Lồng Giam Và Đôi Cánh

Chương 6



16

Mẹ khẽ cười, gật đầu.

“Ừ, không tái hôn. Tôi tự mình lo.”

Bà nội cười khẩy:

“Nói khoác cái gì. Xưởng trà sắp đóng cửa rồi, cô kiếm tiền ở đâu?”

Mẹ giũ tấm chăn xuống ao.

Mặt nước yên lặng bị khuấy động.

Nụ cười của mẹ giống như những gợn sóng lan ra trên mặt nước, giọng nói cũng nhẹ nhàng:

“Tôi tìm được công việc mới rồi. Nuôi Điềm Điềm đi học chắc không thành vấn đề.”

Mọi người lập tức hỏi dồn.

Bà nội nhíu c.h.ặ.t mày:

“Một người còn chưa học xong tiểu học như cô, tìm việc dễ vậy sao?”

Ở thị trấn nhỏ, cơ hội việc làm quả thật không nhiều.

Nhưng mẹ là người cực kỳ chăm chỉ.

Trước kia làm ở xưởng trà, bà chưa từng lười biếng.

Tăng ca cũng không bao giờ than phiền.

Hồi đó chưa có camera, quản lý không c.h.ặ.t.

Nhiều công nhân lén mang trà của công ty về nhà uống hoặc cho người thân.

Nhưng mẹ chưa từng làm vậy.

Vì thế dì Trương mới giúp mẹ. Khi xưởng trà kinh doanh không tốt phải đóng cửa, ông chủ thứ hai đã giới thiệu cho mẹ một công việc khác.

Làm công nhân vệ sinh ở thị trấn.

Một tháng sáu trăm tệ.

Lúc đó Hồ Mai làm ở dây chuyền, lương một tháng cũng chỉ hơn tám trăm tệ.

Ở một thị trấn nhỏ, công việc vệ sinh sáu trăm tệ một tháng là rất được tranh. Nếu không có ông chủ thứ hai tiến cử, mẹ khó mà có được cơ hội này.

Mọi người vừa chúc mừng vừa ngưỡng mộ.

“Xuân Hương, chị giỏi thật.”

“Làm vệ sinh chắc còn nhàn hơn làm ở xưởng trà.”



Bà nội nghiến răng:

“Đàn bà xứ khác đúng là may mắn.”

Thím Hạ lạnh lùng nói:

“Trước đây bà nói chị Ngu là sao chổi. Xem ra là vì ở nhà bà nên chị ấy mới xui xẻo.”

Bà nội tức đến trợn mắt, giơ chiếc chày giặt đồ trong tay lên.

Thím Hạ nhe răng cười:

“Tôi là người điên. Người điên g.i.ế.c người cũng không phạm pháp, bà biết không?”

Bà nội nuốt giận, hậm hực hạ cây chày giặt đồ trong tay xuống.

Trên đường về, thím Hạ vừa đi vừa ngân nga hát, nói với tôi:

“Thật ra làm người điên cũng hay lắm, chẳng ai dám chọc tôi.”

Mẹ bật cười:

“Tôi cũng thấy vậy.”

Hồ Mai để lại cho tôi số máy của đồng nghiệp cô ấy.

Tôi gọi điện, nhờ người đó chuyển lời báo tin tôi đã đỗ trường số Một.

Chiều hôm đó, Hồ Mai gọi lại cho tôi.

Bên kia điện thoại rất ồn ào, thỉnh thoảng vang lên vài câu giọng Quảng Đông.

Giọng Hồ Mai nghe xa xăm:

“Điềm Điềm, tôi thật sự mừng cho cậu.”

“Bố mẹ cậu đã chuẩn bị đủ tiền học chưa? Nếu không đủ thì tôi vẫn còn chút ít.”

“Đủ rồi. Bố mẹ tôi cũng ly hôn rồi, tôi ở với mẹ.”

Trời hè oi bức, giọng cô ấy như vọng qua một lớp kính mờ dày.

“Thế thì tốt quá. Điềm Điềm, từ nay không ai có thể ngăn cản cậu nữa. Nhất định phải thi đỗ một trường đại học tốt.”

“Ừ. Bên đó cậu vẫn ổn chứ?”

“Cũng ổn. Điện thoại của tôi sắp hết tiền rồi…”

Câu nói còn chưa dứt thì cuộc gọi đã bị ngắt.

Chỉ còn lại tiếng “tút tút tút”.

