Lời Nguyện Với Sơn Hà

Chương 2



 

Xác c.h.ế.t nằm la liệt, m.á.u chảy thành sông…

 

Cung nhân xách nước qua lại không ngừng, ra sức lau chùi những bậc thềm ngọc và tường cung đã bị m.á.u nhuộm đỏ.

 

Nhiều năm sau, ta vẫn không thể quên được ngày hôm ấy, ngày như một cơn ác mộng.

 

Năm đầu niên hiệu Cảnh Hòa.

 

Tiên đế băng hà, Ninh Vương tạo phản.

 

Phụ thân và đại ca dẫn quân bình loạn, c.h.é.m g.i.ế.c nghịch tặc, phò tá Thái t.ử Ôn Duật mới mười tuổi đăng cơ xưng đế.

 

Theo di chiếu của Tiên đế, Thái hậu buông rèm nhiếp chính.

 

Khương thừa tướng và Tĩnh Bắc hầu phụ chính cho ấu đế.

 

Phụ thân và đại ca trấn giữ giang sơn.

 

Mùa xuân năm ấy, ai nấy đều bận rộn bàn định niên hiệu, chuẩn bị đại điển đăng cơ.

 

Thế nhưng… đại tỷ bỏ trốn cùng thư sinh và nhị tỷ cưỡi ngựa rời khỏi kinh thành đã đi đâu mất rồi?

 

Ai cũng muốn nói rồi lại thôi.

 

Nhưng rồi vẫn không kìm được mà đỏ hoe mắt.

 



 

Năm thứ hai sau khi nhập cung.

 

Thái hậu thấy ta ngày ngày dẫn theo Ôn Chiêu quậy phá khắp nơi, bèn triệu vài tiểu thư thế gia vào cung, lại mời lão tiên sinh đến dạy chúng ta đọc sách.

 

Trong giờ học, lão tiên sinh hỏi mọi người sau này muốn trở thành người như thế nào.

 

Ta suy nghĩ một lát rồi ngẩng đầu đáp đầy kiên định:

 

“Ta muốn trở thành người như đại tỷ và nhị tỷ ta.”

 

“Trở thành người khiến nhà họ Thẩm và phụ thân phải vô cùng tự hào như các tỷ ấy…”

 

Vừa dứt lời, cả lớp đã cười ầm lên.

 

Cười lớn nhất chính là Khương Phù, nữ nhi của Khương thừa tướng.

 

Nàng vốn không hợp với ta từ trước đến nay, ngày nào cũng ăn diện như chim công xòe đuôi, mở miệng ra là:

 

“Phụ thân ta là thừa tướng.”

 

Nàng cười nhạo nhà họ Thẩm gia môn bất hạnh.

 

Cười đại tỷ và nhị tỷ làm bại hoại thanh danh.

 

Lại cười một kẻ ngốc như ta ăn nói hoang đường.

 

Nghe nàng cười quá lớn tiếng, ta nổi nóng, lao tới đè nàng xuống bãi cỏ rồi đ.á.n.h hết trận này đến trận khác.

 

Mưa xuân vừa tạnh, cỏ non đầy bùn lầy.

 

Con chim công hiếu chiến vừa nhổ bùn trên tóc và trên mặt, vừa khóc lóc mắng lớn:

 

“Phụ thân ta là thừa tướng, là trọng thần được tiên đế gửi gắm ấu đế! Ngươi dựa vào đâu mà đ.á.n.h ta?”

 

Phụ thân ngươi!

 

Lại là phụ thân ngươi!

 

Ta đ.á.n.h ngươi chính là vì ngươi suốt ngày đem phụ thân ngươi ra khoe khoang.

 

Khương Phù nghiến răng, dậm chân, phủi bùn đất khắp người rồi vừa khóc vừa chạy đi tìm phụ thân đang ở trong cung.

 

Thế nhưng nàng còn chưa kịp nói hết câu đã bị chính phụ thân mình đ.á.n.h cho một trận.

 

Khi Khương thừa tướng xách nữ nhi đến nhận lỗi, ta và Ôn Chiêu đang bị Thái hậu phạt quỳ trong điện Hoài Ân.

 

Ôn Chiêu ở Thượng Thư phòng luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện, vốn dĩ chuyện này chẳng liên quan đến nàng.

 

Nhưng ai bảo lúc ta đ.á.n.h Khương Phù, nàng lại hất bùn lên người Khương Phù.

 

Thành ra chuyện này biến thành mâu thuẫn của cả ba đứa.

 

Khương thừa tướng lại bắt Khương Phù quỳ xuống, dập đầu nhận lỗi trước những bức chân dung treo kín trong điện Hoài Ân.

