Sự trùng hợp bất ngờ và lời cầu hôn chớp nhoáng
Sau biến cố tại quán bar, Đại Dương vẫn không quên "đòi quyền lợi" của mình. Nhìn thái độ nũng nịu xen lẫn quyết liệt của anh, tôi không khỏi bật cười. Dù chân đang bị thương, anh vẫn rất "nhiệt tình" trong việc... bắt tôi bù đắp. Sự cuồng nhiệt của anh chỉ dừng lại khi tiếng gõ cửa của Quỳnh Chi và Phương Thanh vang lên, đ.á.n.h dấu một ngày làm việc mới bắt đầu.
Những ngày sau đó trôi qua thật ngọt ngào. Sáng nào Đại Dương cũng đến đón tôi đi ăn sáng rồi cùng đến showroom. Sự "bất ổn" của hai sếp Thanh và Dũng hóa ra lại tạo điều kiện cho chúng tôi có nhiều thời gian riêng tư hơn cả mong đợi.
Cuối tuần, Đại Dương chở tôi về ra mắt gia đình anh một cách chính thức. Thật bất ngờ, Ngọc Thái cũng đưa Vy về. Sau biến cố, thái độ của Thái thay đổi hoàn toàn, anh ta gọi tôi bằng "chị dâu" một cách đầy tôn trọng và còn nhờ tôi chăm sóc cho Vy khiến tôi vô cùng nhẹ nhõm.
Không khí gia đình trở nên ấm cúng lạ thường khi ông Ngọc Hải và bà Mỹ Lệ biết tin Vy đã mang thai. Trong niềm hạnh phúc, ông Hải ngỏ ý muốn Thái và Vy tổ chức đám cưới luôn. Thế nhưng, cô nàng lại muốn đợi sinh con xong mới mặc váy cưới cho đẹp. Thấy vậy, Đại Dương bất ngờ lên tiếng:
"Nếu em ấy chưa cưới thì để tụi con cưới trước!"
Tôi giật b.ắ.n mình, lén nhéo anh một cái rõ đau. Đại Dương vẫn điềm nhiên tiếp tục:
"Ngày mai bố mẹ xin phép bố mẹ Giang, nếu hai bác đồng ý, chúng con sẽ cưới luôn ạ!"
Đưa tôi về nhà, Đại Dương phải đối mặt với "cơn thịnh nộ" của tôi. Yêu nhau chưa bao lâu mà anh đã đòi cưới, tôi muốn cả hai phải có thêm thời gian thấu hiểu. Anh kéo tôi vào phòng, giọng đầy oan ức:
"Tại anh nhớ em quá! Ở showroom thì bị bạn bè cản mũi, về nhà thì em sợ bạn cùng phòng, mấy ngày nay anh chẳng được hôn em. Anh chỉ còn cách cưới sớm để đường đường chính chính ở bên em thôi!"
Ngày hôm sau, cả đoàn về Hải Phòng. Một sự trùng hợp đến khó tin xảy ra ngay khi vừa chạm mặt: Bố mẹ Đại Dương và bố mẹ tôi hóa ra lại là bạn thân chí cốt từ thuở nào. Bố tôi hào hứng khoe: "Hải và Mỹ là những đại gia giàu nhất trong ngành đồ cổ đấy!"
Sự gắn kết giữa hai gia đình càng khiến chuyện tình của chúng tôi thêm suôn sẻ. Ngay khi vừa vào phòng, Đại Dương đã không kìm được mà quấn quýt lấy tôi, những nụ hôn cuồng nhiệt lại bắt đầu. Chỉ đến khi mẹ tôi lên gọi xuống ăn cơm, anh mới miễn cưỡng dừng lại, thì thầm vào tai tôi: "Tạm thời tha cho em đấy!"
Bữa cơm gia đình tràn ngập tiếng cười, nhưng tôi biết, một chương mới đầy hứa hẹn cho cuộc đời mình sắp sửa bắt đầu từ đây.
Chương mới của những kẻ si tình
Bữa cơm gia đình hôm ấy rôm rả hơn bao giờ hết. Ông Ngọc Hải và bố tôi – ông Hùng, sau khi phát hiện là bạn tri kỷ từ thời hàn vi, đã cùng nhau khui vài chai rượu quý để ôn lại chuyện cũ. Đại Dương ngồi cạnh tôi, tay anh dưới gầm bàn vẫn không yên phận, cứ nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, thỉnh thoảng lại khẽ xoa nắn đầy yêu thương.
