Lỡ Say Một Đêm, Yêu Cả Một Đời

Chương 13



Sự thật sáng tỏ và những cung bậc thăng hoa

Cuộc gọi từ Vy cô gái từng là "trà xanh" xen vào mối tình của tôi và Ngọc Thái bất ngờ vang lên ngay lúc Đại Dương đang vùi đầu vào những nơi riêng tư nhất trên cơ thể tôi. Trước đây, có lẽ tôi sẽ tức giận hoặc mạt sát cô ta, nhưng giờ đây, khi đã hoàn toàn đặt trái tim mình nơi Đại Dương, tôi chỉ thấy bình thản lạ thường.

Tôi cố giữ giọng nói bình ổn, dù nhịp thở vẫn đang đứt quãng vì những kích thích mà Đại Dương mang lại:

"Hiện tại tôi không còn liên quan gì đến anh ta, em cũng đừng gọi điện cho tôi nữa."

Vy ở đầu dây bên kia dường như đang rất hoảng loạn: "Chị đừng cúp máy! Chị có thể nói anh Thái gặp em một chút không? Em đang ở Hà Nội, có việc gấp cần báo nhưng anh ấy không bắt máy. Em nghĩ chỉ có chị mới giúp được em thôi."

Tôi thoáng nghĩ, có lẽ đây là cơ hội tốt để Ngọc Thái thực sự buông tha cho tôi. Tôi đáp lại: "Được, để chị nhắn với anh ấy. Có gì chị sẽ liên lạc lại sau."

Cúp máy, tôi đẩy nhẹ "kẻ lưu manh" đang miệt mài bên dưới mình ra: "Anh dám chơi xấu em phải không?"

Đại Dương ngẩng đầu lên, gương mặt đầy vẻ vô tội, giọng khàn đặc: "Anh chỉ hôn em thôi, đâu có làm gì khác." Nói rồi, anh lại vùi mặt vào nơi tư mật, tiếp tục công việc còn dang dở.

hằng nguyễn

Tôi tranh thủ lúc anh đang mải mê, vội vã giãi bày tâm sự: "Thật ra người phản bội mối tình bốn năm của em... chính là em trai anh."

"Anh biết." Anh đáp gọn lỏn, không chút bất ngờ.

Tôi bàng hoàng: "Nhưng nó không cam tâm, thậm chí còn uy h.i.ế.p em. Đó cũng là lý do em phải trốn về Hải Phòng."

Đại Dương dừng lại một chút, ánh mắt đầy kiên định: "Anh cũng biết. Tối qua, chính anh đã nói với bố mẹ chuẩn bị ngày lành để ra thăm nhà em. Thái cũng ở đó và nó hoàn toàn vui vẻ. Nó đã hiểu mình nên làm gì rồi, em yên tâm đi."

Nghe tin anh cùng bố mẹ chuẩn bị ra thăm nhà mà không báo trước, tôi hét lên đầy ngạc nhiên. Đại Dương chỉ cười, dịu dàng hôn lên làn da nhạy cảm của tôi: "Anh định nói nhưng chưa có thời gian. Bây giờ, anh phải làm chuyện trọng đại hơn..."

Dưới sự kích thích mãnh liệt của anh, mọi lý trí trong tôi như tan chảy. Khi không thể chịu đựng thêm được nữa, tôi thỏ thẻ: "Anh dừng lại đi... thật ra anh có thể làm việc quan trọng hơn hôn mà."

Đại Dương như được "cởi trói", anh bế bổng tôi vào phòng nghỉ ngay sát đó. Trong không gian chỉ có hơi thở gấp gáp và sự khao khát cháy bỏng, tôi vô thức cởi bỏ từng món đồ trên người anh theo sự dẫn dắt của anh. Khi cơ thể cường tráng của anh lộ ra, tôi không kìm được sự ngưỡng mộ.

Sự kết nối giữa chúng tôi không chỉ là sự thỏa mãn về thể xác, mà là tất cả tình yêu thương nồng cháy nhất. Sau những giây phút đê mê, tôi khẽ đẩy anh ra, trêu đùa:

"Anh phỏng vấn em lâu như vậy vẫn chưa đủ sao?"

Anh vẫn không nỡ rời đi, tay miết nhẹ đôi môi tôi: "Anh yêu em, yêu từng tấc da tấc thịt này. Anh muốn mãi ở bên trong em, không muốn rời xa một giây nào."

"Nhưng em phục vụ anh lâu thế này, bay hết cả calo rồi! Phải cho em nạp năng lượng thôi."

Đúng lúc đó, điện thoại Đại Dương đổ chuông. Là Bảo – bạn thân của Ngọc Thái. Nhìn thấy cái tên ấy, một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi. Lần trước Bảo đã hiểu lầm tôi bắt cá hai tay, lần này, tôi muốn nhân cơ hội để anh ta biết được trái tim tôi thực sự thuộc về ai.

