Nha hoàn ấy bị nhị thẩm hành hạ đến da bọc xương, ta chỉ cần một tờ ngân phiếu liền mua chuộc được.
Khi phụ thân và nhị thẩm không kìm được mà tư thông—
Trong viện bỗng bốc cháy, thiêu rụi cả một đoạn gian tình khiến người kinh hãi.
Lục gia vì che giấu, Giang gia vì hả giận—
Ba thước lụa trắng, siết c.h.ế.t cả hai trong hậu viện.
Trước khi họ c.h.ế.t, ta không quên đến nhìn.
Dùng cái c.h.ế.t của đường huynh, sự tuyệt lộ của đường muội, từng nhát đ.â.m vào tim họ.
Cuối cùng, giữa tiếng nguyền rủa và oán hận, tiễn họ xuống đường.
Đường muội ngây thơ, mắng ta không cầu tình cho phụ thân, quả là lang tâm cẩu phế.
Nàng bất chấp lao tới tát ta hai cái.
Ta cười lạnh, đáp lại hai cái khiến nàng đứng sững, rồi túm tóc nàng, đập thẳng đầu vào góc bàn.
“Đồ bẩn thỉu hợp mưu hại c.h.ế.t mẫu thân ta, cửa địa ngục này chính tay ta mở cho bọn chúng, còn mong sống sao? Không có cửa!”
“Ngươi muốn đoàn tụ với người nhà, vội vã tìm c.h.ế.t, ta chỉ đành thành toàn!”
Nàng mang theo vẻ kinh hoàng và không thể tin nổi, ngã xuống đất, ngất lịm.
Ta ném hỏa chiết t.ử lên váy nàng, thiêu rụi sạch sẽ.
Người đời khó mà khen nàng thanh cao, biết thân thế nhơ bẩn, tự mình một phen thiêu sạch.
Ta mất hết người thân chí cốt, chỉ có thể đến trước Phật mà khóc lóc giãi bày.
03
Khi đến Hộ Quốc tự cầu phúc, ta vừa âm thầm niệm:
“Nương, con đã báo thù cho người rồi. Gia nghiệp của Giang gia, con đã thu hồi toàn bộ; mấy mạng tiện kia cũng đã bị con đưa đi đền tội trước linh người. Kiếp sau, xin người đừng tin vào tấm chân tình dơ bẩn ấy nữa, nhất định phải sống thật lâu, thật lâu.”
Ta khóc vì nương không đáng phải chịu kết cục ấy — bị Lục gia nhòm ngó phú quý, lừa cả chân tình lẫn tính mạng.
Cũng khóc cho chính mình — mang tiếng khắc c.h.ế.t lục thân, rốt cuộc chỉ có thể ôm lấy phú quý lạnh lẽo mà cô độc hết một đời.
Cũng không biết đống ngân lượng chất như núi kia, cả đời này có tiêu hết nổi hay không.
Ta khóc đến mức chân thật quá mức, lại bị Hầu phu nhân xuất thân võ tướng bắt gặp.
Bà từng nghe qua chuyện của Lục gia.
Thấy ta lẻ loi một mình, thương ta cô khổ không nơi nương tựa, lại nhớ đến nỗi đau mất người thân thuở sớm của chính mình, bà nắm lấy tay ta mà khóc rống một trận.
Khóc xong, lại tự ý kéo ta về Hầu phủ hưởng phúc.
Ta giống nương, dung mạo đoan lệ.
Lại được tổ mẫu khuê các nuôi dạy nhiều năm, phong cốt đoan trang, khí độ trầm tĩnh.
Trong tiệc tẩy trần tại Hầu phủ, khi Phó Đình Vân nheo mắt đối diện với ta, trong ánh nhìn khó giấu nổi vẻ kinh diễm.
Hầu phu nhân vui mừng khôn xiết, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta không chịu buông:
“Gả qua đây đi. Nó là đứa ngốc, con cứ xem như gả cho ta. Ta sẽ thương con, bảo vệ con, yêu con như nương con vậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ôi, con không biết đâu, đêm trước khi ta đến Hộ Quốc tự, ta mơ thấy Bồ Tát ban cho ta một ngọc nữ. Ta đến chùa hỏi phương trượng giải mộng, ai ngờ lại gặp được con.”
