Lời Nguyện Với Sơn Hà

Chương 1



Lão Hoàng đế lâm bệnh nặng hôn mê, phụ thân quyết định đưa một nữ nhi vào cung xung hỷ.

 

Nghe tin ấy, đại tỷ trèo tường cùng một thư sinh bỏ trốn. Nhị tỷ thì ngay trong đêm cưỡi ngựa rời khỏi kinh thành.

 

Nhìn ta đang ngồi xổm dưới đất nghịch bùn, phụ thân cười híp mắt cúi người xuống.

 

“Phúc lớn bằng trời thế này, cuối cùng cũng đến lượt khuê nữ bảo bối của ta rồi.”

 

1

 

“Hầu gia, ngài thật sự muốn Tam tiểu thư nhập cung sao?”

 

Hạ nhân trong phủ ai nấy đều chạy đến hỏi, mắt mở to, vẻ mặt đầy khó tin.

 

“Đúng vậy. Vào cung làm nương nương, giúp nhà họ Thẩm giữ vững thánh sủng.”

 

Phụ thân vừa mài đao xoèn xoẹt vừa cười đến hớn hở, liên tục gật đầu.

 

Ta vừa bị dạy dỗ một trận, đang ôm đầu trốn dưới gầm bàn, cũng kiên định gật đầu:

 

“Đúng vậy. Loại vào cung rồi khiến cả nhà tan cửa nát nhà, c.h.ế.t sạch thành một môn trung liệt ấy.”

 

Một câu vừa dứt, đám hạ nhân lập tức chạy tán loạn khắp nơi, miệng không ngừng kêu lên:

 

“Lão Hầu gia điên rồi!”

 

Đúng vậy.

 

Phụ thân ta thật sự điên rồi.

 

Lão Hoàng đế bệnh nặng liên tiếp nhiều ngày, ai nấy đều tránh còn không kịp.

 

Chỉ có phụ thân ta, vì muốn tỏ lòng trung thành, lại sốt sắng muốn đưa nữ nhi vào cung xung hỷ.

 

Xung hỷ thì cũng thôi đi.

 

Dù tính thế nào, chuyện ấy cũng không thể đến lượt một kẻ vô dụng như ta.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Ai mà không biết—Trung Dũng hầu anh dũng thiện chiến có ba nữ một nam dưới gối.

 

Đại tỷ dung mạo khuynh thành, huệ chất lan tâm, khiến không biết bao nhiêu công t.ử thế gia tranh nhau đến cầu thân.

 

Nhị tỷ phóng khoáng hào sảng, chẳng kém nam nhi. Bao nhiêu hào kiệt đều từng là bại tướng dưới tay nàng.

 

Đại ca phong thái ngọc thụ lâm phong, dung mạo tuấn tú, là thiếu niên trong mộng của biết bao tiểu thư khuê các.

 

Còn ta thì sao?

 

Trèo cây, leo tường, bắt chim, moi tổ.

 

Đánh nhau thì còn biết văng tục c.h.ử.i người.

 

Ca ca và các tỷ tỷ được khen bao nhiêu, thì ta phải nghe phụ thân mắng bấy nhiêu.

 

Chỉ là không ngờ, thánh chỉ vừa ban xuống, đại tỷ đã cùng thư sinh trèo tường bỏ trốn, nhị tỷ cũng cưỡi ngựa suốt đêm chạy khỏi kinh thành.

 

Phụ thân gấp đến độ như lửa cháy đến chân, thậm chí từng nghĩ đến việc đổi người nhập cung thành đại ca.

 

Nhưng cuối cùng, ông vẫn cố kiềm chế bản thân.

 

Đi qua đi lại suốt một đêm, rốt cuộc chỉ có thể nhắm vào đứa vô dụng chẳng nên thân là ta.

 

“Trong cung có đường cô mẫu của con. Nếu chịu ấm ức gì thì cứ tìm bà ấy…”

 

“Nói năng phải lễ phép, không được đ.á.n.h nhau, cũng không được c.h.ử.i người…”

 

Trước lúc nhập cung, phụ thân ôm c.h.ặ.t ta vào lòng, khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa.

 

Ta cố nén nước mắt, nghiêm túc khuyên nhủ ông:

 

“Lão già, người nhớ sống cho tốt. Đợi ta trở thành sủng phi rồi sẽ từ từ thu thập người.”