Tôi nhìn Đại Dương, ánh mắt đầy quyết tâm: "Để em nghe máy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nút thắt được tháo gỡ và vết thương tình ái

Cả người tôi cứng đờ, chiếc điện thoại trên tay rơi xuống sàn. Đại Dương thấy vẻ mặt khác lạ của tôi liền lập tức cầm máy lên nghe, giây tiếp theo, anh buông tôi ra và vội vã rời khỏi giường.

"Em ở đây đợi anh, để mình anh tới đó!" – Anh nghiêm giọng.

Tôi ngồi bật dậy, mặc vội quần áo, mắt nhòe lệ: "Em muốn đi cùng anh! Em yêu anh, nhưng anh ấy cũng là em trai của anh, em không thể đứng nhìn anh ấy làm điều dại dột."

Trước sự kiên quyết của tôi, Đại Dương thở dài, chỉnh lại trang phục rồi lái xe đưa tôi đến quán bar của Bảo. Cảnh tượng trước mắt khiến tim tôi thắt lại: Ngọc Thái đang cầm con d.a.o gọt hoa quả chĩa thẳng vào tim mình, đám bạn xung quanh tái mét, liên tục khuyên can.

Đại Dương chậm rãi tiến về phía em trai, cố gắng giữ bình tĩnh: "Thái, bỏ d.a.o xuống, anh em mình nói chuyện."

Ngọc Thái hét lên trong cơn cuồng nộ: "Anh còn bước thêm một bước, em sẽ đ.â.m xuống đấy!"

Đại Dương dừng lại, nhẹ giọng khuyên nhủ: "Làm đàn ông, gây ra chuyện thì phải chịu trách nhiệm. Tại sao em không đối diện với thực tế mà lại chọn cách ngu ngốc này để giải quyết vấn đề?"

"Anh trai của em thì cái gì cũng giỏi, cái gì cũng đúng! Kể cả việc cướp người phụ nữ của em cũng là đúng sao?" – Ngọc Thái cười man rợ.

Tôi thấy Đại Dương bị xúc phạm, liền đẩy Vy – người đã được tôi gọi đến từ trước – lên phía trước: "Anh muốn làm gì thì làm, nhưng hãy nán lại một chút để gặp người này lần cuối."

Ngọc Thái nhìn thấy Vy thì bất ngờ hét lên. Vy không lùi bước, cô bước tới, chìa ra một tờ giấy siêu âm: "Em đến báo tin vui, con của chúng ta được 20 tuần rồi. Là con gái, rất khỏe mạnh. Anh tự xem đi!"

"Cô biến đi! Đừng lừa dối tôi!" – Thái chĩa mũi d.a.o về phía Vy – "Cô muốn c.h.ế.t cùng tôi phải không? Được, tôi chiều!"

Vy bất ngờ kéo áo, để lộ cái bụng đã nhô cao: "Đúng, nếu anh chối bỏ, không muốn nhận con, thì anh đ.â.m c.h.ế.t cả nó luôn đi!"

Trong tích tắc Ngọc Thái cúi xuống nhìn bụng Vy, Đại Dương chớp thời cơ xông tới, tung cú đá mạnh bay con d.a.o trên tay em trai. Nhưng vì Thái cầm quá chắc, mũi d.a.o văng ra đã kịp rạch một đường vào cổ chân Đại Dương và cắm vào bụng Vy. Máu tươi lập tức phụt ra lênh láng.

"Anh Dương! Vy!" – Tôi và Thái cùng hét lên trong kinh hoàng.

Nhờ sự can thiệp kịp thời của Bảo và nhóm bạn, cả hai được đưa đến bệnh viện tư nhân gần đó. Ngọc Thái lúc này bàng hoàng, gương mặt thất thần, chỉ biết lo âu nhìn theo vết thương của Vy. Suốt dọc đường, tôi khóc không ngừng, cảm giác đau đớn như chính vết d.a.o đó đang cắm vào da thịt mình vậy.

Đại Dương dù đang đau đớn vẫn cố véo nhẹ má tôi, mỉm cười trấn an: "Anh không sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi mà."

Lúc bác sĩ khâu vết thương, anh vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi không rời. Anh thì thầm: "Thật ra anh rất sợ đau, nhưng có em bên cạnh, anh chẳng còn cảm giác gì nữa cả."

Nhìn sang Vy và Ngọc Thái bên cạnh, nghe bác sĩ thông báo vết thương trên bụng Vy chỉ là ngoài da, không ảnh hưởng đến t.h.a.i nhi, tôi mới trút bỏ được gánh nặng trong lòng. Cuối cùng, sóng gió cũng đã tạm lắng xuống.