Lưỡi Son

Chương 3



Hầu gia chỉ bế qua một chút, rồi dặn:

 

“Dưỡng thân cho tốt, vài năm nữa sinh thêm cho Khê Vụ một đệ đệ, cũng coi như đủ một chữ ‘hảo’ cho Hầu phủ.”

 

Còn Phó Đình Vân, tâm tư đều đặt trên danh kỹ đang nổi danh Ngọc Phù, chỉ sai người đưa đến hai hộp t.h.u.ố.c bổ, buông vài câu quan tâm, rồi bỏ đi.

 

Chỉ có mẫu thân, tay cầm tràng hạt, vui mừng không giấu nổi, hết bái bên này lại lạy bên kia:

 

“Chư vị Bồ Tát phù hộ, mẹ con bình an, thật là đại phúc. Ta nguyện quyên một vạn thạch lương cứu tế dân nghèo, ăn chay ba năm để tạ ơn.”

 

Trương ma ma đỏ mắt, nghẹn ngào nói:

 

“Tiểu thư từ nhỏ chưa từng được mẫu thân yêu thương, nay quả là trời có mắt, ban cho người một vị mẫu thân mềm lòng lại thiện lương như vậy.”

 

“Người không biết đâu, khi người sinh nở đau đớn bên trong, bà ở ngoài lo đến quay cuồng, vừa rơi nước mắt vừa cầu xin Bồ Tát lấy thọ mệnh của mình đổi lấy bình an cho người.”

 

“Thậm chí khi nghe nói đầu đứa trẻ bị kẹt, e là khó sinh, bà mềm nhũn suýt ngã. Cuối cùng mặc cho Hầu gia và Thế t.ử khuyên ngăn, bà rút đao ngay tại chỗ, ép đại phu rằng — nếu đến bước đường cùng, nhất định phải giữ người lớn!”

 

“Tiểu thư, đời người không thể vẹn toàn mọi điều, cầu được điều mình cần đã là trọn vẹn. Thế t.ử tuy tâm tính không ổn, nhưng cũng chẳng làm nên sóng gió. Phu nhân bù đắp cho người tình mẫu t.ử, nay có con trong tay, phú quý bên cạnh, theo lão nô thấy — đã là viên mãn.”

 

Lời của ma ma, ta hiểu.

 

Con người không thể vừa muốn cái này, lại muốn cái kia.

 

Ta muốn một người mẹ, vậy thì không cầu một phu quân mọi sự như ý.

 

Cho nên về sau, ta chỉ lặng lẽ ở bên mẫu thân yêu thương ta, cùng đứa con thơ đáng yêu, mà sống qua ngày tháng.

 

05

 

Chớp mắt, Khê Vụ đã bốn tuổi.

 

Ta và Phó Đình Vân ngày càng xa cách, tình phu thê chỉ còn là ngoài mặt hòa thuận, trong lòng lạnh nhạt.

 

Đến nỗi suốt bốn năm, chúng ta không có thêm đứa con nào.

 

Hầu gia nhiều lần lấy chuyện con nối dõi gây sức ép với ta, đều bị mẫu thân lạnh lùng chặn lại:

 

“Vội vã cái gì? Ông là nóng lòng có cháu nối dõi hay sao?”

 

“Con trai mình không nên thân, sao không lo kiếm thêm vài thang t.h.u.ố.c bổ mà tẩm bổ cho nó đi!”

 

Hầu gia chỉ cảm thấy nói không hợp lời với bà, đành bỏ lại một câu:

 

“Năm năm không con, trong viện của Đình Vân cũng nên thêm người rồi.”

 

Mẫu thân nổi giận lôi đình, mắng xối xả, đuổi thẳng Hầu gia ra khỏi hậu viện.

 

Hôm sau, bà liền sai người mang canh dưỡng thân đến cho Phó Đình Vân, lại lén nói với ta:

 

“Thế đạo này, luôn khắt khe với nữ t.ử.”

 

“Con không sinh được nam tự, hắn liền muốn nạp thiếp. Nếu hắn là kẻ bất lực, hắn có rộng lượng cho con nuôi nam sủng không?”

 

“Nghe lời nương, con đến Hộ Quốc tự cầu phúc cho hắn. Ta ở trong phủ ép hắn uống t.h.u.ố.c bổ. Truyền ra ngoài, người ta cũng chỉ nói hắn không được, không ai trách đến con.”

 

“Nương cưới con vào cửa, thì phải bảo hộ con đến cùng!”

