Lời Hẹn Ba Năm

Chương 2



 

Chương 2

 

Khó khăn lắm mới quyết định buông xuống sao hắn lại chịu cưới ta?

 

Ban ngày, ta đã tìm được công việc ở Tạ phủ.

 

Chủ nhân Tạ phủ không phải ai khác, chính là vị quận thủ Giang Châu sắp nhậm chức.

 

Nghe nói hắn lập đại công nơi chiến trường, nay chiến sự đã kết thúc, hắn được ban chức quận thủ và một tòa phủ đệ mới.

 

Người còn chưa đến, nhưng phủ đã được dọn dẹp, bắt đầu tuyển nha hoàn và tạp dịch.

 

Nhờ vào một thân bản lĩnh hầu hạ do chính tay Bạch Cảnh Niên dạy dỗ, nên ta đã vượt lên trên đám người.

 

Ba ngày sau, đã có thể ký khế ước, vào Tạ phủ làm việc.

 

Một bên là nha hoàn Tạ gia lương tháng ổn định, có thân phận đàng hoàng.

 

Một bên là vị trí chủ mẫu Bạch gia mà ta đã chờ suốt ba năm.

 

Dù cân nhắc thế nào, làm chủ mẫu vẫn có vẻ tốt hơn.

 

Nhưng nó lại khiến ta cảm thấy… mơ hồ đến lạ.

 

Phụ thân ta từng cứu mạng phụ thân của Bạch Cảnh Niên, nên mới có tờ hôn thư kia.

 

Nếu không, với thân phận của ta thì làm sao mà với tới được hắn?

 

Mưa đã tạnh.

 

Ta xách đèn l.ồ.ng, dự định đi tìm Bạch Cảnh Niên nói rõ mọi chuyện.

 



 

Sắp đến thư phòng, đèn l.ồ.ng trong tay ta bị một cơn gió đêm thổi tắt.

 

Trên lớp giấy cửa sổ hiện rõ bóng của Bạch Cảnh Niên và quản gia, tiếng trò chuyện vang ra rành rọt:

 

“Quận thủ mới nhậm chức sắp đến, chúng ta không thể không có chút lễ. Ngươi vào kho, lấy viên dạ minh châu kia ra.”

 

“Dạ minh châu?” quản gia kinh ngạc:

 

“Chẳng phải đó là vật Thái phu nhân truyền lại, định gắn lên phượng quan cho phu nhân tương lai sao?”

 

“Dù ngài không cưới Tô Tiểu Cẩm, sau này cũng phải để cho thê t.ử mà.”

 

Bạch Cảnh Niên khẽ thở dài, dường như xoa xoa mi tâm:

 

“Ta vừa rồi nhất thời nông nổi, mới đồng ý với nàng.”

 

“Viên dạ minh châu đó đội lên đầu nàng, chẳng khác gì đội một quả trứng ngỗng.”

 

Quản gia sững người:

 

“Nếu thiếu gia thực sự không muốn cưới, Tô Tiểu Cẩm kia có thể làm được gì chứ? Hai bản hôn thư đều nằm trong tay ngài kia mà!”

 

Hai bản hôn thư.

 

Trong đầu ta như có sấm nổ.

 

Hôn thư mỗi người giữ một bản. Bản ta làm mất suốt ba năm tìm khắp nơi không thấy vậy mà lại ở trong tay hắn?

 

Lần khảo sát đầu tiên ta không qua, chính là vì làm mất hôn thư.

 

Sau đó hôn kỳ bị dời hết lần này đến lần khác, ta đã vô số lần hối hận rằng nếu khi ấy cẩn thận hơn, không làm mất nó, có phải đã sớm cùng hắn thành thân?

 

Vì tìm tờ hôn thư đó, ta lật tung từng ngóc ngách trong phòng, vừa khóc vừa xin lỗi hắn.

 

Nhưng ta chưa từng nghĩ thứ đó vốn dĩ vẫn luôn nằm trong tay hắn.

 

Ba năm cố chấp, hóa ra chỉ là một trò cười.

 

Trong phòng trầm mặc hồi lâu.

 

Bỗng ánh lửa bừng lên.

 

Hai bản hôn thư bị đưa đến gần ngọn nến, trong chớp mắt hóa thành tro bụi.

 

Giọng Bạch Cảnh Niên lạnh nhạt truyền rõ vào tai ta:

 

“Nàng ta coi như cũng ngoan ngoãn nghe lời.”

 

“Ta chỉ đồng ý cho nàng qua cửa, đâu nói sẽ để nàng làm chính thất.”

