Lồng Giam Và Đôi Cánh

Chương 5



13

Ánh mắt mọi người lập tức bị thu hút, đồng loạt nhìn về phía bà Vương.

Theo phong tục ở quê, người tái hôn không được mặc đỏ tươi.

Vì thế hôm nay bà Vương mặc một chiếc váy màu hồng.

Chiếc váy ôm sát người, ép mỡ ở eo và bụng thành từng vòng.

Lúc này, một mảng đỏ đang loang dần trên m.ô.n.g bà ta, giống như mực rơi vào nước, từ từ lan ra.

Thím lẩm bẩm:

“Không phải sảy t.h.a.i đấy chứ?”

Sắc mặt bà Vương biến đổi, vội túm lấy bố tôi.

Bố không kịp phản ứng, loạng choạng một cái, hai người suýt cùng ngã xuống đất.

Bà nội cũng cuống cuồng chạy tới đỡ.

Thím Hạ lại buông thêm một câu:

“Tôi thấy không giống sảy thai, giống đến tháng thì đúng hơn.”

“Nếu sảy t.h.a.i mà chảy nhiều m.á.u thế này, sao bà ta không thấy đau?”

Tôi chưa từng sinh con nên không hiểu.

Nhưng các cô các bác trong làng nghe vậy đều gật đầu.

Ngay cả mẹ cũng khẽ nhíu mày, nói nhỏ:

“Quả thật không giống sảy thai.”

Bà Vương ôm bụng phản bác:

“Ai nói tôi không đau, tôi đau c.h.ế.t mất.”

“Ôi trời… con trai của tôi…”

Thời khắc mấu chốt, lại chính mẹ lên tiếng:

“Mau đưa người đến trạm y tế xem đi!”

Đúng lúc đó đầu bếp làm cỗ có chiếc xe ba bánh chở hàng, lập tức nổ máy đưa bà Vương đến trạm y tế.

Trong làng người rảnh thì nhiều.

Người thích xem náo nhiệt còn nhiều hơn.

Có người lập tức về nhà lấy xe đạp, chạy theo đến trạm y tế xem chuyện.

Mọi người bàn tán xôn xao.

Kim Bảo bốn tuổi ăn xong một đĩa kẹo cưới, dùng đũa gõ cạch cạch lên bàn:

“Ăn thịt, ăn thịt, con muốn ăn thịt.”

Cuối cùng bí thư thôn đứng ra, bảo mọi người ai về chỗ nấy.

Nhân vật chính không có mặt, nhưng tiệc vẫn phải tiếp tục ăn.

Dù sao tiền mừng cũng đã nhận rồi.

Món thịt kho vừa bưng lên, Kim Bảo lập tức chộp lấy rồi nhổ nước bọt vào.

“Cái này là của con, các người không được tranh.”

Liền hai món ăn bị nó phá hỏng…

Mấy người cùng bàn không vui, trách thím:

“Quản thằng Kim Bảo nhà chị đi…”

Thím lại đầy vẻ nuông chiều:

“Nước dãi của trẻ con có bẩn đâu…”

Tôi trợn mắt:

“Thím Hạ, bảo Thắng Nam nhà thím nhổ ít nước bọt cho thím tôi ăn đi, dù sao cũng không bẩn mà.”

Tôi chỉ nói lại một câu như vậy, không ngờ thím Hạ lại làm thật.

Bà cầm bát của thím đưa trước mặt con gái mình.

Con bé Thắng Nam ba tuổi bắt chước Kim Bảo, “phì phì phì” nhổ vào bát mấy cái.

Thím Hạ bình thản đặt bát lại trước mặt thím:

“Ăn đi, không bẩn!”

Sắc mặt thím lúc đó đủ màu đủ sắc.

Mọi người che miệng cười, tôi giục:

“Ăn đi, sao không ăn nữa?”

14

Nhà bếp bưng lên một món cá vược hấp.

Trong tiệc cưới ở nông thôn, đây đúng là món lớn.

Kim Bảo lại định làm y như cũ, nhưng bị thím vỗ một cái vào sau đầu:

“Thử nhổ nước bọt nữa xem.”

Kim Bảo lăn một vòng xuống khỏi ghế, nằm lăn ra đất ăn vạ.

Thắng Nam nhìn một lúc, cựa quậy trong lòng mẹ, có vẻ cũng muốn xuống lăn theo.

Thím Hạ nhét miếng thịt cá vào miệng con bé:

“Ăn cơm đi, đừng học cái đó, bẩn.”

Trên bàn lại rộn ràng trở lại.

Lúc thì khen mẹ tôi có đứa con gái thông minh như vậy.

