Trước mặt hắn, xếp hàng dài là những phụ nhân. Gặp người chưa chồng, hắn nói vài lời cát tường rồi thêm:“Tâm sự buộc lòng dễ hại thân. Có thể đến Tô Tâm Đường phía Nam thành tìm đại phu xem thử, nhất định vận khí hanh thông.”
Gặp người đã có gia thất, hắn thở dài một tiếng, rồi nói:“Mệnh có ba nhi tử, đáng tiếc… nghe nói Tô Tâm Đường có thần y thủ nghệ cao minh, nên tới thử xem.”
Ta ngồi trên trà lâu đối diện, nhìn hắn suốt cả ngày. Trời sẩm tối, quán trà bắt đầu dọn dẹp, đuổi khách. Từ Nhược Chước mới đứng dậy, chậm rãi thu dọn đồ đạc trên bàn. Ta đội tuyết rơi lất phất, che dù bước tới trước mặt hắn.
Vừa thấy ta, mắt hắn sáng bừng:“A Liên…”
Ta lạnh mặt nói:“Không được lừa người. Làm vậy không tốt.”
Hắn ngẩn ra. Rồi nhẹ giọng giải thích:“Ta không gạt ai cả. Quẻ ra sao, ta nói vậy.”
Lại cúi đầu:“Chỉ là, có thêm chút lòng riêng mà thôi.”
Tuyết bay vào mắt hắn. Hắn chớp mắt mãi cho đỡ khó chịu, nhưng vẫn nhìn ta chằm chằm. Ánh mắt ấy khiến tim ta như bị thiêu đốt, phải quay mặt đi. Thấy hai tay hắn sưng đỏ đến đáng sợ. Cái đồ ngốc này, đến khi tay mình bị cóng cũng chẳng hay. Ta đưa hắn về Tô Tâm Đường, lấy nước ấm đổ vào thau. Nhẹ nhàng đặt tay hắn vào trong.
Nói:“Bị cóng không thể sơ sẩy, đến đêm lạnh sẽ đau đến mất ngủ.”
Hắn nói:“Giờ ta cũng ngủ không được.”
Từ Nhược Chước ngẩng đầu nhìn ta, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc:“Nàng cứ chạy loạn trong đầu ta.”
Bị ánh mắt trong veo ấy nhìn chằm chằm, tim ta đập loạn nhịp. Lại bị nhìn đến mức mặt đỏ tai hồng. Thế là ta hắt một vốc nước lên mặt hắn. Hung dữ quát:“Không được nhìn! Cũng không được nghĩ!”
Khi phương Bắc man tộc rục rịch động binh, Triệu Lẫm vừa khỏi bệnh đã chủ động xin ra biên ải, tuyên thệ: “Không thắng, không về.” Đêm trước khi xuất chinh, hắn đứng trước hiệu thuốc suốt một đêm. Ta không ra gặp. Chiến sự căng thẳng, hắn phải hao tâm tổn sức mới giành được thắng lợi. Thế nhưng vì bệnh cũ kéo dài không dứt, hắn gục ngã trong trận tuyết lớn trên đường hồi kinh.
Tấu lên Hoàng thượng đạo thánh chỉ cuối cùng trong đời chỉ mong hai bờ hộ thành hà phía Nam thành được trồng đầy cây tân ỷ. Không ai hiểu ý tứ đó là gì. Hoàng thượng không dám xem nhẹ tâm nguyện của hắn, thậm chí còn hạ chỉ, tại mỗi trạm dừng trên đường đưa linh cữu hồi kinh đều trồng tân ỷ, để nghênh đón linh hồn tướng quân trở về nhà.
