Văn án:
Vì gia đạo sa sút nên ta phải đến Giang Châu nương nhờ vị hôn phu Bạch Cảnh Niên.
Hắn tuổi trẻ đã nắm quyền gia chủ, gia quy nghiêm ngặt.
Đối với thê t.ử tương lai lại càng đặt ra tiêu chuẩn cực cao:
“Dù trong hôn thư có nói, nàng đủ mười sáu tuổi sẽ thành thân.”
“Nhưng ta muốn khảo sát nàng trước nửa năm.”
“Nếu nàng phạm lỗi, hôn kỳ sẽ dời lại.”
Ta sống nhờ dưới mái nhà người khác, nào có lý do nào để không đáp ứng.
Mỗi ngày khổ cực học quy củ, chỉ sợ đi sai một bước.
Thế nhưng ngay trước ngày kỳ hạn kết thúc.
Chỉ vì ta đưa cho tên mã nô sắp c.h.ế.t đói một bữa cơm, lại bị phạt thêm nửa năm.
Sau đó, nửa năm rồi lại nửa năm…
Cho đến một ngày, ta chợt bừng tỉnh… mình đã mười chín tuổi.
Lần này, Bạch Cảnh Niên không còn tìm ra lỗi của ta nữa.
Hắn cười khổ:
“Không ngờ nàng lại cố chấp muốn bám lấy ta như vậy. Coi như nàng thắng, ta cho nàng qua cửa.”
Ta nắm c.h.ặ.t vạt áo, không đáp.
Bây giờ ta đã tìm được việc làm.
Từ nay về sau, sẽ không tiếp tục dựa vào hắn nữa.
…
Chương 1
Mưa ở Giang Châu rả rích suốt nửa tháng.
Trời tối sớm, mỗi lần Bạch Cảnh Niên về phủ, ta đều đứng chờ sẵn dưới hiên.
Giúp hắn cởi áo tơi, đưa khăn khô.
Vào phòng, lại dâng một chén trà ấm.
Bạch Cảnh Niên tuổi trẻ đã nắm quyền gia chủ, đối với thê t.ử tương lai yêu cầu cực cao.
Vừa phải ăn mặc chỉnh tề, cử chỉ đoan trang, dẫn ra ngoài phải có thể diện.
Lại phải bưng trà rót nước, tận tâm hầu hạ phu quân.
Ví như chén trà trước mắt này.
Lá trà phải sàng trước, mỗi lần dùng bao nhiêu, nước sôi bao lâu, đều dựa theo khẩu vị của hắn.
Vì ta đã tận tâm như vậy nên những ngày thường hắn cũng coi như hài lòng.
Nhưng cứ đến ngày cuối cùng của kỳ khảo sát, hắn luôn tìm ra lỗi của ta.
Lần thứ nhất, ta làm mất hôn thư.
Ta lật tung căn phòng nhỏ kia, tìm thế nào cũng không tìm thấy.
Bạch Cảnh Niên không vui, kéo dài khảo sát thêm nửa năm, bảo ta tự kiểm điểm.
Lần thứ hai, ta không nỡ lãng phí cơm rơi trên bàn, liền nhặt lên ăn.
Hắn ghét bỏ nhíu mày.
Nói ta làm như vậy không ra thể thống, sau này làm sao làm chủ mẫu trong nhà hắn?
Lại phạt ta thêm nửa năm, bảo ta học lại quy củ.
Lần thứ ba, ta thấy mã nô phạm lỗi bị nhốt trong củi phòng, sắp c.h.ế.t đói, liền mang lương khô và nước cho hắn.
Không hiểu vì sao, việc này cũng chạm vào nghịch lân của Bạch Cảnh Niên.
Hắn chất vấn ta, có phải thấy mã nô kia trẻ trung đoan chính, nên nảy sinh tâm tư không an phận?
Ta kêu oan.
Hắn lại không tin, trong cơn giận dữ đuổi mã nô ra khỏi phủ, lạnh giọng nói:
“Nếu còn dám thân cận với nam nhân khác, ta sẽ đuổi cả nàng!”
…
Cứ như vậy, nửa năm lại nửa năm.
Trong thoáng chốc, ba năm đã trôi qua.
Dần dần, ta cũng hiểu ra Bạch Cảnh Niên, e là không muốn cưới ta.
Ta đã mười chín tuổi.
So với việc khiến hắn khó xử, chi bằng ta tự biết điều một chút.
Huống hồ, hôn thư đã mất ba năm, dùng đủ mọi cách cũng không tìm thấy.
Ta dự định làm xong ngày cuối cùng, sẽ đề nghị từ hôn.
Nhưng ba năm làm trâu làm ngựa, không thể uổng phí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhất định phải tính tiền công theo mức nha hoàn, để hắn thanh toán một lần cho ta.
