Chương 8
Giống như hơn một tháng trước, đêm ta bỏ trốn, chỉ cần chạy ba dặm, là đến.
Khi đó, ta không biết phía trước sẽ ra sao.
Nhưng bây giờ trong tay ta có bạc, trong lòng ta có Tạ Huyên.
Dù mưa gió lớn đến đâu ta cũng phải trở về.
Ta pha trà thế nào, hắn cũng nói ngon.
Ban đêm hắn chưa từng rung chuông, càng không bắt ta nửa đêm ra bắt dế.
Mỗi ngày ta đều ngủ ngon.
Hắn còn mang cho ta kẹo hồ lô, bánh dầu, bánh đào, vân phiến cao…
Dù trong lòng hắn ta là gì thì lúc này, ta chỉ muốn trở về bên hắn.
Gần Bạch gia có một chỗ trú mưa.
Ở đó, đậu sẵn một chiếc xe ngựa, đèn l.ồ.ng treo bên trên, viết một chữ “Tạ”.
Trong lòng ta lập tức ấm lên.
Hắn… vậy mà phái xe đến đón ta.
Ta vén rèm bước vào không ngờ lại thấy Tạ Huyên đang ngồi bên trong.
“Đại nhân, sao ngài lại ở đây?”
Tạ Huyên nhìn ta một cái, không nói gì.
Quanh người hắn tỏa ra khí lạnh, còn lạnh hơn cả mưa đêm bên ngoài.
Ta chưa từng thấy hắn như vậy.
Trong lòng nghĩ, chẳng lẽ ta ở Bạch gia lâu quá, làm chậm trễ việc hầu hạ?
Lão quản gia ngồi phía trước đ.á.n.h xe, nói:
“Đại nhân sợ cô nương bị ướt, đã đến từ sớm, đợi hơn một canh giờ rồi.”
Tạ Huyên lạnh giọng:
“Im miệng.”
Quản gia vẫn tiếp tục:
“Tô cô nương lo cho Bạch công t.ử bị thương, chạy nhanh thật đấy, ta còn chưa kịp chuẩn bị xe, cô đã chạy mất rồi.”
“Cô lo cho Bạch công t.ử, đại nhân nhà ta cũng lo cho cô, bữa tối còn chưa ăn…”
Tạ Huyên cuối cùng cũng nổi cáu:
“Ngươi nói đủ chưa! Lo đ.á.n.h xe của ngươi đi!”
Ta cuối cùng cũng hiểu vì sao hắn không vui, chủ động giải thích:
“Ta không lo cho Bạch Cảnh Niên.”
“Hắn nợ ta năm lượng ba tiền, ta đi đòi tiền.”
Tạ Huyên chậm rãi quay đầu, bán tín bán nghi:
“Thật?”
Ta mở túi tiền cho hắn xem:
“Thật. Ta đã lấy lại cả vốn lẫn lãi rồi, tất cả đều nhờ có đại nhân chống lưng.”
Sắc mặt âm u trên mặt hắn lập tức tan đi.
Dù cố gắng giữ vẻ nghiêm túc, khóe môi hắn vẫn lộ ra một nụ cười.
…
Đêm mưa gió lạnh, Tạ Huyên khoác áo choàng lên người ta.
Trước khi xuống xe, ta cởi áo choàng, gấp cẩn thận ôm vào lòng.
Hắn nhíu mày:
“Sao không mặc? Sợ bị người khác nhìn thấy à?”
Ta vội lắc đầu, nói đường trơn, áo dài quá, mặc vào dễ bị bẩn.
“Y phục quan trọng hay người quan trọng?”
Nói xong, hắn lại quấn áo choàng quanh ta.
Chân ta bỗng nhẹ bẫng, hắn vậy mà trực tiếp bế ta lên.
“Như vậy sẽ không bẩn.”
Ta vùi mặt vào n.g.ự.c hắn, lại không tự chủ nhớ đến đêm đó, hắn cởi trần luyện kiếm mà mặt nóng bừng.
Ở nơi có hắn trong lòng ta luôn thấy an toàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tạ Huyên bế ta vào nội thất, nhẹ nhàng đặt lên giường lớn của hắn:
“Tối nay ngươi ngủ ở đây, ta ra ngoài.”
“Đại nhân, như vậy không hợp quy củ…”
Hắn không cho ta từ chối mà ấn ta xuống giường, nghiêm giọng:
“Không ai có thể trơ mắt nhìn người mình yêu chịu khổ.”