 

Môi phụ thân mấp máy, dường như muốn nói điều gì đó.

 

Ông ngẩn người hồi lâu, cuối cùng chỉ nghẹn ra được một câu:

 

“Mau cút cho lão t.ử.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cút thì cút.

 

Ta lập tức cút vào kiệu, lắc lư theo đoàn người tiến vào cung.

 

Đang lúc ta còn đắm chìm trong những màn cung đấu đặc sắc trong tưởng tượng, thì bên trong bức tường cung cao ngất đã vang lên những hồi chuông trầm mặc.

 

Ta còn chưa kịp đếm xem có bao nhiêu tiếng, bên tai đã vang lên tiếng khóc than khắp nơi.

 

Lão Hoàng đế…

 

Băng hà rồi!

 



 

Bảy tuổi.

 

Ta đã xung c.h.ế.t lão Hoàng đế!

 

Đã xung c.h.ế.t người rồi, hay là quay về nhà thôi.

 

Nhưng vừa ngoảnh đầu lại mới phát hiện, chẳng biết từ lúc nào cửa cung đã đóng c.h.ặ.t.

 

Trên con đường cung điện trang nghiêm, vô số người ùn ùn kéo tới.

 

Đúng lúc ấy, một tiểu thái giám chạy lảo đảo đến, vừa vẫy tay vừa hô lớn:

 

“Mau khiêng… mau khiêng Tam cô nương đến Từ Ninh cung!”

 

Phụ thân thường nói:

 

Ta vừa sinh ra đã mất mẫu thân, thân thể yếu ớt, suýt nữa không giữ được mạng sống. Là đường cô mẫu đón ta vào cung, thức trắng nhiều đêm chăm sóc ta mới nuôi lớn được.

 

Tiên đế băng hà, đường cô mẫu trở thành Thái hậu, đương nhiên ở tại Từ Ninh cung.

 

Nhưng sau khi vào Từ Ninh cung, ta mới biết Thái hậu nào có tốt như lời phụ thân nói.

 

Bà biết trẻ con sợ bóng tối, vậy mà lại sai người nhốt ta trong một căn phòng tối đen như mực.

 

Ban ngày không được mở cửa, ban đêm không được thắp đèn.

 

Bà biết trẻ con chịu đói kém nhất, thế mà lần nào ta cũng đói đến bụng réo cồn cào, cung nhân chỉ ném cho vài miếng lương khô cứng đến ê răng.

 

Bà biết trẻ con sợ nhất là bị đ.á.n.h vào lòng bàn tay.

 

Vậy mà khi ta lén kéo ghế tới, định cạy cửa sổ trèo ra ngoài, lại bị ma ma đ.á.n.h đến mức nhảy cẫng lên kêu oai oái.

 

Ngày thứ ba sau khi nhập cung, ta đang ngồi xổm dưới đất vẽ vòng tròn, dùng hết vốn liếng cả đời để nguyền rủa lão yêu bà kia.

 

Bên cạnh bỗng vang lên một giọng nói mềm mại ngọt ngào:

 

“Bên ngoài nguy hiểm lắm. Mẫu hậu làm vậy là để bảo vệ chúng ta.”

 

Người nói chính là Công chúa Ôn Chiêu, bằng tuổi với ta.

 

Là tiểu nữ nhi được Thái hậu yêu thương nhất.

 

Cũng là muội muội được Thái t.ử Ôn Duật yêu quý nhất.

 

Bảo vệ?

 

Loại bảo vệ có thể khiến người ta c.h.ế.t đói ấy sao?

 

Thấy ta đầy vẻ đề phòng, Ôn Chiêu ngoan ngoãn giải thích:

 

“Nếu không thì vì sao ta cũng bị nhốt ở đây, ngày nào cũng phải gặm lương khô chứ…”

 

Nàng nghiêng đầu nhìn ta.

 

Đôi mắt đen trắng rõ ràng, linh động như nai con, khiến người khác trong chớp mắt chẳng nỡ phản bác.

 

Mãi đến hai ngày sau, cánh cổng lớn của cung Từ Ninh mới chậm rãi mở ra.

 

Lúc ấy ta mới hiểu cái gọi là “bảo vệ” trong lời Ôn Chiêu có ý nghĩa gì.

 

Phóng mắt nhìn khắp nơi.

 

Đó còn là hoàng cung sao?