Lời Hẹn Ba Năm

Chương 7



 

Chương 7

 

Tạ Huyên đập bàn:

 

“Ý ngươi là bản quan giấu thiếp của ngươi trong phủ?”

 

“Thảo dân không dám!”

 

“Vu khống danh tiếng bản quan, lại còn ý đồ hối lộ, người đâu kéo xuống, đ.á.n.h hai mươi trượng.”

 

Bên ngoài lập tức vang lên tiếng roi gậy, xen lẫn tiếng kêu t.h.ả.m.

 

Bạch Cảnh Niên chắc đến c.h.ế.t cũng không hiểu đang yên đang lành đến tặng lễ, sao lại bị đ.á.n.h.

 

Tạ Huyên đặt viên dạ minh châu vào tay ta:

 

“Cầm lấy.”

 

“?”

 

“Ta thấy lúc nãy ngươi nhìn nó mấy lần, tưởng là ngươi thích.”

 

Cho nên mới mua lại từ tay Bạch Cảnh Niên, rồi đưa cho ta.

 

Ta tất nhiên không dám nhận:

 

“Nô tỳ nào xứng với thứ quý như vậy… đội lên đầu chẳng khác gì quả trứng ngỗng, nào có đẹp.”

 

Tạ Huyên “chậc” một tiếng, cầm lên ướm thử trên đầu ta:

 

“Đội trực tiếp thì không đẹp… nhưng nếu gắn lên phượng quan của ngươi…”

 

Nói đến đây cả hai đều sững lại.

 

Tim ta đập thình thịch, vội quay mặt đi, trong lòng lại dâng lên một cảm giác nóng lạ.

 

Thuộc hạ vào bẩm đã đ.á.n.h xong.

 

Bạch Cảnh Niên được người dìu dậy, miễn cưỡng đứng vững.

 

Lúc này, ta chợt nhớ ra một việc quan trọng, vội nói:

 

“Đại nhân, ta có thể ra ngoài một chuyến không…”

 

Tay Tạ Huyên đang cầm dạ minh châu khựng lại giữa không trung.

 

Rất lâu sau, hắn mới khó khăn nói:

 

“…Ngươi đi đi.”

 

Ta rời đi vội vã nên không hề nhận ra ánh mắt hắn trầm xuống, mang theo một chút mất mát.

 



 

Khi Bạch Cảnh Niên được người dìu về phủ, đã đau đến không thể đi nổi.

 

Ta chạy đến trước cửa Bạch gia, lớn tiếng gọi:

 

“Bạch Cảnh Niên! Trả tiền!”

 

Thân hình hắn khựng lại, tay ôm cái m.ô.n.g bị đ.á.n.h nát, chậm rãi quay đầu.

 

Trong mắt thoáng qua nghi hoặc, rồi nhanh ch.óng biến thành vui mừng:

 

“Tiểu Cẩm?!”

 

“Nàng đi đâu vậy? Ta sai người tìm khắp nơi cũng không thấy, nàngi…”

 

Hắn nhanh ch.óng phản ứng lại, nhíu mày:

 

“Nàng thật sự ở Tạ phủ?”

 

Ta đứng thẳng lưng, ngẩng cao cằm:

 

“Không liên quan đến ngươi. Ta đến đòi tiền, bao giờ ngươi trả?”

 

Tên này là một kẻ vô lại.

 

Bao lần đòi nợ thất bại, đã khiến ta không còn mềm mỏng như trước.

 

Nhân lúc hắn bị thương, ta đẩy mạnh hắn vào tường, giơ chân định đá:

 

“Hoặc trả tiền…”

 

“Hoặc ta đá một cái vào cái m.ô.n.g của ngươi coi như xong!”

 

Gia đinh định tiến lên cứu.

 

Ta hung dữ quát:

 

“Ta làm việc trong phủ quận thủ, được đại nhân trọng dụng…”

 

“Ai dám động vào ta thử xem!”

 

Mượn uy người khác lại cực kỳ hữu hiệu.

 

Bạch Cảnh Niên đau đến toát mồ hôi lạnh:

 

“Đi lấy tiền! Mau trả tiền cho nàng!”

 

Ta càng được đà:

 

“Bây giờ khác rồi, phải tính lãi!”

 

Hắn đau đến kêu la:

 

“Cho ngươi bao nhiêu cũng được… Tiểu Cẩm, sao giờ ngươi khỏe vậy…”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Người trong phủ mang đến mười lượng.

 

Ta không muốn chiếm tiện nghi, chỉ lấy khoảng sáu lượng, đã rất hài lòng.

 

Đang định quay về Tạ phủ thì Bạch Cảnh Niên bỗng nắm c.h.ặ.t cổ tay ta:

 

“Tô Tiểu Cẩm nàng lại định đi đâu?”

 

“Buông ra!”

 

“Ta không buông!”