Lúc lại chê nhà họ Điền keo kiệt.

Cá hấp vốn là món lớn, bây giờ nhà nào làm cỗ cũng dùng cá quế. Chỉ có bà nội và bố tôi dùng cá vược, không sang chút nào.

Còn món thịt kho cũng vậy, chỉ có mấy miếng, ai mà ăn đủ.

Ở quê là vậy, nếu cỗ bàn chuẩn bị không chu đáo, sẽ bị người ta nhắc mãi không thôi.

Nói xong chuyện món ăn, mọi người lại quay sang bàn tán về cái bụng của bà Vương.

Còn chưa bàn ra kết quả thì bố tôi mặt đen sì vội vàng quay về.

Mọi người hỏi dồn có chuyện gì.

Ông không nói một lời.

Không lâu sau bà nội cũng đến.

Đối mặt với sự hỏi han của mọi người, bà ta “oa” một tiếng khóc to.

“Con đàn bà độc ác đó lừa chúng tôi rồi. Bác sĩ nói nó không có kinh là vì tuổi đã lớn, sắp mãn kinh, nên lúc có lúc không.”

“Căn bản không phải mang thai!”

Chẳng bao lâu sau, bà Vương cũng quay lại.

Bà ta chống nạnh c.h.ử.i:

“Cái gì mà tôi lừa các người? Điền Kiến Gia, anh có chui vào chăn tôi không? Có ngủ với tôi không?”

“Tôi không có kinh lại nôn suốt ngày, đương nhiên tưởng là m.a.n.g t.h.a.i con của anh!”

Bố tôi từ bếp lao ra:

“Ly hôn, bây giờ chúng ta đi ly hôn ngay!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bà Vương cười khẩy:

“Sao, ngủ xong rồi không muốn chịu trách nhiệm à? Nằm mơ giữa ban ngày!”

“Tôi nói cho anh biết, Điền Kiến Gia, tôi không phải quả hồng mềm trên cây để anh muốn bóp thế nào cũng được.”

Quả là một đám cưới đặc sắc.

Không chỉ ăn cỗ, còn được nghe vô số chuyện buôn dưa lê.

Dân làng đều nói: tiền mừng này bỏ ra thật đáng!

Nhà họ Điền trở thành trò cười của cả làng.

Có thể đoán được trong một thời gian dài sau đó, chuyện của nhà họ Điền sẽ trở thành đề tài tán gẫu sau bữa cơm của mọi người.

Ăn uống xong xuôi, tôi cùng mẹ đi về theo con đường làng.

Thím Hạ bế Thắng Nam đuổi theo.

Bà móc từ túi ra một xấp tiền lẻ:

“Ở đây có năm trăm tệ. Điềm Điềm học cấp ba chắc tốn nhiều tiền, chị Ngu cầm lấy đi.”

“Tôi biết lúc tôi phát bệnh, chị thường giúp tôi trông hai đứa nhỏ.”

Vì thím Hạ thỉnh thoảng không được tỉnh táo, nên nhiều người trong làng dặn con cái họ đừng chơi với hai đứa con của bà.

Nhưng mẹ tôi luôn nói với tôi:

“Thím Hạ khổ hơn ai hết. Con đừng bao giờ nói xấu mẹ của chúng trước mặt chúng, hiểu chưa?”

Mẹ liên tục từ chối:

“Chồng chị kiếm tiền cũng vất vả. Tôi vẫn còn cách xoay xở. Nếu thật sự thiếu thì tôi sẽ tìm chị sau.”

Lòng người trên đời thật kỳ lạ.

Người bạn tưởng là ngốc nghếch lại có tấm lòng lương thiện, biết ơn biết nghĩa.

Còn người tưởng là thông minh lại chỉ biết nhìn tình thế mà lo cho mình.

Tối hôm đó, lần đầu tiên bố tôi đến căn nhà nhỏ.

Trên mặt ông có mấy vết cào của móng tay, cổ cũng bầm một mảng lớn.

Chắc vừa rồi đã đ.á.n.h nhau với bà Vương ở nhà.

Mẹ đang đứng trên mái nhà, tranh thủ lúc trời đẹp lật lại lớp rơm rồi vá thêm, để lần sau mưa lớn không bị dột nữa.

Bố ngẩng đầu nói:

“Đừng trèo cao thế, để tôi làm cho.”

Mẹ lau mồ hôi ở trán, nhìn xuống hỏi:

“Anh có việc gì?”

Bố trơ trẽn nói:

“Xuân Hương, bây giờ tôi biết mình sai rồi. Tôi cũng bị bà Vương lừa. Tôi sẽ ly hôn với bà ta sớm thôi, rồi chúng ta tái hôn, cả nhà lại sống với nhau.”

