "oanh liệt" đêm đó, tôi hoảng hốt mở cửa ghế sau chiếc Maybach, đẩy anh ta vào trong rồi lao theo, đóng sầm cửa lại. Vì vướng bục ngăn cách, tôi bất đắc dĩ phải ngồi gọn lên đùi anh ta.
Trong không gian chật hẹp của chiếc xe, hơi thở của chúng tôi như hòa vào nhau. Tôi bàng hoàng nhận ra, cuộc gặp gỡ này còn rắc rối hơn cả những gì tôi tưởng tượng.
Thỏa thuận trao đổi
Cầm tờ hóa đơn khách sạn JW Marriott trên tay, chân tay tôi bủn rủn. Gần mười lăm triệu cho một đêm cái giá quá "chát" cho một lần trả thù. Tôi tức giận quát Đại Dương, nhưng anh ta vẫn thản nhiên đáp trả, thậm chí còn xoay ngược tình thế bằng cách nhắc lại việc tôi đã làm hỏng chiếc áo sơ mi hàng hiệu của anh.
Giữa lúc căng thẳng, Đại Dương còn giở trò trêu chọc, luồn tay vào váy tôi ngay trong chiếc Maybach, khiến tôi vừa xấu hổ vừa sợ hãi vì bố mẹ đang đứng ngay bên ngoài. Trong thế bí, tôi nảy ra một kế hoạch: “Thuê Đại Dương đóng giả làm bạn trai và tư vấn bán xe cho bố mẹ tôi.”
Sau một hồi "mặc cả" kịch liệt, chúng tôi đi đến một thỏa thuận đôi bên cùng có lợi:
Hạ Giang: Trả lại tiền phòng, đóng giả làm bạn gái của Dương khi anh cần đối phó với gia đình.
Đại Dương: Đóng giả bạn trai, giúp tư vấn xe cho bố mẹ Giang.
Quy ước: Xưng hô "anh em" để tránh sơ hở trước mặt phụ huynh.
Đại Dương tỏ ra là một kẻ "lắm chiêu" khi lưu tên tôi trong máy là "Em yêu" và tự lưu tên mình là "Anh yêu", khiến tôi nổi da gà. Thế nhưng, khi bước ra đối diện với bố mẹ tôi, anh ta lại hóa thân thành một chàng trai lịch lãm, khéo léo đến kinh ngạc. Anh tư vấn vanh vách mọi thông số kỹ thuật của chiếc Maybach S450, khiến bố mẹ tôi vô cùng hài lòng.
Đang lúc mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, hai vị khách lạ mặt bước vào showroom. Nam thanh niên tên Bảo, do hiểu lầm tôi là nhân viên bán hàng, đã tiến tới hỏi thăm và yêu cầu tôi giới thiệu về các dòng siêu xe thể thao.
"Trong showroom hiện có ba mẫu xe mới nhất: Ferrari 812 GTS, Lamborghini Aventador SV.J và Lamborghini Huracan LP580. Mời hai anh theo em," tôi làm liều đáp lại, bất chấp việc mình hoàn toàn không phải nhân viên ở đây.
Chưa dừng lại ở đó, người bạn đi cùng Bảo gã mặc vest nãy giờ im lặng bắt đầu nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý, yêu cầu tôi giới thiệu chiếc xe đắt nhất. Giữa lúc "cưỡi trên lưng hổ", tôi phải vừa giữ vững vai trò "bạn gái" của Đại Dương trước mặt bố mẹ, vừa phải tiếp chuyện hai vị khách lạ mặt đầy khó đoán này.