Thực ra tôi muốn nói: Hồ Mai, xin cậu cũng đừng từ bỏ chính mình.

Xin đừng để cái nóng bức ngột ngạt, giọng nói xa lạ và dây chuyền sản xuất lặp đi lặp lại mỗi ngày nhấn chìm cậu.

Mẹ bắt đầu đi làm ở công ty vệ sinh môi trường.

Để tiện đi làm, mẹ thuê một căn nhà nhỏ cũ kỹ trong huyện.

Hai mẹ con dọn dẹp cả ngày. Chúng tôi mua lại một ít báo cũ giá rẻ ở quầy báo, dán lên những bức tường bẩn.

Tôi sẽ mãi nhớ buổi chiều hôm đó, khi mẹ thì thầm:

“Phải mua móc treo quần áo, chậu rửa mặt…”

Mẹ dịu dàng nhìn tôi.

“Số tiền còn lại mua cho con một cây kem.”

Hai mẹ con mang dép lê đi mua đồ.

Tôi mua một cây kem “ông đầu trọc”.

Một tệ rưỡi.

Tôi ăn một miếng lớn, mẹ ăn một miếng nhỏ.

Mây đen cuộn lên nơi chân trời, cơn mưa lớn sắp tới.

Sau một trận mưa to, vạn vật sẽ hồi sinh.

Giống như tôi và mẹ.

Cuộc sống mới của chúng tôi mở ra giữa những tiếng sấm rền vang.

Công việc vệ sinh môi trường có thể vất vả, cũng có thể nhẹ nhàng.

Mỗi ngày khoảng năm giờ sáng phải dậy, tranh thủ quét dọn trước khi các cửa hàng mở cửa.

Sau đó chủ yếu là duy trì vệ sinh.

Đến khoảng chín mười giờ tối lại làm một lượt dọn đêm là xong.

Nhiều người lười biếng, sáng quét một lần, tối quét một lần, còn lại thì làm qua loa.

Nhưng mẹ không như vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bà làm đúng quy định của công ty, cứ hai tiếng lại quét hết con đường mình phụ trách một lần.

Có khi trước cửa hàng người ta bẩn, mẹ còn quét giúp thêm.

Giống nhiều công nhân khác, mẹ cũng nhặt bìa carton, chai nước suối đem bán.

Những thứ này đều bán theo cân.

Người khác thường xịt nước lên bìa giấy để tăng trọng lượng kiếm thêm tiền.

Nhưng mẹ không làm vậy.

Bà luôn phơi khô, cũng không nhét bùn vào hộp sắt.

Đồng nghiệp chê bà ngốc, bà chỉ cười không nói.

Lúc đó tôi thật sự không hiểu được mẹ.

Nhưng bây giờ nghĩ lại, một người nghèo như mẹ, ở trong môi trường như vậy vẫn có thể chống lại cám dỗ kiếm thêm vài đồng mà giữ vững nguyên tắc của mình, thật đáng khâm phục.

Chính con người như vậy đã luôn ảnh hưởng đến tôi.

Tôi từ ngôi làng heo hút bước vào thị trấn náo nhiệt.

Từ con gà đầu đàn ở trường cấp hai, tôi trở thành con phượng cuối đàn ở trường cấp ba.

Kỳ kiểm tra đầu vào, tôi đứng thứ mười từ dưới lên trong lớp.

Cầm bảng điểm trong tay, tôi cảm thấy như trời sụp xuống.

17

Ngược lại, mẹ lại rất bình tĩnh.

“Lo gì, còn ba năm mà.”

“Mẹ tin con nhất định sẽ đuổi kịp.”

Lần đầu tiên tôi bắt đầu nghi ngờ bản thân.

“Nếu con không thi đỗ đại học thì sao?”

“Không đỗ thì đã sao? Có c.h.ế.t ai đâu!”

Mẹ mỉm cười dịu dàng.

“Chỉ cần con học thật nghiêm túc, cố gắng hết sức là được. Mẹ sẽ không trách con.”

Mũi tôi lập tức cay xè.

Tôi tuy không có người bố tốt, nhưng tôi thật sự có người mẹ tốt nhất trên đời.

Mẹ nói đúng.

Còn ba năm, vẫn kịp.

Tôi nhanh ch.óng nhận ra vì sao bài kiểm tra đầu vào của mình kém.

Bởi vì nhiều bạn ở huyện đã học trước chương trình lớp mười trong kỳ nghỉ hè.

Còn tôi thì không.