“Giường nhỏ vừa hẹp vừa cứng, xoay người còn khó, sao ngươi ngủ cho được?”
Ta sững người, gần như quên cả thở.
Tạ Huyên lúc này mới nhận ra mình vừa nói gì.
Hắn có chút căng thẳng, nhưng vẫn thẳng thắn, nắm tay ta, lòng bàn tay hơi ẩm:
“Tô cô nương… chúng ta thành thân đi.”
“Sau khi ngươi bỏ đi, ta đã hối hận.”
“Hối hận vì không sớm nói rõ tâm ý của mình, càng sợ ngươi quay đầu với Bạch Cảnh Niên.”
“Ta không thể chần chừ nữa.”
“Ta không thể ngu xuẩn như hắn, kéo dài hết nửa năm này đến nửa năm khác, rồi đ.á.n.h mất.”
“Ngươi gả cho ta làm chính thê, ta sẽ không nạp thiếp, cũng không chạm vào nữ nhân khác, chìa khóa kho bạc trong phủ cũng giao cho ngươi…”
Quá đột ngột.
Nhưng cũng không phải không có dấu hiệu.
Từ lúc hắn gọi ta là “Tô cô nương” thì có lẽ câu trả lời đã sớm có ý định rồi.
Hắn chưa từng xem ta là nha hoàn mà là người hắn trân trọng.
Tim ta đập như trống… chỉ là theo lẽ thường, lúc này nữ t.ử nên giữ vài phần rụt rè:
“Ta… ta suy nghĩ đã…”
Ta quay người, vùi mặt vào gối lại không khống chế được biểu cảm mà bật cười.
Thật xấu hổ.
Ta ôm mặt lăn lộn trên giường.
Tạ Huyên kéo ta vào lòng, cười xấu xa:
“Vậy để ta hôn một cái trước, rồi ngươi hãy suy nghĩ tiếp.”
Ta cũng nghịch lại, ghé sát tai hắn:
“Thành thân rồi mới cho ngươi hôn, bây giờ chỉ có ta hôn ngươi.”
…
Nụ hôn của hắn như công thành đoạt đất dữ dội đến mức ta không chống đỡ nổi.
Sau tấm màn đỏ, bóng hai người quấn lấy nhau.
Mọi thứ tựa như một giấc mộng.
Chưa đầy một tháng, Tạ Huyên đã nhanh ch.óng chuẩn bị hôn sự.
Từ hỏi danh, nạp lễ, tam thư lục sính, chọn ngày lành… không thiếu thứ gì.
Tam thư lục sính (三书六礼) là các nghi lễ cưới hỏi truyền thống của văn hóa Trung Hoa. Tam thư (3 lá thư: Sính thư, Lễ thư, Nghênh thân thư) khẳng định hôn nhân hợp pháp, lục sính (6 lễ: Nạp thái, Vấn danh, Nạp cát, Nạp trưng, Thỉnh kỳ, Thân nghênh) là trình tự cưới, thể hiện sự trân trọng và cam kết giữa hai gia đình.
Phượng quan đặt trên bàn.
Hỷ phục đắt tiền bị ném xuống đất.
Dạ minh châu trong đêm tỏa ánh sáng dịu dàng.
Không quá sáng, cũng không quá tối vừa đủ soi rõ gương mặt nhau, cùng lớp mồ hôi mịn trên l.ồ.ng n.g.ự.c hắn.
Ta bị dày vò đến chịu không nổi, không nhịn được cầu xin:
“Phu quân… chậm một chút…”
Ánh mắt hắn sâu thẳm, cúi đầu chặn môi ta, động tác bên dưới lại càng mạnh mẽ hơn.
Ta tức giận dùng móng tay cào lưng hắn nhưng thân thể đã mềm nhũn như nước xuân, chẳng còn chút sức lực.
Vừa đau lại vừa…
Thật muốn lấy mạng người mà.
…
Sau khi thành thân, ta thường ngủ đến tận giữa trưa, rất ít khi ra ngoài.
Không ít phu nhân, thiếp thất của các gia tộc danh giá ở Giang Châu muốn đến bái kiến quận thủ phu nhân như ta đều bị ta tìm cớ từ chối.
Chẳng lẽ lại nói là… Tạ Huyên kia thể lực quá tốt, ta có chút không chịu nổi.
Chỉ mới ba tháng mà ta đã mang thai.