 

Hắn mặc kệ vết thương, đau đến hít khí lạnh vẫn cố chấp:

 

“Nàng là người của Bạch gia! Chúng ta có hôn ước từ nhỏ…”

 

“Nếu nàng không muốn làm thiếp, ta sẽ cưới nàng làm chính thê! Dùng kiệu tám người khiêng rước nàng qua cửa!”

 

Ta cười lạnh:

 

“Dạ minh châu đã đưa đi rồi, hai bản hôn thư cũng bị ngươi đốt sạch…”

 

“Bạch Cảnh Niên, chúng ta còn hôn ước gì nữa?”

 

Sắc mặt hắn trắng bệch:

 

“Nàng… đều biết rồi…”

 

Mây đen kéo đến, một tiếng sấm nổ vang.

 

Mưa Giang Châu nói đến là đến, hạt mưa lớn như đậu rơi xuống.

 

Ta không vùng ra được, hắn cũng không buông tay.

 

Cuối cùng, Tiểu Lan từng trực đêm cùng ta chạy đến khuyên:

 

“Công t.ử, vết thương này phải bôi t.h.u.ố.c ngay, dính nước sẽ không tốt!”

 

“Tô di nương… à không, Tiểu Cẩm, công t.ử tìm ngươi hơn một tháng, đêm không ngủ, cơm cũng không ăn…”

 

“Xin ngươi ở lại một chút, ít nhất để công t.ử vào trong bôi t.h.u.ố.c.”

 

“Chờ một lát ngươi muốn đi, ta tuyệt không dám cản.”

 

Ta không muốn làm khó nàng, đành gật đầu.

 

Đợi hắn bôi t.h.u.ố.c xong thì mưa đã lớn, trời cũng tối hẳn.

 

Hắn nằm sấp trên giường, ánh mắt dính c.h.ặ.t vào ta như cao dán:

 

“Tiểu Cẩm, nàng xem ông trời cũng đang giữ nàng lại.”

 

“Ta thật sự rất nhớ nàng. Nàng đi rồi, trà người khác pha ta uống không quen, hầu hạ cũng không đâu bằng nàng.”

 

Ta “hừ” một tiếng, liếc hắn:

 

“Là do ngươi quá nhiều tật xấu.”

 

“Tiền thì không chịu trả, yêu cầu thì một đống, kén chọn đến cực điểm, tưởng mình là thiên vương lão t.ử chắc?”

 



 

Bạch Cảnh Niên bị ta nói đến lúng túng, nhíu mày:

 

“Nàng chẳng phải chỉ muốn làm chính thất sao? Được, ta chiều nàng là được.”

 

“Nàng ở Tạ phủ ký khế bán thân bao lâu rồi? Ta sẽ sai người chuộc nàng về, tss…”

 

Vô tình chạm vào vết thương, hắn hít lạnh một hơi, đổi tư thế, rồi nghiêm túc hỏi:

 

“Tạ đại nhân hình như không ưa ta lắm… hắn đối với người khác cũng vậy sao? Hay là ta phạm phải điều kiêng kỵ gì?”

 

Ta khoanh tay trước n.g.ự.c, cười trên nỗi đau của hắn:

 

“Không biết. Nhưng quận thủ đại nhân đối với ta rất tốt, mỗi tháng ba trăm văn, chưa từng chậm trễ.”

 

“Ta ở Tạ phủ rất ổn, không cần chuộc thân, sau này cũng sẽ không bước vào Bạch gia thêm lần nào nữa.”

 

Bạch Cảnh Niên trợn to mắt, khó tin:

 

“Tô Tiểu Cẩm, đầu nàng có vấn đề rồi sao?!”

 

“Nàng từ bỏ vị trí chủ mẫu Bạch gia không làm, lại đi làm nha hoàn cho người khác?”

 

“Quận thủ kia từ chiến trường trở về, nàng cũng thấy rồi đó hắn ta tính tình thất thường, lại hung bạo, lỡ ngày nào đó đ.á.n.h c.h.ế.t nàng thì làm gì có ai nhặt xác!”

 

Trong lòng ta không chút gợn sóng, chỉ nhìn lên bầu trời.

 

Trận mưa này, e là đêm nay sẽ không dứt.

 

Giọng hắn dịu xuống:

 

“Nàng quay về đi, được không?”

 

“Sau này ta nhất định đối tốt với nàng gấp trăm lần.”

 

“Chuyện khác ta sẽ xử lý, nàngchỉ là một nha hoàn, Tạ Huyên sẽ không giữ nàng lại đâu.”

 

Ta thầm nghĩ… thôi, không chờ nữa.

 

Ta cầm chiếc ô Tiểu Lan chuẩn bị cho, lao thẳng vào màn mưa gió.

 

“Tô Tiểu Cẩm! Nàng quay lại cho ta.”

 

Tiếng gọi trong phòng bị tiếng mưa đập lộp bộp trên mặt ô che lấp.

 

Khoảng cách giữa Bạch gia và Tạ phủ không gần, nhưng cũng không xa.