Mọi hiểu lầm về quá khứ, những sóng gió nơi quán bar hay những đêm mất ngủ vì "chiếu tướng" của nhạc phụ đều đã lùi xa. Nhìn Ngọc Thái đang ân cần gắp thức ăn cho Vy, nhìn sự bình yên trong ánh mắt mẹ Mỹ Lệ, tôi nhận ra mình đã thực sự tìm thấy bến đỗ.
Sau bữa cơm, chúng tôi cùng nhau ra ngoài hiên nhà hóng gió. Bố mẹ hai bên đã vào trong, chỉ còn tôi và Đại Dương đứng tựa vào lan can, ngắm nhìn ánh trăng bạc treo lơ lửng trên những tán cây.
"Giang này," – Đại Dương khẽ gọi, giọng anh trầm xuống đầy nghiêm túc. – "Anh biết mình còn nhiều điều phải học. Học cách làm một người chồng tốt, học cách để bố em tin tưởng tuyệt đối, và học cách để làm em luôn cảm thấy an toàn."
Tôi ngước nhìn gương mặt cương nghị của anh dưới ánh trăng, lòng trào dâng xúc động: "Anh đã làm rất tốt rồi mà."
Anh mỉm cười, rút từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung nhỏ. Không cần một lễ cầu hôn cầu kỳ, cũng chẳng cần những lời hoa mỹ sáo rỗng, anh mở nắp, chiếc nhẫn kim cương lấp lánh phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ.
"Anh không hứa sẽ cho em một cuộc sống không sóng gió, nhưng anh hứa sẽ là người đầu tiên cùng em vượt qua những sóng gió đó. Em có muốn cùng anh viết tiếp chương tiếp theo của cuộc đời mình không?"
Tôi không trả lời bằng lời, chỉ khẽ gật đầu, nước mắt hạnh phúc lặng lẽ rơi. Anh đeo nhẫn vào tay tôi, rồi ôm trọn tôi vào lòng. Nụ hôn dưới ánh trăng đêm nay không còn vội vã, không còn sự chiếm hữu cuồng nhiệt như trong phòng làm việc, mà nó dịu dàng, sâu lắng, tràn đầy sự gắn kết của hai tâm hồn đã tìm thấy nhau sau bao lạc lối.
Phía xa, trong ngôi nhà nhỏ, tiếng cười nói của bố mẹ và tin vui về thiên thần nhỏ của Thái và Vy như hứa hẹn một tương lai tươi sáng. Cuộc đời của chúng tôi, giống như những chiếc siêu xe mà anh vẫn say mê, có lúc lao đi với tốc độ ch.óng mặt, có lúc phải dừng lại để bảo trì, nhưng chỉ cần người cầm lái là anh, còn người ngồi ghế phụ là tôi, thì mọi con đường phía trước đều trở nên đáng mong chờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chúng tôi không biết tương lai sẽ ra sao, có thêm những trắc trở nào đang chờ đợi, hay liệu tôi có sớm quên đi cảm giác "ngại ngùng" mỗi khi nhớ lại buổi phỏng vấn ngày nào... Nhưng có một điều chắc chắn: chúng tôi sẽ không bao giờ để lạc mất nhau trong men say của cuộc đời này nữa.
Đêm đó, tôi ngủ một giấc thật ngon, trong vòng tay vững chãi của người đàn ông mà tôi yêu nhất.
Mùa xuân của những kẻ si tình
Bốn năm sau ngày cưới, căn biệt thự tại ngoại ô Hà Nội của vợ chồng Đại Dương lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười, đôi khi xen lẫn tiếng khóc nhè của hai "tiểu quỷ" nhà họ Lê.
Buổi sáng chủ nhật, nắng sớm nhảy múa trên khung cửa sổ. Hạ Giang vẫn còn đang say giấc trong vòng tay ấm áp của Đại Dương. Anh – người đàn ông dù đã ở tuổi ngoài ba mươi nhưng vẫn giữ vững phong độ "tổng tài" trong lòng bao cô gái – giờ đây lại đang bận rộn với chiếc tạp dề, loay hoay trong bếp.
Tiếng bước chân lạch bạch của cậu con trai bốn tuổi, bé Bảo Nam, phá vỡ sự yên tĩnh: "Bố ơi! Mẹ lại bắt nạt con!"
Đại Dương bật cười, anh bế bổng cậu nhóc lên vai: "Ai bảo con dám lấy son của mẹ vẽ lên tường?"
Hạ Giang lúc này mới lười biếng bước xuống cầu thang, mái tóc b.úi vội, vẻ mặt còn ngái ngủ khiến Đại Dương không kìm được mà đặt lên trán cô một nụ hôn thật sâu. Anh thì thầm: "Vợ, em ngủ thêm đi, hôm nay là ngày của em mà."