Ta nhìn hàng liễu không xa bị người ta nhổ bỏ. Vài kẻ phu dịch vừa làm vừa chuyện trò:“Không có Triệu tướng quân chống đỡ, thái tử lập tức bỏ thái tử phi rồi.”“Thật đáng thương.”“Ta thì thấy là gieo gió gặt bão. Nam nhân nào có thể dung thứ nữ nhân mình lòng dạ thay đổi chứ? Các ngươi không biết sao? Thái tử phi với Triệu tướng quân sớm đã có tư tình. Chỉ vì quốc sự, thái tử mới nín nhịn đến giờ!”
Tấm màn xanh trước cửa bị vén lên. Có người đến. Ta chuyên tâm kê đơn bốc thuốc.
Hai năm sau, hiệu thuốc ổn định. Ta thuê một vị nữ đại phu góa chồng ngồi khám. Còn ta, thu dọn hành lý, mang theo chút bạc vụn mà rời đi.
Năm ta rời khỏi Tiểu Mang thôn, từng cảm thấy thiên địa rộng lớn mà không nơi dung thân. Chỉ có thể coi quê hương của sư phụ là nhà. Nhưng sư phụ là du y. Ta lẽ ra cũng nên như bà, bôn ba bốn bể, trị bệnh cứu người, đối mặt mọi chứng bệnh nan y. Chỉ là khi ấy, ta quá nhớ bà, quá khát khao có một mái nhà. Quá sợ hãi những lời đàm tiếu như cô nhi, hoang chủng, kẻ ngoài… nên mới gật đầu khi Triệu Lẫm ngỏ ý cầu hôn. Nguyện theo hắn cởi giáp quy điền, ẩn cư nơi sơn dã.
Nhưng thật ra, ta sớm nên bước ra ngoài từ lâu rồi. Thiên hạ rộng lớn, nơi nào chẳng thể là nhà? Dù đường xa bụi cát, gió mạnh thổi hun hút… cũng không ngăn được tiếng vó ngựa đang đuổi theo phía sau.
Ta quay đầu. Thấy Từ Nhược Chước ngồi trên lưng lừa, gọi:“A Liên!”
Ta đứng yên, nhìn hắn ngày càng đến gần. Hắn vội vàng nhảy khỏi lưng lừa, thở hổn hển:“Đợi ta với.”
Ta suy nghĩ một lúc, hỏi:“Sao ngươi biết ta sẽ đi hướng này?”
Dù chính bản thân ta cũng không có phương hướng gì rõ ràng. Từ Nhược Chước giơ đồng tiền trong tay, cười với ta. Ta im lặng một lát, rồi hỏi:“Hôm đó ở Nam Sơn, nếu người ngươi gặp không phải ta, mà là nữ tử khác, có phải cũng sẽ nhận nàng ấy làm nương tử không?”
Hắn không chút do dự:“Dĩ nhiên là không.”
Vậy rốt cuộc, quẻ bói đó có chuẩn không? Bản thân hắn tin hay không tin? Trong phút chốc, ta như rơi vào mê mang. Thôi thì chẳng nghĩ nữa, cứ cùng hắn tiếp tục hành trình. Mặt trời mới vừa nhô lên.
Vừa đi, ta vừa hỏi:“Hôm đó hoàng hậu nương nương gọi ngươi lại, rốt cuộc là nói gì?”“Có phải trách ngươi, tìm một nữ tử như ta khiến bà mất mặt không?”
Hắn dắt lừa đi cạnh ta, nhàn nhạt nói:“Ừm, A tỷ à, cũng chỉ là mấy lời kiểu ‘gần nước gần lầu tiên được trăng, nhân lúc trống mà chen vào’, rồi gì gì mà ba năm hai đứa, đại cát đại lợi ấy mà.”
Hắn nghiêng đầu cười, giọng cười trong trẻo:“Ta bói rồi, mệnh hai ta sau này sẽ có một nữ nhi.”
Ta: ……
“Vậy ngươi đi rồi, cha mẹ ngươi phải làm sao?”“Đợi hai năm nữa, dẫn cháu gái về dỗ cho họ vui.”