“Là ông trời không nỡ để ta cô độc, nên ban con cho ta.”
Bà vui vẻ đi qua đi lại trong sân:
“Con thích hoa hay thích ao cá? Thích châu báu hay y phục? Con thích nhất màu gì? Thôi thôi, không hỏi nữa, mua hết, mua hết!”
“Đúng rồi đúng rồi, hôn sự không thể để con chịu thiệt. Ta sẽ bảo Hầu gia đích thân đi cầu thân, đến tận Dương Châu cầu!”
Tính tình bà phóng khoáng, tùy hứng mà chân thành, không giống những chủ mẫu cao môn khác — giả dối, đầy toan tính.
Đúng lúc cữu phụ gửi thư tới, nói rằng tông thân Lục gia vẫn còn, hôn sự của ta không thể tự quyết.
Họ lại chọn cho ta một gia thế cao môn khác — tuy không còn là kế thất, nhưng lại là một kẻ ăn chơi vô học, thê thiếp thành đàn.
Cữu phụ khuyên ta nên sớm tính toán, nếu không được thì hạ mình gả vào hàn môn để cầu một đời yên ổn.
Ta nhìn vào đôi mắt sáng lấp lánh không giấu nổi tâm tư của Hầu phu nhân, cùng nét thẳng thắn như mọi cảm xúc đều hiện rõ trên mặt.
Trong lòng thầm nghĩ — gả cho bà, quả thực không tệ.
04
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Thiệt thòi mà nương ta từng chịu, ta tuyệt không muốn lặp lại.
Bởi vậy, khi gả cho Phó Đình Vân, sính lễ họ chất đầy cả sân, ta cũng chỉ chọn lựa qua loa, mang theo vỏn vẹn ba mươi tám rương làm của hồi môn.
Hầu phu nhân không hề chê ít, chỉ thấy xót xa.
Sau lưng ta, bà lau nước mắt mà nói:
“Nếu nó không phải không có nương, sao đến mức này. Gia nghiệp đều bị kẻ vô lương tâm chiếm hết, thật đáng thương.”
“Sau này ta phải đối xử với nó tốt hơn ba phần. Truyền lời xuống, ta tuổi đã cao, lực bất tòng tâm, mọi việc trong phủ đều lấy ý của Thế t.ử phu nhân làm chủ.”
Tình cảm nhất thời của nam nhân, chẳng qua chỉ là thấy sắc mà động lòng.
Sau khi thành thân chưa đầy nửa năm, nhiệt tình của Phó Đình Vân đã dần phai nhạt.
May thay, tình nghĩa của Hầu phu nhân vẫn như cũ, thậm chí còn sâu nặng hơn.
Khi Phó Đình Vân theo Hầu gia giao tế khắp nơi, bà tất bật không ngơi nghỉ, cầu phúc cho ta và đứa bé trong bụng được bình an.
Để tìm bà đỡ và đại phu đáng tin, các phu nhân quyền quý trong kinh thành đều bị bà quấy rầy một lượt.
Ngay cả phu nhân Thượng thư mà bà vốn không ưa, bà cũng hạ mình đến cầu xin, chỉ vì muốn xin một viên đan cầm m.á.u phòng khi sinh nở bất trắc.
Sau khi lấy được t.h.u.ố.c, bà đắc ý khoe với ta:
“Binh bất yếm trá, ta hạ mình trước bà ta chẳng qua là kế hoãn binh. Đây, lừa được t.h.u.ố.c rồi, để xem bà ta hối hận thế nào!”
Xong xuôi mọi việc, bà lại ngồi dưới hành lang, may áo nhỏ cho đứa trẻ.
Đó vốn là việc của mẫu thân, nhưng bà không cho ta đụng tay:
“Con còn trẻ, hại mắt là chuyện cả đời!”
Từng món ăn của ta bà đều xem qua, chuyện ăn mặc đi lại của ta bà đều để tâm.
Khó khăn lắm ta mới sinh hạ được nữ nhi Khê Vụ.