Lời Tình Không Quay Lại

Chương 10



Một tháng sau, dứt khoát dùng số bạc còn lại, mở một tiệm thuốc nhỏ ở phía Nam thành. Thu nhận hai cô nhi đến giúp việc. Hôm Triệu Lẫm đến, đang chăm sóc luống thuốc sau vườn. Hắn đứng nhìn rất lâu. Rồi nhặt lấy công cụ, cùng làm việc. Nhịp sống như trở lại khi xưa.

Triệu Lẫm hạ giọng:“A Liên, là ta sai rồi. Không nên để nàng phải chịu uất ức như vậy. Ta luôn bỏ qua cảm xúc của nàng, chưa từng thật sự xem nàng là thê tử.”

Hắn trông rất thành khẩn. Nhưng ta lại bình tĩnh vô cùng. Chỉ đáp thật lòng:“Là ta khi ấy quá khát khao có một mái nhà, nên mới đồng ý cùng chàng.”

Hắn lại lắc đầu, tự mình nói tiếp:“Nàng từng nói, lúc gả cho ta là vì thật tâm yêu ta, vậy sao lại có thể gả cho người khác?”

Nên nói là, khi đó ta vì muốn có một mái nhà, nên mới sinh lòng ái mộ. Nhưng kể từ khi ta đốt rụi căn nhà ấy bằng một mồi lửa, thì mọi thứ đã chẳng còn gì nữa. Thấy ta im lặng, Triệu Lẫm có phần nôn nóng. Hắn nhớ lại:“Khi ở Tiểu Mang thôn, chúng ta sống rất hạnh phúc. Ta săn thú về trễ, nàng hâm lại cơm canh. Ta bị thương, nàng không rời nửa bước mà chăm sóc. Ta ra trấn mua dầu muối, nàng căn dặn phải tiết kiệm, để còn dành dụm đổi lấy căn nhà lớn hơn.”

Nói đến cuối, giọng hắn nghẹn ngào:“Chúng ta rõ ràng, đang từng chút một sống tốt hơn kia mà.”

Ta gật đầu:“Ta đối với chàng, thật sự rất tốt.”

Lời chưa nói hết khiến Triệu Lẫm cúi đầu, lặng đi một hồi. Hắn lẩm bẩm:“Mỗi lần gã bán hàng rong tới, ta đều mua kẹo mạch nha cho nàng.”

Ta nhẹ giọng nhớ lại:“Ăn kẹo xong, ta đau răng, lại phải sắc hoàng liên. Nhưng ta sợ lãng phí, mà đó lại là thứ chàng đặc biệt mua cho ta, nên lần nào cũng ăn hết.”

“Chỉ là, Triệu Lẫm à, ta thật ra… vốn không thích đồ ngọt.”

Người thích ăn mạch nha là Quân Mi từng lẽo đẽo theo hắn khi xưa. Sắc mặt Triệu Lẫm trắng bệch, chẳng thể nói thêm lời nào.

Ta nói tiếp:“Ta cũng có lỗi, không nói thẳng với chàng. Chỉ là… chàng đối tốt với ta quá ít, ta sợ nếu nói ra, đến chút ít đó cũng không còn. Giống như gốc cây tân ỷ khiến ta trẹo chân, ta bảo chàng đào về không phải vì tức giận, mà chỉ muốn mỗi lần nhìn thấy nó trong sân, ta sẽ nhớ tới chút tốt đẹp của chàng. Rồi có lẽ, sẽ tiếp tục sống tiếp được.”

Mắt Triệu Lẫm đỏ hoe. Giọng run rẩy:“A Liên, xin lỗi…”

Còn ta, lại thở phào một hơi thật dài. Như thể… đang nói lời từ biệt với chính mình khi xưa. Nghiêm túc nói:“Chàng về đi.”

Nghe nói sau khi về phủ, Triệu Lẫm lâm bệnh nặng, dưỡng bệnh suốt mấy tháng trời. Việc đầu tiên sau khi khỏi bệnh là cho người trồng đầy cây tân ỷ trong hậu viện phủ tướng quân. Nhưng lúc ấy đã là mùa đông, cây chẳng thể nở hoa, ngay cả việc sống sót cũng khó.

Hiệu thuốc mở buôn bán ế ẩm. Mỗi lần người ta thấy ta là nữ đại phu, đều lắc đầu rời đi. Bắt đầu từ một ngày nào đó, bỗng có mấy nữ khách đến liên tục suốt bốn, năm hôm. Ta bận đến mức chân không chạm đất. Nghe mấy lời họ trò chuyện, thấy có gì là lạ. Bèn tìm một ngày, lặng lẽ đến miếu Thành Hoàng như lời họ kể.

Trước cổng miếu, có một sạp nhỏ treo một tấm vải. Trên đó viết:“Bói toán xem quẻ, không thu tiền.”

Từ Nhược Chước khoác một chiếc áo lông chồn ngồi nơi đó. Bộ lông trắng mềm mượt quấn quanh cổ, tôn thêm khuôn mặt tuấn tú như ngọc.