01
Tôi vốn có một cậu em trai kém tôi hai tuổi.
Những năm 90, ở nông thôn việc kế hoạch hóa sinh đẻ bị quản rất nghiêm. Sau khi mẹ sinh em trai không lâu thì bị chủ nhiệm hội phụ nữ “mời” đi triệt sản.
Nhưng đời đâu ai lường trước được chuyện gì. Khi em trai được bảy tháng tuổi, một cơn sốt cao đã cướp đi mạng sống của em.
Mỗi lần nhắc tới chuyện này, bà nội lại c.h.ử.i mẹ xối xả.
Bà trách mẹ không trông con cho cẩn thận, làm đứt dòng dõi nhà họ Điền.
Mẹ chỉ cúi đầu rơi nước mắt, chưa từng cãi lại trước mặt người khác.
Chỉ thỉnh thoảng, vào những đêm rất khuya, mẹ mới khẽ nói:
“Em trai con đáng lẽ không sao đâu. Bà nội con cứ nói sốt thì phải ủ cho ra mồ hôi là khỏi.”
“Trời nóng như vậy mà nhất định bắt đắp cho nó cái chăn bông dày gần chục cân.”
“Hồi đó con còn nhỏ nên không nhớ. Tiểu Yêu ngoan lắm, mới ba tháng đã ngủ thẳng giấc cả đêm.”
Trong làng có quy định: con trai tròn một tuổi sẽ mời người có chữ trong họ đặt tên.
Em trai mất sớm, nên đến một cái tên t.ử tế cũng không có.
Bà nội tính khí nóng nảy, ngày nào cũng c.h.ử.i người.
Bà c.h.ử.i mẹ tôi là sao chổi, c.h.ử.i thím tôi là con gà không đẻ được trứng.
Cho đến năm tôi mười tuổi, thím tôi sinh liền ba đứa con gái, phải trốn đông trốn tây, cuối cùng cũng sinh được một đứa con trai.
Là cháu trai duy nhất trong họ, thằng em họ được cưng chiều hết mực.
Bà nội bắt từ nhà tôi hai con gà mái đang đẻ trứng đem sang cho thím tẩm bổ.
Người thím trước kia từng cùng cảnh ngộ với mẹ tôi, giờ một bước đổi đời.
Bà ta nắm tay mẹ, than thở:
“Con trai khó nuôi lắm, đêm nào cũng khóc, tôi chưa từng ngủ trọn giấc.”
“Hồi trước Tiểu Yêu cũng vậy hả?”
Bà nội bưng bát canh gà bước vào, khịt mũi cười lạnh:
“Nó nuôi Tiểu Yêu c.h.ế.t luôn rồi, hỏi nó cũng không thấy xui xẻo à.”
Sắc mặt mẹ vốn đã không tốt, nghe vậy càng tái nhợt.
Tôi không chịu nổi cảnh đó, liền cãi lại:
“Bà nội, lúc đó nếu bà không bắt đắp chăn bông dày cho em, có khi em vẫn còn sống.”
“Vì sao mọi lỗi lầm đều đổ lên đầu mẹ?”
02
Bà nội nổi giận, đặt bát canh gà xuống rồi vung tay tát tôi một cái.
“Đồ con hoang! Ai dạy mày nói chuyện với tao như vậy!”
Bà vốn quen làm việc nặng, sức rất khỏe.
Cú tát khiến đầu tôi ong ong, mặt lập tức sưng lên.
Mẹ kéo tôi ra sau lưng che lại. Bà nội lấy cây chổi sau cửa, đ.á.n.h tới tấp, miệng không ngừng c.h.ử.i.
Thằng em họ sợ quá khóc oang.
Thím tôi nổi cáu:
“Khó khăn lắm mới dỗ nó ngủ được, các người làm cái gì vậy? Muốn đ.á.n.h thì ra ngoài mà đ.á.n.h!”
Đúng lúc đang hỗn loạn thì bố tôi về.
Mặt ông đỏ bừng, người nồng mùi rượu.
Tôi kéo mẹ trốn sau lưng ông.
Bà nội vừa khóc vừa kể lể:
“Bây giờ mày có vợ con rồi thì coi thường bà già này đúng không? Tao một tay nuôi mấy đứa chúng mày lớn lên, vất vả biết bao nhiêu…”
Bố tôi túm cổ áo nhấc bổng tôi lên, đá mạnh vào sau đầu gối tôi.