 

“Thêm một thiếp thất, cũng không phải không được.”

 

Trời đêm sau cơn mưa lạnh đến lạ.

 

Ta ôm lấy chính mình, bước thấp bước cao trở về căn phòng nhỏ đã bị lục tung không biết bao nhiêu lần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Con đường lúc này lại dài dằng dặc.

 

Giống như năm mười sáu tuổi phụ mẫu lần lượt qua đời, ta đi mòn ba đôi giày cỏ mới tới được Giang Châu.

 

Quy củ Bạch gia nghiêm ngặt, ta phải đứng ngoài cửa chờ đợi rất lâu.

 

Chỉ riêng việc kiểm tra hôn thư ta mang theo, cũng mất ba canh giờ mới cho vào.

 

Lại chờ ở tiền sảnh nửa ngày, mới được gặp Bạch Cảnh Niên.

 

Hắn phong thái như ngọc, còn đẹp hơn bất kỳ nam t.ử nào ta từng thấy.

 

Ban đầu vốn chỉ muốn xin một bữa cơm sống qua ngày nhưng không ngờ ta lại hồ đồ mà nảy sinh một chút hy vọng.

 

Hy vọng càng nhiều, báo ứng càng nặng.

 



 

Ta vừa giận vừa đau lòng, trùm chăn khóc suốt một đêm.

 

Hận hắn hèn hạ vô sỉ, lại càng giận chính mình ngu ngốc bị người đùa bỡn.

 

Ba năm bị giày vò không thể lấy lại.

 

Ta bây giờ chỉ muốn rút lui, nhưng cũng không thể để công sức ba năm trôi sạch.

 

Trời vừa hửng sáng, ta đã bước nhanh đến chính phòng.

 

Bạch Cảnh Niên vừa dùng xong điểm tâm, liếc cũng không liếc ta, quát:

 

“Vừa mới nhận lời hôn sự, đã không coi quy củ ra gì rồi?”

 

Ba năm qua, hắn bắt ta mỗi ngày giờ Thìn phải đứng chờ bên ngoài.

 

Còn hắn thì nằm lì đến tận giờ Thìn ba khắc sau mới dậy.

 

Có khi không cần dậy sớm mà ngủ đến tận trưa mà ta thì vẫn phải đứng đợi.

 

Nếu gặp hôm trực đêm, lại càng khổ sở nhiều hơn.

 

Nhưng lúc này ta đã không còn bận tâm đến cảm xúc của hắn nữa.

 

Ta chống nạnh, trừng mắt nhìn hắn.

 

Hắn giật mình, tặc lưỡi:

 

“Ồ? Đôi mắt sưng to thế kia là sao? Tối qua vì vui quá mà khóc à?”

 

Ta không khách khí, đưa tay ra trước mặt hắn:

 

“Bạch Cảnh Niên, ta không gả cho ngươi nữa.”

 

“Ta hầu hạ ngươi ba năm, làm nha hoàn cho ngươi ba năm….”

 

“Ngươi phải thanh toán tiền cho ta!”

 



 

Bạch Cảnh Niên đưa tay đặt lên trán ta thử nhiệt, cười nói:

 

“Không sốt mà, sáng sớm nói gì vậy?”

 

Ta hít sâu một hơi, nghiêm mặt:

 

“Chuyện ngươi không muốn cưới ta ta đều biết.”

 

“Chúng ta từ hôn.”

 

“Còn tiền bạc… ngươi không định quỵt chứ?”

 

Bạch Cảnh Niên khẽ cười khẩy, lại có vẻ hứng thú, vén vạt áo ngồi xuống ghế gỗ lê hoa rồi nhìn ta:

 

“Ba năm nay ta lo ăn mặc cho ngươi, dạy ngươi quy củ, bồi dưỡng ngươi thành một chủ mẫu hợp cách của Bạch gia.”

 

“Giờ ngươi lại quay sang đòi tiền ta… đây là ý gì?”

 

“Tô Tiểu Cẩm, ngươi coi mình là thổ phỉ à?”

 

Ta đã đoán trước hắn sẽ nói vậy.

 

May mà tối qua ta đã nghĩ thông suốt.

 

“Bạch Cảnh Niên, ngươi lấy danh nghĩa dạy ta làm chủ mẫu tương lai nhưng lại bắt ta làm việc của nha hoàn, bưng trà rót nước, xoa bóp đ.ấ.m lưng.”

 

“Ta ở căn phòng nhỏ như nha hoàn, ăn cùng suất, mặc cùng loại vải thô với họ.”

 

“Xin hỏi, ta chỗ nào giống chủ mẫu?”