 

Hôm ấy, Khương Phù bị đ.á.n.h hai trận, vừa dập đầu vừa làm rơi từng mảng bùn đất.

 

Khi dập đầu trước hai bức chân dung nữ t.ử còn rất mới trong điện, nàng bỗng “oa” một tiếng bật khóc:

 

“Thẩm Uyển Từ, sao số mệnh của đại tỷ và nhị tỷ ngươi lại khổ đến thế chứ!”

 

Chỉ vì một câu nói ấy.

 

Ba chúng ta quyết định kết nghĩa ở vườn đào, uống m.á.u ăn thề.

 



 

Hoa hạnh nở rồi tàn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chim trời bay về phương nam rồi lại trở về.

 

Chớp mắt, cả ba đã mười hai tuổi.

 

Gần đến Trung thu, Khương Phù dẫn chúng ta ra Trường Hà thả đèn cầu nguyện.

 

Nhìn những điều ước được đặt trong ngọn đèn theo dòng nước trôi xa dần.

 

Khương Phù quay sang hỏi ta:

 

“Ngươi ước điều gì vậy?”

 

Không hiểu vì sao, ta lại nhớ đến điện Hoài Ân năm ấy, cùng phụ thân và đại ca nơi biên quan xa xôi.

 

“Ta muốn trở thành một nữ tướng quân tung hoành sa trường, theo phụ thân và huynh trưởng thu hồi những vùng đất bị mất, chinh chiến khắp chiến trường.”

 

Khương Phù quay đầu nhìn ta, vẻ mặt có phần mờ mịt.

 

“Ngươi không muốn làm Hoàng hậu sao?”

 

Thấy ta kiên quyết lắc đầu, trong mắt nàng lập tức sáng lên như có muôn vàn vì sao.

 

“Vậy sau này ta sẽ làm Hoàng hậu.”

 

“Ngươi trấn thủ biên cương vì lê dân bách tính, còn ta sẽ cùng Hoàng đế giữ gìn giang sơn.”

 

Năm tám tuổi.

 

Những bức chân dung phủ kín điện Hoài Ân đã khắc sâu vào vận mệnh của ta.

 

Đồng thời cũng được nàng cất giữ trong lòng.

 

Đó là cung điện được xây dựng từ ngày Đại Chu khai quốc.

 

Bên trong treo vô số chân dung công thần.

 

Tất cả đều là trung cốt nhà họ Thẩm đã lấy m.á.u nhuộm non sông vì nước.

 

Có tằng tổ phụ của ta.

 

Có tổ phụ.

 

Có Tam thúc.

 

Có Đại bá.

 

Hai bức chân dung cuối cùng khiến Khương Phù khóc không thành tiếng năm ấy.

 

Chính là đại tỷ đã cùng thư sinh trèo tường bỏ trốn và nhị tỷ cưỡi ngựa rời kinh trong đêm.

 

Người đời thà cười đến rụng cả răng cũng không muốn tin.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Rằng giang sơn xã tắc ngày hôm nay là do hai nữ nhi bị người đời mắng là không biết liêm sỉ của nhà họ Thẩm dùng chính danh tiết của mình để đổi lấy.

 

Tiên đế bệnh nặng.

 

Ta được một cỗ kiệu đưa vào cung.

 

Xung hỷ.

 

Tranh sủng.

 

Tất cả đều là giả.

 

Vị hoàng cô phụ yêu thương ta từ nhỏ đã sớm không còn nữa.

 

Người qua đời từ nửa tháng trước khi ta nhập cung.

 

Long ngự băng hà nhưng bí mật không phát tang.

 

Chỉ vì Ninh Vương nắm binh quyền trong tay, dẫn mười vạn tinh binh vây đ.á.n.h kinh thành, mưu đồ soán vị.

 

Đại tỷ cùng thư sinh bỏ trốn năm ấy.

 

Thực chất là phụng mật chỉ của Tiên đế đi tiếp ứng Thái t.ử Ôn Duật đang bị vây ở Định Châu.

 

Nhị tỷ cưỡi ngựa rời kinh trong đêm.

 

Thực chất là mang theo binh phù của phụ thân, điều động Thiên Sách quân gần kinh thành nhất.

 

Phụ thân dẫn quân cố thủ cửa thành, bí mật giao ước với Thái hậu.

 

Ta nhập cung.

 

Viện binh đến.

 

Chuông tang vang lên.

 

Nghịch tặc bị tru diệt.

 

Năm đầu niên hiệu Cảnh Hòa.

 

Máu nhuộm đỏ cổng cung.

 

Tất cả đều lấy mạng mình ra đ.á.n.h đổi để bảo vệ ấu đế đăng cơ.