Lời Tình Không Quay Lại

Chương 4



Giã thuốc được bảy ngày, ta bị chưởng quầy lôi cả người lẫn hành lý đuổi ra ngoài.

“Ngươi tay nghề kém, làm hỏng bao nhiêu dược liệu tốt.”

“Sao, đòi tiền hả? Không bắt ngươi bồi thường đã là ta rộng lượng rồi.”

Ta bị mắng một trận ngay trước cửa tiệm.

Rõ ràng, vị đại phu ngồi khám nghiêm khắc nhất cũng từng khen ta chế dược rất khéo.

Đúng lúc đó, hai nữ tử bị đại phu đuổi ra khỏi cửa.

“Không soi lại thân phận mình là gì, cũng đòi khám bệnh? Không sợ làm bẩn tay người khác à?”

Một người trong số đó ban đầu còn yếu đuối đáng thương, thoáng cái đã đổi giọng diễm tình:

“Chà, đêm qua ngài đâu nói vậy. Còn khen eo ta thon, tay mềm, bảo muốn ôm chân ta mới ngủ ngon nữa cơ mà?”

Lão đại phu ngoài năm mươi tức đến mức râu dựng ngược.

“Ngươi… ngươi nói xằng! Vu khống!”

“Các ngươi loại nữ nhân xuất thân thế này, chẳng biết lễ nghi liêm sỉ gì cả.”

Nàng cười lạnh, ánh mắt đầy khinh miệt.

Nhưng khi ánh nhìn khinh bạc của kẻ qua đường quét tới, nàng vẫn chẳng hề lùi bước.

Đợi đến khi đám đông tản đi, nàng mới thu lại vẻ ngạo mạn, đỡ lấy nữ tử sắc mặt tái nhợt bên cạnh, dịu giọng an ủi:

“Không sao đâu, kinh thành lớn thế này, ta không tin không tìm được ai chịu chữa trị.”

Ta đeo hòm thuốc, bước đến gần, nhẹ giọng nói:

“Hay để ta thử xem?”

Kỹ nữ bị cho là ô uế, chẳng ai muốn trị.

Thế nên ta trở thành đại phu ở Bình Xuân phường.

Tỷ muội nơi đây ai nấy đều xinh đẹp, nói năng lại ngọt ngào.

Không chê ta vừa đọc y thư vừa chẩn bệnh, ngược lại còn bóp vai, đút trái cây, ân cần hỏi han ta có mệt không.

Khi ta rời khỏi Tiểu Mang thôn, dây nho mới vừa bám lên giàn.

Giờ đây, kinh thành đã bị tuyết phủ trắng xóa.

Có người tán chuyện:

“Chuyến này Triệu tướng quân khải hoàn trở về, chẳng biết lại đòi ban thưởng gì cho thái tử phi nữa.”

“Hôm trước có khách là người của Lễ bộ, bảo rằng tướng quân chẳng hề vào triều nhận thưởng, chỉ vội vã hồi hương tìm thê tử.”

Cũng đúng lúc ấy.

Một công tử nhà giàu, đầu cài ngọc quan, tay lại nắm ba đồng tiền rách, bước vào Bình Xuân phường.

Vừa trông thấy ta liền cười rạng rỡ:

“Nương tử, cuối cùng ta cũng tìm được nàng rồi.”

Ta chỉ thấy đau đầu.

Hồng Nhụy bảo, thiếu gia nhà họ Từ là kẻ mê tín nổi danh.

Ra cửa bước chân trái hay phải cũng phải gieo quẻ bằng đồng tiền.

Hôm đó ta lên Nam Sơn ngoài thành hái thuốc, tay trần bắt được một con rắn thuốc đang ngủ đông.

Dọa cho Từ Nhược Chước đang leo núi hú hồn hú vía.

Hắn ngồi thụp xuống, nhặt đồng tiền dưới chân ta, miệng lẩm bẩm:

“Tốn vi phong, khô mộc phùng xuân, đại cát a.”

Rồi ngẩng đầu, mắt sáng rực nhìn ta.

Nồng nhiệt gọi:

“Nương tử!”

Người trong thành đúng là kỳ quặc.

Ta hoảng hốt vác rắn chạy thẳng xuống núi.

Không ngờ cái tên thần côn đó lại lần ra tận Bình Xuân phường.

Hắn trịnh trọng, mắt long lanh nói:

“Hôm đó trước khi ra khỏi nhà, ta trai giới tắm rửa ba ngày, quỳ trước bài vị tổ tông hai canh giờ, sau đó mới tịnh thân thành tâm gieo quẻ.”

“Quẻ tượng chỉ phương, bảo ta hỏi xuân phong. Mà nàng là nữ tử đầu tiên ta gặp, chính là nương tử trong mệnh ta.”

Nhìn công tử thần côn kia, ta nghiêm túc hỏi:

“Làm nghề này có kiếm được tiền không?”

Hắn đáp:

“Không linh không lấy tiền, người già trẻ nhỏ đều như nhau.”

Ta lại hỏi:

“Vậy ngươi kiếm được bao nhiêu bạc rồi?”

Từ Nhược Chước ngẩng lên nhìn trời, rồi cúi đầu nhìn đất.

Sau cùng nghiêm túc đáp:

“Nói đến tiền bạc thật tầm thường.”

Ta tiếc nuối thu lại ánh mắt.

Lịch sự từ chối:

“Ngươi bói sai rồi.”

Ta chỉ vào màn tuyết rơi nơi hiên nhà, mỉm cười:

“Rõ ràng đang giữa ngày đông giá rét, lấy đâu ra xuân phong để hỏi chứ?”