15

Mẹ trải nốt ít rơm cuối cùng, rồi chậm rãi leo xuống theo chiếc thang.

Bà tránh bàn tay bố muốn đỡ mình, ngẩng đầu, dưới ánh chiều tà mỉm cười với ông.

“Kết hôn với ly hôn, trong mắt anh đều là trò đùa sao?”

“Nhưng tôi là vì đã quyết định cả đời này không còn dính dáng gì đến anh nữa, nên mới ly hôn.”

Giọng bà vẫn dịu dàng như cũ, nhưng mang theo sức mạnh khó có thể chống lại.

“Điền Kiến Gia, bao nhiêu năm qua, chỉ có hơn một tháng sau khi ly hôn này là tôi sống vui vẻ nhất.”

“Tôi không muốn ở cùng anh nữa. Tôi sẽ dẫn Điềm Điềm, vui vẻ sống hết đời.”

Mặt trời lặn xuống, ánh hoàng hôn rực rỡ trải khắp trời.

Mẹ đứng giữa làn mây đỏ ch.ói lọi.

Trên đời có bao nhiêu vẻ đẹp, cũng không bằng dáng vẻ của mẹ lúc này trong mắt tôi.

Sắc mặt bố lập tức trở nên khó coi, buột miệng:

“Cô đàn bà này…”

Nhưng câu nói tiếp theo của ông bị ánh mắt bình tĩnh của mẹ chặn lại.

Trong khoảnh khắc đó, ông hẳn đã nhận ra.

Mẹ đã khác trước rồi.

Hai người đã ly hôn, mẹ không còn dính dáng gì với ông nữa.

Ông không thể giống trước kia, dựa vào thân phận chồng hay đàn ông để mắng c.h.ử.i mẹ.

Cổ họng bố khẽ động, ông nhìn tôi thật sâu, như đang tự thuyết phục chính mình.

“Điềm Điềm học cấp ba cũng tốn không ít tiền. Bây giờ xưởng trà sắp đóng cửa rồi, cô lấy đâu ra tiền?”

“Chỉ cần chúng ta tái hôn, tôi sẽ đi làm thuê kiếm tiền cho nó học.”

Bố nhìn tôi:

“Điềm Điềm, dù sao tôi cũng là bố con. Tôi vẫn mong con sống tốt mà.”

“Con khuyên mẹ con đi, con cũng không muốn bà ấy vất vả như vậy chứ.”

Mẹ bước lên hai bước, kéo tôi ra sau lưng mình.

“Chuyện của chúng tôi tự chúng tôi giải quyết, đừng kéo Điềm Điềm vào.”

“Chuyện học phí, tôi tự có cách.”

Hai ngày liền bà nội không ra khỏi nhà.

Lúc bà ta xuất hiện trở lại, trên mặt vẫn còn vết cào.

Theo tin từ “đài buôn chuyện của làng”, là vì bà nội cãi nhau với bà Vương thua nên trút giận lên đứa con trai bà Vương mang theo.

Có người mẹ nào không bảo vệ con mình.

Bà Vương nổi giận, đ.á.n.h nhau với bà nội một trận.

Kết quả bà nội nằm bẹp hai ngày mới dậy nổi.

Bà nội vừa giặt đồ bên sông vừa tức tối nói:

“Chưa từng thấy con dâu nào độc ác như thế.”

“Một góa phụ sắp mãn kinh rồi, Kiến Gia nhà tôi lấy nó làm gì.”

“Chúng nó sớm muộn cũng ly hôn. Đến lúc đó Kiến Gia vẫn sẽ quay lại với Xuân Hương thôi.”

Thím Hạ lạnh lùng nói:

“Chị Ngu sẽ không tái hôn đâu.”

Bà nội trừng mắt:

“Cô hiểu cái gì. Nó thích Kiến Gia nhà tôi như thế. Chỉ cần Kiến Gia ly hôn, nó chắc chắn sẽ đồng ý tái hôn ngay.”

“Kiến Gia chẳng qua chỉ phạm phải lỗi nhỏ mà đàn ông nào cũng mắc. Có cần phải so đo như vậy không?”

Đúng lúc đó, tôi và mẹ cũng xách xô ra ao giặt chăn.

Mọi người lập tức quay sang nhìn.

Thím Hạ hỏi:

“Chị Ngu, chị có tái hôn với anh Điền không?”

Mẹ còn chưa kịp trả lời, bà nội đã vội nói:

“Tất nhiên là có. Điềm Điềm học cấp ba cần tiền. Không có đàn ông giúp đỡ, chẳng lẽ tự mình nuôi con học cấp ba?”