Giọt mưa theo mái hiên nhỏ xuống, ướt đẫm bờ vai ta.
Triệu Lẫm tháo áo tơi, lấy ra gói thuốc khô ráo không dính một giọt nước.
Chàng cụp mắt xuống, giọng nhàn nhạt lạnh lẽo hỏi:
“Nàng làm ầm đủ chưa?”
Vị đắng còn vương trên đầu lưỡi.
Mũi ta tắc nghẽn, khó thở. Khẽ mở miệng liền bị gió lạnh ập vào.
Một cơn ho dữ dội dâng lên.
Triệu Lẫm không dừng lại, đi thẳng qua người ta.
Hôm sau, thân thể Quân Mi đã khá hơn nhiều.
Ta quấn chăn dày nằm trên giường, mặt trời lên cao mà vẫn chưa nấu cơm.
Triệu Lẫm đứng cách vài bước, giọng lạnh nhạt:
“Nếu nàng cũng như đám phụ nhân thôn dã, ghen tuông vô cớ thì khỏi cần vào kinh.”
Ta sờ bụng đói meo, bò dậy nấu hai bát cháo.
Sắc mặt Triệu Lẫm dịu đi đôi chút.
Chàng húp một ngụm liền cau mày, suýt chút nữa nôn ra.
“Sao lại đắng thế này?”
Ta chậm rãi uống bát cháo khoai lang vừa ngọt vừa ấm.
Thầm nghĩ, có thêm hoàng liên, đương nhiên đắng.
Sắc mặt chàng u ám:
“Nàng cứ ở nhà mà suy nghĩ lại đi, đừng để ra ngoài bị người ta cười chê.”
Ta cụp mắt nhìn xuống.
Đợi đến khi nửa bát cháo nguội lạnh, rốt cuộc cũng hiểu ra.
Trong lòng Triệu Lẫm, A Liên chẳng qua chỉ là một nha đầu nhỏ nhen, hay để bụng, không đáng đặt lên bàn cân.
Ta vốn định nói, nỗi khổ trong lòng ta chẳng khác nào vị hoàng liên chàng vừa nếm.
Lúc Triệu Lẫm lên đường cáo biệt, thậm chí không muốn gặp ta một lần.
Chỉ cách cửa mà nói:
“Chờ ta.”
Ta nhẹ nhàng gõ lên tấm chiếu rơm dưới thân.
Đây là bó cỏ khô do Triệu Lẫm tìm về, ta tự tay bện nên.
Tất cả những gì trong căn nhà này đều là hai ta cùng nhau vun vén.
Chiếc bàn vuông, ghế thấp trong nhà.
Giỏ mây, giá thuốc ngoài sân.
Xích đu và mái lán bên cạnh vườn dược.
Những điều từng khiến ta hân hoan, trong khoảnh khắc ấy bỗng trở nên nhạt nhòa vô vị.
Có lẽ ta cũng nên rời đi rồi.
Tại bến đò trấn nhỏ, người đến kẻ đi tấp nập.
Một gã bán hàng rong quen mặt cất tiếng hỏi:
“A Liên nương tử, định lên phía Bắc tìm phu quân à?”
Hôm Triệu Lẫm rời đi, chàng lên một con thuyền khách hoa lệ, chuyện này ai nấy đều biết.
Ta khẽ lắc đầu.
“Thuyền nào xuôi về phương Nam vậy?”
Sư phụ lúc sinh thời từng kể, quê bà ở vùng sông nước phía Nam.
Ta vốn là cô nhi không nhà, đành xem quê bà là quê mình.
Gã bán hàng cười hỏi:
“Chẳng lẽ giận dỗi với phu quân sao? Triệu đại ca đối với cô tốt như thế, lần nào cũng ghé mua kẹo mạch nha chỗ ta đó.”
Ta mím môi, không đáp.
Hắn đảo mắt một vòng, vừa chọn hàng vừa thúc giục ta lên một con thuyền sắp nhổ neo.
“Đi mau đi mau, thuyền này xuôi Nam đó, ta cũng đi cùng luôn.”
Ta hấp tấp vội vã lên thuyền.
Số bạc tích góp đều đem trả tiền đò, bánh bao rau mà Vương thẩm đưa trở thành lương khô dọc đường.
Bánh ăn hết, ta mới phát hiện trong giỏ còn giấu năm quả trứng gà.
Trứng cũng ăn sạch.
Gã bán hàng rong đưa ta xuống thuyền, thở dài khuyên nhủ:
“Triệu đại ca lặn lội bên ngoài cũng là vì muốn hai người sống ngày lành tháng tốt. Cứ thế này mà giận dỗi, lòng người một khi xa rồi thì khó quay lại lắm.”
“Nam nhân vốn cực nhọc hơn, A Liên nương tử nên hiểu cho chàng.”
Nói xong, hắn như con cá trạch trơn tuột, len lỏi mất hút trong đám đông.
Ta ngẩng đầu, trông thấy tòa thành cao sừng sững trước mắt.
Thật là cái tên bán hàng rong nhiều chuyện kia.
Lại dắt ta thẳng đến tận kinh thành.
Ta đếm đi đếm lại mấy đồng tiền lẻ trong túi áo.
Cuối cùng tìm được một chân sai vặt trong hiệu thuốc ở phố nhà.