Tôi không kịp phòng bị, hai đầu gối đập mạnh xuống đất.
Ông quát:
“Ngứa da phải không? Đến cả bà nội cũng dám cãi!”
Ông giật lấy cây chổi từ tay bà nội, định quất vào lưng tôi.
Bà nội cười đắc ý.
Bà luôn như vậy, giả vờ đáng thương rồi nhắc lại chuyện cũ.
Bố tôi hiếu thuận mù quáng, mẹ tôi vì thế mà thường xuyên chịu ấm ức.
Mẹ lao tới ôm lấy tôi, van xin:
“Nó còn nhỏ, không hiểu chuyện…”
Tôi trừng mắt nhìn bố, nước mắt không kìm được mà trào ra, hét lên:
“Em trai c.h.ế.t rồi, lẽ nào chỉ mình mẹ phải chịu trách nhiệm?”
“Con là con gái của bố, mẹ là vợ của bố. Bố không thể một lần đứng về phía bọn con sao?”
Tay bố cầm chổi khẽ run.
Bà nội thấy vậy, liền ngồi phịch xuống đất, gào khóc om sòm:
“Sao số tôi khổ thế này…”
Cuối cùng, cây chổi của bố vẫn giáng xuống người tôi và mẹ.
Về đến nhà, mẹ bôi dầu hoa hồng lên mặt tôi.
Bố đứng ngoài cửa mắng:
“Dù sao bà ấy cũng là mẹ tôi. Cô xem cô dạy Điềm Điềm thành cái kiểu vô lễ gì thế này.”
Tôi vừa mở miệng định cãi lại.
Mẹ kéo áo tôi, khẽ lắc đầu.
Mắt mẹ đỏ hoe, nhỏ giọng nói:
“Vô ích thôi, đừng nói nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Một người phụ nữ phải thất vọng bao nhiêu lần, mới đến mức ngay cả một lời biện bạch cũng không muốn nói?
Từ sau khi em họ ra đời, lòng bà nội lệch hẳn sang phía nó.
Củi mẹ c.h.ặ.t từ tháng giêng, bà nội từng gánh từng sọt sang nhà thím.
Đậu phộng mẹ trồng còn chưa chín, bà nhổ cả một mảng lớn đem đi nấu canh cho thím lợi sữa.
Trứng trong ổ gà nhà tôi, bà cũng lén lấy đem bồi bổ cho cháu đích tôn.
Cô tôi ở thành phố về, mua rất nhiều bánh bao thịt.
Hấp lên một nồi, hương thơm lan khắp nơi.
Bà nội cho thím mấy cái.
Nhìn thấy tôi đi ngang qua sân nhà họ, bà “rầm” một tiếng đóng sập cửa sổ.
Sợ tôi sang xin ăn.
Tôi vừa thèm, vừa tủi thân.
Sau khi mẹ biết chuyện, bà đi bộ năm cây số lên thị trấn.
Đến lúc trời tối mới trở về.
Mẹ thò tay vào trong áo, lấy ra hai cái bánh bao.
“Bánh bao thịt bán hết rồi, chỉ còn bánh bao đường. Vẫn còn nóng đấy, mau ăn đi.”
Hồi đó nhà tôi thật sự rất nghèo, nhưng mẹ luôn cố hết sức để yêu thương tôi.
Bà nội đối xử quá đáng như vậy, thỉnh thoảng mẹ cũng than phiền vài câu. Nhưng bố luôn nói:
“Chuyện nhỏ thôi, đừng so đo như thế.”
Nhưng vô số chuyện nhỏ như vậy chồng chất lại, đủ để làm một người bị tổn thương đến mức đầy vết rách.
Sau khi cấy xong lúa sớm, bà nội lại được đà lấn tới.
Bà đề nghị dùng hai mẫu ruộng xấu của nhà thím để đổi lấy hai mẫu ruộng tốt của nhà tôi.
“Nhà em trai con đông người, giờ lại có cháu trai duy nhất của nhà họ Điền. Làm anh thì phải nhường một chút.”
03
Bố hút xong điếu t.h.u.ố.c Bạch Sa thím đưa, mặc kệ mẹ phản đối, gật đầu đồng ý.
