Lưu Phong Hồi Tuyết

Chương 5



7

Không còn việc trong cung, ngày ngày ta đều ở lại giáo phường luyện múa.

Kiếp trước, ta tự phụ tài múa hơn người, tính khí quá đỗi kiêu ngạo, nói năng không kiêng nể ai nên đắc tội rất nhiều người.

Về sau mười năm chốn thâm cung, nhằm lấy lòng Tạ Vọng Chi, góc cạnh trong tính cách cũng bị mài mòn đi ít nhiều.

Giờ đây, người khác châm chọc mỉa mai, ta chỉ vờ như không nghe thấy.

Nếu có ai đến thỉnh giáo, ta cũng sẵn lòng dốc hết hiểu biết truyền dạy.

Ai ai cũng bảo ta đã đổi tính đổi nết.

Nhưng qua lại lâu ngày, họ cũng dần bằng lòng kết giao với ta, không còn bỏ đá xuống giếng nữa.

Tướng quân đ.á.n.h thắng trận, ngày về kinh thành không còn xa.

Giáo phường phải tập một khúc "Phá Trận Khúc".

Trước tiệc khánh công, ta nhận được thư do huynh trưởng gửi đến.

Huynh trưởng Thẩm Chiếu Hòa của ta lăn lộn trong quân ngũ bảy tám năm, trận này làm phó tướng, đại phá quân thù. Huynh ấy luôn canh cánh một nỗi niềm, thuở huynh ấy mười mấy tuổi, muội muội nhỏ dại bị cưỡng ép bắt đi, đày vào tiện tịch.

Khó khăn lắm mới được về kinh, huynh ấy mang theo đầy mình quân công, chỉ cầu xin cho muội muội được thoát khỏi thân phận thấp hèn.

Trong thư viết.

Ngay ngày đầu tiên hồi kinh, huynh ấy đã diện kiến bệ hạ.

Bệ hạ đã chuẩn tấu, chỉ đợi đêm tiệc khánh công sẽ ban bố sắc lệnh.

Ta siết c.h.ặ.t bức thư, suýt nữa thì bật khóc vì vui sướng.

Vì lẽ đó, vào đêm hiến vũ, ta căng thẳng đến mức hơi thở dồn dập không yên, đành phải nhường lại vị trí dẫn vũ cho người khác.

Cũng thật trùng hợp.

Khi múa khúc "Phá Trận", ai cũng phải đeo mặt nạ.

Chén tạc chén thù, yến tiệc linh đình, sênh ca nhảy múa nhộn nhịp.

Một khúc múa dứt.

Tạ Vọng Chi lên tiếng, giữ hai người lại.

Một người là vũ công dẫn đầu.

Người còn lại là muội muội thất lạc nhiều năm của Thẩm trung lang tướng.

Huynh trưởng quỳ trước ngự tiền, kéo ta ra sau lưng, bày tỏ một phen thống thiết từ tận đáy lòng.

Tạ Vọng Chi dứt khoát hạ khẩu dụ, cho ta thoát tịch.

Giọng huynh trưởng vang dội, át cả tiếng ta tạ ơn.

Tạ Vọng Chi chống cằm, ánh mắt dời sang người còn lại.

Hắn đã hơi say, ánh mắt long lanh sóng nước, giọng điệu lúc nói chuyện cũng rất dịu dàng.

"Đêm nay ngươi múa rất đẹp."

"Tháo mặt nạ xuống, trẫm hỏi ngươi..."

Vũ công dẫn đầu mừng rỡ khôn xiết, gỡ mặt nạ ra, hiện ra một gương mặt vô cùng thanh tú, động lòng người.

Dung mạo của nàng cũng rất xinh đẹp.

Đêm nay đèn đuốc huy hoàng, mỹ nhân e thẹn ngượng ngùng, lại càng thêm vạn phần phong tình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng Tạ Vọng Chi chỉ khựng lại một chút, rồi thu liễm nụ cười.

Giọng hắn dần bình lặng, không chút gợn sóng.

"Trẫm hỏi ngươi, muốn ban thưởng gì?"

8

Sau yến tiệc đêm ấy, ta trút bỏ vũ y, không quay lại giáo phường nữa.

Trước khi đội mũ sa che mặt, huynh trưởng chăm chú nhìn gương mặt ta một lát.

"Ta từng nghĩ rất nhiều lần, không biết khi muội muội lớn lên sẽ có dáng vẻ thế nào."

"Không ngờ." Huynh ấy khẽ cười: "Lại rất giống ta."

Ta và huynh trưởng nếu nhìn riêng thì thực ra không quá giống nhau.

Kiếp trước, phải đến khi đứng cạnh nhau, người ta mới giật mình nhận ra.

Vị sủng phi diễm lệ và vị tướng quân dịu dàng như ngọc, ngũ quan lại tương đồng đến thế.

Huynh trưởng từng ở rể phủ Trưởng công chúa vốn góa chồng nhiều năm.

Việc này lại khiến Thái hậu nổi trận lôi đình một phen.

"Người nhà họ Thẩm rốt cuộc có yêu thuật gì? Hại con trai ai gia chưa đủ, giờ lại đến hại con gái ai gia."

Về sau, con của ta được Thái hậu nâng niu như ngọc quý trên tay, ngày ngày ôm ấp cưng nựng.

Lúc ấy Thái hậu mới phần nào thấu hiểu.

"Tuy dung mạo giống hệt mẫu thân chúng, nhưng lại không khiến người ta ghét bỏ."

"Nhìn lâu rồi, ngược lại còn thấy có cảm tình đặc biệt."

Nghĩ đến bọn trẻ, lòng ta lại thoáng u sầu.

Huynh trưởng nhìn sắc mặt ta, khẽ thở dài một tiếng.

"Bao năm qua, muội sống có tốt không?"

Gió đêm se lạnh lướt qua mái tóc, ta lặng đi trong thoáng chốc.

Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!

Sống tốt sao?

Ngày tháng cẩm y ngọc thực quả thực chưa từng thiếu.

Chỉ là người chung gối đầu ấp tay kề chê ta ngu muội hèn kém, người trong thiên hạ hận ta là yêu phi họa quốc. 

Ngày bị ban c.h.ế.t, ai cũng vui sướng vỗ tay reo hò.

Nhưng khi ấy ta cũng mới chỉ hai mươi sáu tuổi.

Dù mang tiếng xấu muôn đời, ta vẫn từng dốc lòng đọc sách, từng hiểu đạo lý "bề trên làm gương kẻ dưới noi theo", mỗi dịp sinh thần cũng chỉ tự tay làm cho mình một chiếc đèn hoa đăng mà thôi.

"Rất tốt." Ta nói: "Trâm vàng lược bạc gõ nhịp vỡ, váy lụa đỏ tươi loang vết rượu. Đúng vào độ tuổi rực rỡ nhất, lại được huynh trưởng đón về làm muội muội của tướng quân."

Ta đặt tay vào lòng bàn tay huynh ấy.

Huynh ấy kéo ta lên xe ngựa, không hề nghi ngờ, nụ cười rạng rỡ.

"Vậy thì tốt."

"Sách đọc còn nhiều hơn cả huynh trưởng của muội, nói năng thật là văn vẻ."

Đêm nay yên tĩnh đến lạ.

Ta tựa vào thành xe, ngắm vầng trăng sáng bên ngoài.

Giữa đất trời lúc này vừa vặn có làn gió lướt qua.