 

Ta nghe theo lời mẫu thân, đến Hộ Quốc tự một chuyến.

 

Ta vốn không tin thần Phật, nhưng nhờ sự dẫn dắt của thần Phật, mẫu nữ chúng ta mới gặp nhau, có được viên mãn mà ta cầu mãi không được suốt bao năm.

 

Con d.a.o đầy toan tính trong lòng ta, dần hóa thành thiện niệm, thành hiếu tâm luôn kề cận bên mẫu thân.

 

Từ đó, ta tĩnh tâm lại, mang theo lòng thành, chép kinh cầu cho mẫu thân bình an trường thọ.

 

Thế nhưng, đến ngày thứ ba chép kinh cầu phúc cho bà, quản sự vội vã chạy tới.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khi ta nhíu mày không vui, định quở trách, hắn lại rưng rưng nói:

 

“Lão phu nhân… đã đi rồi!”

 

Tay ta siết c.h.ặ.t, chuỗi tràng hạt trong tay đột nhiên đứt tung.

 

Châu ngọc văng đầy đất, lách tách lăn khắp nơi.

 

Viên mãn của ta… vỡ rồi!

 

06

 

Hầu phủ phủ đầy tang trắng.

 

Ta nhìn quan quách của mẫu thân trong linh đường, trong thoáng chốc hoảng hốt:

 

“Ma ma, nói cho ta biết… mẫu thân đang đùa với ta thôi, phải không?”

 

Rõ ràng khi ta xuất phủ, bà còn mỉm cười nắm tay Khê Vụ mà dặn dò:

 

“Đợi con trở về, nương dẫn con đến Hồng Yến Lâu ăn một bữa thật no để bồi dưỡng.”

 

“Nhớ đấy, cơm chay cũng phải ăn thêm hai bát, đừng để Khê Vụ gầy đi, nương sẽ xót.”

 

Ta muốn tự mình đến xem—

 

Trong quan tài kia, nhất định không phải là mẫu thân.

 

Nhưng hai chân ta như đổ chì, một bước cũng không nhấc nổi.

 

Nụ cười, ánh mắt của bà vẫn như ở ngay trước mắt.

 

Sự quan tâm, chăm sóc, yêu thương của bà vẫn còn rõ mồn một.

 

Viện t.ử bà sửa cho ta, hoa bà trồng, ao cá bà đào… tất cả vẫn còn đó.

 

Vậy mà bà… lại không còn nữa!

 

Nước mắt của ma ma rơi xuống, đập lên mu bàn tay ta, mới khiến ta bừng tỉnh.

 

Sau lưng Hầu gia, lả lướt nép mình một mỹ phụ yếu ớt.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Nàng đầu đội châu ngọc, thân mặc gấm vóc, dưới ánh châu báu càng thêm ba phần kiều diễm.

 

Nhưng nhìn kỹ, không khó nhận ra, toàn bộ y phục trang sức trên người nàng đều xuất từ kho của mẫu thân.

 

Tay ta siết c.h.ặ.t t.a.y ma ma.

 

Ma ma khẽ vỗ nhẹ, ra hiệu ta chớ đ.á.n.h rắn động cỏ.

 

Người phụ nhân kia khi đối diện với ta, trong đáy mắt giả vờ bi thương lại tràn đầy vẻ nắm chắc phần thắng.

 

Nàng nghẹn giọng nói:

 

“Đều là lỗi của ta… nếu không phải vì ta, tỷ tỷ cũng không đến mức nghĩ quẩn, dùng cách này ép Hầu gia cúi đầu. Sớm biết vậy, ta nên c.h.ế.t ở Nhai Châu, không nên trở về kinh.”

 

Quan quách của mẫu thân còn ở ngay trước mắt—

 

Thế mà Hầu gia đã ôm kẻ khác vào lòng, dịu giọng an ủi:

 

“Hồ đồ!”

 

“Tần thị tính tình cương liệt, lại hiếu thắng, xưa nay ích kỷ, không dung được hạt cát trong mắt, việc này liên quan gì đến nàng! Nàng ta lòng dạ hẹp hòi, không chứa nổi một nữ t.ử yếu đuối như nàng, lại dùng cách tìm c.h.ế.t ép nàng rời kinh, tự hại mình, đó cũng là số mệnh!”

 

“Thanh Như, đừng tự trách. Chuyện này không liên quan đến nàng!”

 

Hầu gia dìu nàng rời khỏi linh đường, trên mặt lạnh nhạt, không hề có nửa phần bi thương.