Đợi đến khi rời khỏi Bạch gia, ta sẽ đến Tạ phủ làm nha hoàn.
Nơi đó lương tháng cao, quản gia cũng tốt.
Ta đang giúp Bạch Cảnh Niên xoa bóp vai, trong lòng tính xem nên mở miệng thế nào thì hắn từ trong tay áo lấy ra một gói giấy dầu đặt lên bàn:
“Cho ngươi.”
Mắt ta sáng lên… là bánh dầu mà ta thích nhất.
Việc buôn tơ lụa của Bạch gia rất lớn, ở Giang Châu có hơn mười cửa hiệu vải. Có khi hắn đi trang trại kiểm hàng, tiện đường sẽ mang về cho ta một gói.
Hôm nay mưa lớn, ta còn tưởng không có mà ăn.
Không ngờ hắn vẫn nhớ.
Bánh đã vỡ vụn khá nhiều, lại bị ẩm, không còn giòn như thường.
Nhưng dù sao cũng là một phần tâm ý, nên ta rất trân trọng c.ắ.n một miếng rồi nói:
“Đa tạ công t.ử, bánh rất ngon.”
Hắn nhìn cách ta ăn hồi lâu, rồi chợt quay đi, khẽ cười:
“Dễ nuôi thật.”
Bạch Cảnh Niên dung mạo rất đẹp, da như ngọc, lại có một đôi mắt đào hoa đa tình.
Tuy lời nói cay nghiệt một chút, tính tình kém một chút, sinh hoạt cũng kén chọn một chút.
Nhưng vào lúc ta cô độc nhất, hắn đã nuôi ta ba năm giúp ta không lo ăn mặc.
Còn dầm mưa đi mua bánh dầu cho ta.
Ta ngẩng đầu, nghiêm túc nói:
“Công t.ử, ta thật sự rất dễ nuôi.”
Nếu có thể trả cho ta mức lương tháng như Tạ gia thì ta nguyện tiếp tục ở lại hầu hạ ngươi.
…
“Sao lại nói dễ nuôi?”
Bạch Cảnh Niên nheo mắt, như vừa nghe được chuyện gì thú vị.
Ta thành khẩn đáp:
“Ta không kén ăn, ăn cũng không nhiều, lại làm được rất nhiều việc.”
“Ta hầu hạ ngươi đã có kinh nghiệm, biết ngươi thích trà nóng đến mức nào, xoa bóp cần lực ra sao, y phục thích xông loại hương gì…”
Chưa nói xong, Bạch Cảnh Niên đã bật cười:
“Là sợ hôm nay không qua nổi kỳ khảo sát, nên bắt đầu tự tiến cử rồi?”
“Muốn gả cho ta đến vậy sao?”
Ta há miệng, ngẩn ra:
“…Hả?”
Hắn hiểu lầm rồi.
Ý ta là, sau khi từ hôn, ta cần mưu sinh.
Ở Bạch gia hay Tạ gia cũng đều phải làm nha hoàn, nhưng hắn dù sao cũng là chủ cũ, ta không cần học lại quy củ từ đầu.
Chỉ cần cho ta thân phận nha hoàn, mỗi tháng phát tiền, thì nể tình bánh dầu ta có thể ưu tiên cân nhắc hắn.
Nhưng ta bị bánh làm nghẹn cổ, chưa kịp giải thích.
Bạch Cảnh Niên đứng dậy, cười khổ lắc đầu:
“Ba năm rồi, Tiểu Cẩm, ngươi vậy mà vẫn lì lợm dây dưa với ta đến cùng.”
“Thôi, coi như ngươi thắng, ta cho ngươi gả vào cửa.”
Ta đứng sững tại chỗ.
Rõ ràng trước đó sáu lần khảo sát đều không qua, sao lần này hắn lại đồng ý?
Ta luống cuống viện cớ:
“Hôn thư… hôn thư ta vẫn chưa tìm được…”
Năm đó hắn từng nói, một ngày chưa tìm thấy hôn thư, chuyện hôn sự sẽ không tính.
Ba năm nay, tờ hôn thư ấy gần như trở thành tâm bệnh của ta.
Đêm khuya tỉnh giấc, ta còn muốn tự tát mình vì thứ quan trọng như vậy, sao lại làm mất?
“Chuyện hôn thư, để sau rồi nói.”
Mưa ngoài trời dần nhỏ lại.
Bạch Cảnh Niên vỗ vai ta, chống ô giấy dầu rời đi.
Ta vốn định đuổi theo, nói chuyện từ hôn.
Nhưng trên tay còn cầm bánh dầu, sợ bị mưa làm ướt.
Đợi ta cất xong, bóng hắn đã không còn.
Trong lòng ta rối như tơ vò.