Lời Nguyện Với Sơn Hà

Chương 11



 

Cả đời ông ở địa vị cao.

 

Phò tá ấu đế.

 

Bảo vệ giang sơn.

 

Đến cuối cùng còn không tiếc lấy cái c.h.ế.t để thành toàn đại nghĩa.

 

Dùng chính cái c.h.ế.t của mình để giúp đế vương dập tắt những tranh đấu bè phái trong triều.

 

Giữa cơn mưa như trút nước.

 

Ta ngồi xổm dưới đất khóc lớn.

 

Khóc cho sự tàn nhẫn của số mệnh.

 

Cũng khóc cho tạo hóa khiến con người tiến không được mà lùi cũng không xong.

 

Rõ ràng có thể nói rõ.

 

Vậy mà…

 

Có người không nỡ hỏi.

 

Có người không dám nói.

 

Có người không thể biện bạch.

 

Thế hệ chúng ta bị nhốt trong sứ mệnh và số phận của riêng mình.

 

Không tiếc dùng cả mạng sống để giữ giang sơn, thu hồi đất mất, chỉnh đốn triều cương.

 

Nhưng cuối cùng thì sao?

 

Bức trường quyển non sông vạn dặm được viết nên bằng cả đời tâm huyết.

 

Nhìn kỹ mới thấy—

 

Trung nghĩa si tình đều như khói mây.

 

Cảnh còn người mất chẳng thể tái hiện.

 



 

Nhiều năm sau.

 

Ta đã già rồi.

 

Mỗi độ xuân về hoa nở.

 

Ta lại gắng gượng chống đỡ thân thể, ngồi ngoài điện phơi nắng.

 

Từ lúc mặt trời mọc đến khi mặt trời lặn.

 

Nhìn bầu trời vuông vức kia.

 

Nhìn hoa cỏ trong ngự uyển.

 

Ngày này qua ngày khác.

 

Ta không yêu hoa cỏ.

 

Cũng không yêu bầu trời vuông vức ấy.

 

Làm tất cả những điều này chỉ là để g.i.ế.c thời gian.

 

Bảy tuổi vào cung.

 

Mười lăm tuổi trở thành Hoàng hậu.

 

Ba mươi sáu tuổi chuyển vào Từ Ninh cung.

 

Một đời tưởng chừng huy hoàng ấy.

 

Đến cuối cùng ta lại chẳng có gì cả.

 

Thứ duy nhất còn lại chỉ là thời gian.

 

Khoảng thời gian vô tận khiến người ta tuyệt vọng.

 

Ngày trước ta không hiểu.

 

Vì sao lúc sinh thời Thái hậu luôn thích chép kinh Phật.

 

Bây giờ cuối cùng cũng hiểu.

 

Những chuyện không thể quay lại.

 

Mà cũng không thể bước tiếp.

 

Chỉ có thể gửi gắm cho thần Phật.

 

Ngày tháng lại trôi qua rất lâu.

 

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê.

 

Ta dường như lại trở về mùa xuân năm ấy.

 

Tiếng chim ríu rít bên tai.

 

Ôn Duật dung mạo như ngọc.

 

Một cây trường thương trong tay múa đến mức xuất thần nhập hóa.

 

Đại ca đứng bên cạnh hài lòng gật đầu.

 

Tấm lưng thẳng tắp như tùng bách quanh năm không tàn.

 

Ôn Chiêu mềm mại ngoan ngoãn.

 

Xách váy giẫm lên cái bóng của hắn.

 

Trong mắt tràn đầy niềm vui.

 

Khương Phù mặc xuân sam đỏ thẫm.

 

Ngồi trước cửa sổ nơi cành hạnh thò vào.

 

Tỉ mỉ vẽ lại mùa xuân rực rỡ ấy.

 

Thấy ta chạy tới từng bước một.

 

Nàng lập tức ném b.út xuống.

 

Vui vẻ đứng dậy gọi lớn:

 

“Thẩm Uyển Từ, bọn ta đợi ngươi lâu lắm rồi!”

 

Xuân quang trong trẻo.

 

Bóng hoa hạnh lưa thưa.

 

Mọi người cười nói vui vẻ.

 

Ánh mắt và nụ cười vẫn như thuở thiếu niên.

 

Vẫn như thuở thiếu niên.

 

Hết.

 

【Ngoại truyện · Vĩnh Cơ】

 

Ngày các đại thần tiền triều lại bắt đầu ầm ĩ chuyện hậu cung.

 

Ta kéo Mẫn Nhi đến Từ Ninh cung cho thanh tịnh.

 

Từ ngày đăng cơ đến nay.

 

Không ít tấu chương khuyên ta “quảng nạp hậu cung, kéo dài hoàng tự”.

 

Lý do thì cái nào cũng giống cái nào.

 

Nào là từ ngày Đại Chu khai quốc đến nay chưa từng có vị Hoàng đế nào chỉ có một thê t.ử.

 

Khuyên mãi không được.

 

Quần thần tức đến giậm chân đ.ấ.m n.g.ự.c.

 

Thậm chí còn có lão thần đòi đ.â.m cột lấy cái c.h.ế.t để can gián.

 

Nghe tin.

 

Mẫn Nhi dẫn theo ba vị Hoàng t.ử từ Khôn Ninh cung chạy tới.

 

Còn lập tức gọi Thái y đứng cạnh lão thần ấy.

 

Nói rằng nếu chưa c.h.ế.t thì còn có thể cứu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Vừa dứt lời.

