Lời Nguyện Với Sơn Hà

Chương 10



 

Ta đau đến toàn thân run rẩy.

 

Cuối cùng lại bật cười rực rỡ.

 

Ôn Duật mười tuổi đăng cơ.

 

Hắn tiếp nhận một giang sơn như thế nào?

 

Quốc khố trống rỗng.

 

Dân chúng lầm than.

 

Bên ngoài có Ninh Vương nắm binh quyền.

 

Có Tĩnh Bắc hầu quyền khuynh triều dã.

 

Phía sau lại có biên cảnh bất ổn, Bắc Khương luôn dòm ngó.

 

Vậy mà hiện giờ.

 

Hắn mới chỉ hơn bốn mươi tuổi, đã bệnh đến vô phương cứu chữa.

 

Chỉ bởi cả đời hắn thiêu đốt chính mình như ngọn nến.

 

Nắm giang sơn.

 

Thu hồi đất mất.

 

Chỉnh đốn triều cương.

 

Tất cả chỉ vì muốn triều chính thanh minh.

 

Thiên hạ thái bình.

 

Để người kế vị đời sau không phải lặp lại số mệnh của thế hệ chúng ta.

 

Để những người yêu nhau đời sau được kết thành phu thê.

 

Được ân ái bạc đầu.

 

Máu tươi trải thành đường dài.

 

Trung cốt dựng nên triều đường.

 

Cả đời hắn không phụ cơ nghiệp tổ tông.

 

Không phụ giang sơn xã tắc.

 

Điều tiếc nuối duy nhất là năm ấy trong ngự uyển cành hạnh vừa nhú.

 

Hắn đã không giữ lấy tia nắng xuân rực rỡ ấy.

 

Đế vương không thể nói chuyện tình yêu.

 

Nỗi đau yêu mà không có được của cả đời hắn.

 

Cuối cùng đều được chôn theo chiếc túi thơm mà hắn cất giữ suốt bao năm.

 



 

Tiên hoàng băng hà.

 

Vĩnh Cơ đăng cơ.

 

Đổi niên hiệu thành Vĩnh An.

 

Ngày Hựu Ninh kế thừa tước vị Trung Dũng hầu.

 

Đại ca múa thương suốt một ngày trong sân.

 

Đến chiều tối.

 

Huynh ấy ôm vò rượu hoa đào đã cất giữ nhiều năm.

 

Ngồi dưới gốc cây uống hết chén này đến chén khác.

 

Uống đến cuối cùng.

 

Mỉm cười ngủ say.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Rồi không bao giờ tỉnh lại nữa.

 

Vò rượu ấy.

 

Chính tay huynh ấy ủ.

 

Lấy từ những đóa hoa đào nở rực.

 

Chỉ mong người trong lòng được an cư lạc nghiệp.

 

Huynh ấy là tướng quân.

 

Cả đời bảo vệ quốc gia.

 

Không phụ trung dũng của nhà họ Thẩm, nhưng huynh ấy cũng chỉ là người phàm.

 

Đã từng vui mừng khôn xiết.

 

Đợi cô nương ngoan ngoãn dịu dàng của mình trở về từ Bắc Khương.

 

Cùng nàng uống rượu hợp cẩn.

 

Ân ái không rời.

 

Ôn Chiêu đi rồi nhưng sứ mệnh vẫn còn.

 

Vì gánh nặng trên vai ấy.

 

Huynh ấy lại cô độc canh giữ thêm rất nhiều năm.

 

Cho đến khi quốc thái dân an.

 

Sơn hà vô sự.

 

Vị đế vương mà huynh ấy trung thành cũng đã ra đi…

 

Cả đời đại ca không phụ giang sơn, không phụ quân vương.

 

Nhưng trong lòng huynh ấy cũng hối hận.

 

Thân đã hiến cho nước.

 

Thì khó lòng trao cho người.

 

Ngày gặp lại nơi bích lạc hoàng tuyền.

 

Huynh ấy nhất định phải xin lỗi cô nương ngoan ngoãn yên tĩnh ấy thật t.ử tế.

 



 

Tiên hoàng là một vị Hoàng đế tốt.

 

Cả đời lao tâm khổ tứ.

 

Sắp xếp triều chính đâu vào đấy.

 

Đến mức vị Thái hậu như ta không cần buông rèm nhiếp chính.

 

Vĩnh Cơ cũng là một vị Hoàng đế tốt.

 

Hắn hiểu những gian nan mà tiền nhân phải trải qua để giữ gìn giang sơn.

 

Sau khi đăng cơ.

 

Hắn thi hành tân chính.

 

Lại đặc biệt mở nữ học.

 

Năm Vĩnh An thứ ba.

 

Các đại thần bắt đầu bàn chuyện lập hậu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhìn chồng tranh chân dung trên án thư.

 

Vĩnh Cơ muốn nói lại thôi.

 

“Nhi thần nên chọn Hoàng hậu thế nào đây?”

 

“Là nữ nhi tướng môn trung dũng.”