Chiều hôm đó, tôi theo mẹ đến nhà bí thư thôn gọi điện cho bà ngoại.
Mẹ dùng tiếng địa phương Hải Nam mà tôi nghe không hiểu, nói chuyện với bà ngoại và cậu ở đầu dây bên kia.
Nói một lúc, mắt mẹ đỏ lên.
Bí thư thôn vốn đang ngồi trong nhà hút t.h.u.ố.c, thấy vậy liền đứng dậy, kéo tôi ra sân.
Qua tấm cửa mỏng, tôi nghe thấy tiếng mẹ nức nở khe khẽ.
Ông bí thư già vừa hút t.h.u.ố.c vừa thở dài:
“Mẹ cháu là nàng dâu chăm chỉ như vậy, mà bố cháu với bà nội cháu lại không biết quý.”
“Điềm Điềm, cháu phải hiểu chuyện hơn, biết không?”
Khi ấy tôi thật sự rất mong mình mau lớn.
Lớn rồi, tôi có thể bảo vệ mẹ.
Cuộc điện thoại cũng không kéo dài lâu.
Hồi đó tiền điện thoại rất đắt, mẹ không nỡ nói nhiều.
Lúc bước ra, mẹ đã lau khô nước mắt. Mẹ móc từ túi ra tờ năm tệ đã chuẩn bị sẵn, nhất quyết nhét vào tay bí thư thôn.
Chiều tối hôm ấy, khi tôi đi ngang qua phòng bà nội, nghe thấy ông bí thư già đang khuyên bà:
“Tiểu Ngu là nàng dâu tốt như vậy, bà đừng làm quá.”
Bà nội không để tâm:
“Nhà mẹ đẻ nó xa như thế, chẳng lẽ nó còn chạy đi đâu được?”
“Có lấy mạng nó đâu, ông đừng xen vào chuyện nhà chúng tôi…”
Bố tôi quen mẹ khi đang đi lính ở Hải Nam.
Ông hứa sẽ đối xử tốt với mẹ, nên mẹ mới bất chấp gia đình phản đối, lấy chồng xa tận Hồ Nam.
Kết cục lại thành ra thế này.
Lúc nông nhàn, bố thường ra ngoài bán trà.
Ông thu mua trà rời của từng nhà, rồi mang sang các huyện bên cạnh không trồng trà để bán.
Nhưng lần nào cũng lỗ vốn. Có một năm, mẹ bán hai con lợn béo lớn làm vốn cho ông.
Hai tháng sau ông trở về, ngoài mười cân trà gần mốc ra, trong túi chỉ móc được một trăm tệ.
Từ đó mẹ không còn trông cậy vào ông nữa.
Sau khi tôi lên cấp hai, thị trấn mở một xưởng trà.
Mẹ tìm đến giám đốc xưởng năm sáu lần, cuối cùng cũng được nhận vào làm công nhân.
Xưởng trà nằm ngay cạnh trường cấp hai của tôi.
Buổi sáng mẹ đạp xe chở tôi đi học.
Buổi trưa xưởng có cơm, mẹ múc thức ăn rồi đứng chờ tôi trước cổng trường.
Căng tin trường cho phép mang gạo đến đổi phiếu cơm.
Tôi lấy cơm ở căng tin, rồi cùng mẹ ngồi dưới gốc cây long não lớn chia nhau ăn thức ăn mẹ mang tới.
Cuộc sống lúc ấy, cái gì tiết kiệm được thì đều tiết kiệm.
Mẹ luôn gắp thịt vụn cho tôi:
“Con ăn đi, mẹ không thích ăn thịt.”
Từ tiết Thanh Minh đến Đoan Ngọ là thời gian bận rộn nhất của xưởng trà, thường phải tăng ca rất muộn.
Tăng ca khi đó chỉ được ăn thêm một bữa tối, tượng trưng phát năm tệ một đêm.
Có lúc làm đến mười một, mười hai giờ mới tan ca. Tôi ngồi ở phòng bảo vệ đợi, chờ đến ngủ gật.
Mỗi lần về đến nhà, sân đầy phân gà, trong bếp cái nồi lớn chất đầy bát đũa chưa rửa.
Quần áo bẩn bố thay ra vứt khắp nơi.
Nếu lỡ làm bố tỉnh giấc, chắc chắn sẽ bị ông mắng cho một trận.