Tôi bình tĩnh lại, bắt đầu đuổi theo tiến độ.

Trình độ giảng dạy của giáo viên trường số Một cao hơn cấp hai rất nhiều.

Tốc độ giảng bài cũng nhanh hơn. Tôi phải mất một thời gian mới quen được nhịp độ.

Thầy cô vẫn có sự khác biệt trong thái độ với học sinh giỏi và học sinh yếu.

Với những bạn đứng đầu lớp, họ luôn tươi cười.

Còn với những học sinh cuối bảng như chúng tôi, họ khá lạnh nhạt.

Bạn cùng bàn của tôi vì thế cũng không dám hỏi bài.

Tôi cũng sợ, nhưng càng tích tụ nhiều thắc mắc thì thành tích của tôi chắc chắn sẽ càng ngày càng tệ.

Thế là tôi mặt dày nắm lấy từng cơ hội để hỏi.

Hỏi thầy cô, hỏi bạn học. Có lần ở sân trường, tôi còn hỏi cả một anh học sinh giỏi lớp mười một.

Thật ra, thầy cô đều hoan nghênh những học sinh ham học.

Phần lớn học sinh giỏi cũng sẵn lòng giúp người khác giải đáp thắc mắc.

Năm giờ sáng, khi mẹ dậy đi quét đường, tôi cũng thức theo.

Con phố buổi sớm vừa trong lành vừa yên tĩnh. Chỉ có tiếng chổi của mẹ quét trên mặt đất, sột soạt như một bản nhạc dịu dàng.

Trong tiếng “nhạc đệm” ấy, tôi học từ vựng. Hiệu quả rất tốt.

Mười giờ tối, trong gió đêm đã có chút hơi thu.

Ánh đèn đường kéo dài cái bóng của mẹ. Mỗi lần nhìn thấy, sự mệt mỏi trong tôi lại vơi đi một chút.

Tôi cảm thấy mình giống như một con rối gỗ rỗng ruột.

Đang được lấp đầy từng chút một.

Kiến thức giống như những quả cân.

Khiến cuộc đời tôi bắt đầu có trọng lượng.

Chẳng bao lâu sau, kỳ thi giữa kỳ đến.

Tôi cầm bảng điểm chạy dọc con phố dài đi tìm mẹ.

Mẹ dùng sức lau sạch tay dính bụi bẩn và mồ hôi, rồi mở bảng điểm ra.

Hạng ba mươi lăm trong lớp, hạng ba trăm sáu mươi trong khối.

Mẹ đọc từng điểm số của từng môn, giọng nghẹn lại:

“Không tệ. Tiến bộ hơn lần trước nhiều. Mẹ đã biết con nhất định làm được.”

Trong huyện mở một cửa hàng Wallace.

Bên trong bán những thứ “tây” như hamburger, cánh gà nướng.

Để ăn mừng, mẹ muốn dẫn tôi đi thử.

“Bạn học của con chắc đều ăn rồi, con cũng thử đi.”

“Đắt lắm.”

“Chúng ta chỉ ăn một lần thôi. Biết nó là cái gì, có vị ra sao là được.”

Trước khi vào cửa, mẹ còn cẩn thận chỉnh lại quần áo, sợ mình ăn mặc không chỉnh tề.

Thật ra không đắt như tôi tưởng.

Hôm đó vừa đúng lúc có khuyến mãi.

Chúng tôi bỏ ra mười lăm tệ mua ba cái hamburger và một cốc cola, ngồi cạnh cửa kính lớn vừa ăn vừa trò chuyện.

Đột nhiên tôi nhìn thấy một bóng người quen.

Là thím dẫn Kim Bảo tới.

Biển quảng cáo hamburger trước cửa tiệm trông rất hấp dẫn.

Kim Bảo không chịu đi, nằm lăn ra đất vừa lăn vừa gào khóc đòi ăn.

Trên phố người qua lại tấp nập, ai cũng nhìn.

Mặt thím đỏ bừng như m.ô.n.g khỉ, vừa đ.á.n.h Kim Bảo vừa mắng.

Kết quả Kim Bảo càng khóc to hơn.

Thím bị người xung quanh chỉ trỏ, ánh mắt tránh né khắp nơi, rồi bất chợt nhìn thẳng vào chúng tôi đang ngồi sau cửa kính, cầm hamburger trên tay.

Trong khoảnh khắc đó, vô số cảm xúc hiện lên trên mặt bà.