 

“Hay là tiểu thư thế gia vọng tộc?”

 

Ta mỉm cười nhàn nhạt.

 

“Đương nhiên phải là cô nương mà con yêu thích.”

 

“Thật sự có thể sao?”

 

Hắn ngạc nhiên.

 

“Thái phó vẫn luôn dạy nhi thần rằng Trung cung là gốc rễ của quốc gia…”

 

Ta gật đầu.

 

Nụ cười dịu dàng vô cùng.

 

“Đến thế hệ các con… thì được rồi!”

 

Cuối cùng.

 

Vị đế vương trẻ tuổi hăng hái ấy cưới đích trưởng nữ của Hộ bộ Thượng thư, Khương Mẫn.

 

Theo quy củ trước đây.

 

Khương Mẫn vốn không thích hợp làm Hoàng hậu.

 

Nàng là tôn nữ của cố Khương thừa tướng.

 

Hoạt bát hiếu động.

 

Ngày đến Từ Ninh cung thỉnh an còn giẫm phải váy rồi ngã nhào xuống đất.

 

Nhưng thì sao chứ?

 

Làm trò cười thì sao chứ?

 

Không thích học cung quy thì sao chứ?

 

Chỉ cần Vĩnh Cơ thích nàng, nàng cũng yêu Vĩnh Cơ.

 

Như vậy là đủ rồi.

 

Chỉ cần phu thê kết tóc.

 

Hai lòng yêu thương nhau.

 

Như vậy là đủ rồi.

 

Những tiếc nuối không thể nguôi ngoai của thế hệ trước.

 

Cuối cùng cũng được khép lại vào năm thứ ba niên hiệu Vĩnh An.

 

Đại ca.

 

Ôn Chiêu.

 

Khương Phù.

 

Ôn Duật.

 

Các người nhìn thấy rồi chứ?

 

Các người nhìn thấy rồi chứ!

 



 

Quốc thái dân an.

 

Người có tình cuối cùng cũng được bên nhau.

 

Không còn kết cục nào tốt đẹp hơn thế.

 

Tưởng rằng mọi chuyện sẽ viên mãn khép lại.

 

Nào ngờ tạo hóa trêu ngươi, lại tự tay lật mở những chuyện cũ đã đổi thay đến mức cảnh còn người mất.

 

Năm thứ năm niên hiệu Vĩnh An.

 

Mùa hạ mưa lớn liên tiếp nhiều ngày.

 

Cung điện Công chúa từng ở lúc sinh thời bị hư hại nghiêm trọng.

 

Vĩnh Cơ sợ ta đau lòng nên lập tức sai người tu sửa.

 

Trong lúc dọn dẹp đồ cũ, cung nhân tìm được một bức thư được bọc kín trong giấy dầu.

 

Ta run rẩy mở ra.

 

Là nét chữ khải quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.

 

Đó là cảm giác thế nào?

 

Là hỗn độn bỗng được khai mở.

 

Là ánh sáng bất ngờ xuất hiện giữa bóng tối.

 

Là tuyệt vọng cuồn cuộn kéo tới, phủ kín trời đất.

 

Khương thừa tướng chưa từng hại Ôn Chiêu!

 

Ông ấy…

 

Chưa từng hại Ôn Chiêu!

 

【Há bảo nữ nhi không phải bậc anh hùng. Xiêm y nào cản nổi chí cầm trường anh. Nguyện lấy thân này buộc cổ ngựa Hồ. Dùng cái c.h.ế.t làm rung chuyển núi sông.】

 

Đến tận hôm nay.

 

Ta mới hiểu ý nghĩa thật sự của câu nói ấy.

 

Ngay từ đầu đến cuối.

 

Ôn Chiêu chưa từng nghĩ sẽ sống mà trở về.

 

—— Những việc các ngươi muốn làm, cứ đi làm.

 

—— Những việc các ngươi không làm được, để ta làm thay.

 

Đến giờ phút này.

 

Ta mới hiểu câu nói ấy thực sự có nghĩa gì.

 

Ta đáng lẽ phải nghĩ ra.

 

Ôn Duật.

 

Chúng ta đáng lẽ đều phải nghĩ ra.

 

Khi Ôn Chiêu đi Bắc Khương hòa thân.

 

Rất nhiều việc vốn do chính Khương thừa tướng đích thân lo liệu.

 

Danh mục sính lễ là ông cùng Hộ bộ bàn bạc quyết định.

 

Nha hoàn cũng là người ông cẩn thận tuyển chọn để đi theo hầu hạ.

 

Mà thanh chủy thủ xuất phát từ phủ thừa tướng ấy.

 

Thực ra là do Khương Phù đích thân đưa cho Ôn Chiêu trước lúc xuất giá.

 

Để nàng dùng phòng thân.

 

Điều Khương thừa tướng muốn đền trả, từ đầu đến cuối không phải mạng của Ôn Chiêu mà là sự tín nhiệm mà Tiên đế đã gửi gắm.