 

Các đại thần cũng không làm loạn nữa.

 

Những người này đều từng bị phụ hoàng răn dạy lúc sinh thời.

 

Rất biết chừng mực.

 

Bây giờ giang sơn yên ổn.

 

Tứ hải thần phục.

 

Lại có nữ t.ử được vào triều làm quan.

 

Đám lão cổ hủ ấy có lẽ rảnh rỗi quá nên mới giả vờ khuyên một chút.

 

Làm loạn một chút.

 

Như vậy cũng coi như không phụ sự tín nhiệm và trọng dụng của Tiên hoàng.

 

Ta kể chuyện ấy như chuyện cười cho mẫu hậu nghe.

 

Mẫu hậu liên tục lắc đầu.

 

Cười mắng:

 

“Tên tiểu t.ử thối này.”

 

Cười rồi lại khóc.

 

“Thế hệ các con có phúc.”

 

“Có phúc hơn phụ hoàng và cữu cữu của con nhiều lắm…”

 

Những năm ấy.

 

Trong lòng mẫu hậu luôn có điều vướng bận.

 

Cho dù về sau tuổi già.

 

Thường xuyên hồ đồ quên trước quên sau.

 

Bà vẫn luôn nắm tay ta dặn đi dặn lại:

 

“Con phải trị quốc cho thật tốt.”

 

“Giang sơn này là do từng thế hệ dùng mạng đổi lấy.”

 

“Phải giữ lấy.”

 

“Nhất định phải giữ lấy…”

 

Có lúc.

 

Bà lại nắm tay Mẫn Nhi.

 

Liên tục van nài:

 

“Đừng hận hắn.”

 

“Đừng hận hắn.”

 

“Cả đời hắn cũng khổ lắm…”

 

Ta biết.

 

Mẫu hậu lại nhận nhầm Mẫn Nhi thành Khương Phù di mẫu.

 

Khương Phù di mẫu thích phụ hoàng.

 

Là chuyện đến khi trưởng thành ta mới biết.

 

Trong ký ức của ta.

 

Phụ hoàng và mẫu hậu luôn kính trọng nhau như khách.

 

Thuở nhỏ.

 

Ta cứ tưởng phụ mẫu trong thiên hạ đều như vậy.

 

Cho đến khi ta có Mẫn Nhi, có thêm ba hài t.ử thì ta mới thật sự hiểu ra.

 

Những năm ấy phụ hoàng và mẫu hậu sống với nhau không giống phu thê mà giống huynh muội hơn.

 

Có lần.

 

Ta lấy hết can đảm hỏi mẫu hậu:

 

“Lẽ nào người chưa từng yêu phụ hoàng sao?”

 

“Lẽ nào mấy chục năm ở bên nhau, người chưa từng động lòng sao?”

 

Ta vốn nghĩ mẫu hậu sẽ trách ta vô lễ.

 

Nhưng bà chỉ hiền từ mỉm cười.

 

Trong giọng nói đầy vẻ cảm khái.

 

Bà nói:

 

“Thế hệ của chúng ta, không yêu mới là may mắn.”

 

Nói xong.

 

Ánh mắt bà lại rơi lên một bức tranh.

 

Đó là tranh Khương Phù di mẫu để lại lúc sinh thời.

 

Trong mùa xuân hoa hạnh nở rộ.

 

Năm thiếu niên thiếu nữ khí phách ngút trời đang cười vô cùng rực rỡ.

 

Họ từng áo gấm ngựa quý.

 

Từng kết nghĩa vườn đào.

 

Từng mang đầy nhiệt huyết muốn làm nên nghiệp lớn.

 

Ta không biết mẫu hậu đang nghĩ gì.

 

Chỉ thấy mắt bà đã nhòe lệ.

 

Có lẽ bà nhớ lại quãng thời gian tuổi trẻ của mình.

 

Những năm ấy bà ở trong Từ Ninh cung.

 

Trồng hoa dưỡng cỏ.

 

Thỉnh thoảng lại chép kinh Phật.

 

Nhưng ta biết bà không vui.

 

Cho dù có ba vị hoàng tôn bầu bạn.

 

Cho dù ta và Mẫn Nhi luôn hầu hạ bên cạnh.

 

Bà vô cùng mãn nguyện nhưng vẫn không vui.

 

Cho dù nữ học phát triển khắp nơi.

 

Cho dù trên triều đường cũng có nữ quan.

 

Cho dù đầu đường cuối ngõ đều truyền tụng chuyện nữ nhi nhà họ Thẩm lấy mạng báo quốc.

 

Bà vô cùng vui mừng nhưng vẫn không vui.

 

Cho đến một mùa xuân khác.

 

Hoa hạnh trong cung lại nở rộ.

 

Ta và Mẫn Nhi cắt vài cành hoa định mang đến cho mẫu hậu.

 

Nhưng khi bước vào cung Từ Ninh lại phát hiện bà đang ngủ trên bậc thềm ngoài điện.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Trên gương mặt là niềm vui và sự mãn nguyện chưa từng có.

 

Gió xuân dịu dàng thổi qua hoa cỏ trong sân.

 

Mang theo hương thơm nhàn nhạt.

 

Ta nghĩ.

 

Mẫu hậu của ta nhất định đã có một giấc mộng viên mãn nhất.

 

Trong mùa xuân hoa hạnh rơi lất phất ấy.

 

Cuối cùng cũng được gặp lại những cố nhân mà mình luôn nhớ nhung.

 

Hết.