Hôm nay là ngày kỷ niệm 4 năm ngày cưới. Kể từ khi kết hôn, Đại Dương – vị giám đốc showroom siêu xe tiếng tăm lẫy lừng – đã nổi tiếng là "người chồng quốc dân" chỉ biết xoay quanh vợ con. Những người bạn như Thanh và Dũng vẫn thường xuyên ghé chơi, lần nào cũng không quên trêu chọc về sự thay đổi của anh. Đại Dương chỉ đáp lại bằng nụ cười đầy tự hào: "Các cậu không hiểu đâu, được phục vụ vợ mình mới là niềm hạnh phúc lớn nhất."
Buổi chiều, anh đưa cả gia đình về thăm Hải Phòng. Bố mẹ hai bên giờ đây đã trở thành những người bạn tâm giao, thường xuyên cùng nhau du lịch. Ngọc Thái và Vy cũng đã có một cô con gái nhỏ xinh xắn. Nhìn thấy gia đình sum vầy, lòng Hạ Giang dâng lên một cảm xúc khó tả.
Sau bữa cơm thân mật, Đại Dương kéo tay Hạ Giang ra phía khu vườn đầy hoa hồng mà anh tự tay chăm sóc. Dưới ánh hoàng hôn, anh đột nhiên quỳ xuống, dù họ đã là vợ chồng lâu năm.
"Đại Dương, anh làm gì đấy?" – Hạ Giang bối rối.
"Bốn năm trước, anh cầu hôn em dưới ánh trăng với lời hứa sẽ cùng em vượt qua mọi sóng gió. Hôm nay, anh muốn nói với em rằng, sóng gió đã qua, phía trước chỉ còn là những ngày bình yên. Cảm ơn em đã không lạc lối, cảm ơn em đã chọn anh trong hàng vạn người."
Anh lấy ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong không phải kim cương lấp lánh như lần đầu, mà là một chiếc vòng tay khắc tên hai đứa trẻ và ngày tháng họ chính thức bên nhau.
"Vợ à, kiếp này anh đã hoàn thành được mục tiêu lớn nhất đời mình, đó là cưới được em. Nếu có kiếp sau, anh vẫn sẽ tìm em, vẫn sẽ dùng mọi 'chiêu trò' để khiến em trở thành vợ anh."
Hạ Giang bật khóc, cô vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh. Trong khoảnh khắc ấy, cô nhớ về lần đầu tiên gặp gỡ, về buổi phỏng vấn "tai hại" trong phòng giám đốc, về những hiểu lầm ngớ ngẩn và về cả sự kiên trì đến mức "lưu manh" của anh. Mọi thứ đã tạo nên một bức tranh tình yêu hoàn hảo.
Đêm hôm đó, sau khi các con đã ngủ say, căn phòng nhỏ lại trở về với không gian riêng tư của hai người. Đại Dương ôm lấy eo cô, hơi thở nóng rực phả vào cổ: "Vợ, hôm nay kỷ niệm, mình... tăng tốc nhé?"
"Anh không mệt sao?" Cô trêu anh.
"Đối với em, anh vĩnh viễn không bao giờ thấy mệt."
Ánh trăng ngoài kia vẫn dịu dàng như bốn năm về trước, nhưng trong căn phòng, tình yêu của họ đã nồng nàn hơn gấp bội. Mọi hiểu lầm, mọi khó khăn từ quá khứ như những mảnh ghép cuối cùng đã khít khao, tạo nên một cuộc đời hạnh phúc viên mãn.
hằng nguyễn
Họ không chỉ là vợ chồng, họ còn là những người bạn tri kỷ, những "đồng đội" cùng nhau đi qua những thăng trầm của cuộc sống. Và quan trọng nhất, dù thời gian có trôi đi, họ vẫn luôn là những kẻ si tình, lạc lối trong tình yêu của chính mình, một cách tự nguyện và hạnh phúc nhất.
Cuộc sống này, dù là 4 năm, 10 năm hay 40 năm sau, chắc chắn Đại Dương vẫn sẽ giữ vững tay lái, đưa Hạ Giang đi đến tận cùng của hạnh phúc, nơi mà "Lạc Lối Trong Men Say" không phải là một sự vô định, mà là một nơi chốn bình yên mang tên: “Gia đình” với tiếng cười nói trẻ thơ và sự bình yên bao trùm, một cái kết viên mãn cho mối tình đẹp của Đại Dương và Hạ Giang.
"Có những cuộc gặp gỡ bắt đầu bằng sai lầm, nhưng lại kết thúc bằng cả một đời yêu thương."