Mây mỏng tan đi, dải lụa trắng của mũ sa bị gió thổi ngược ra sau đầu, tựa như làn sương khói vờn quanh mái tóc mây. Ánh trăng thanh khiết rọi xuống gương mặt.
Mọi cảnh vật đều trở nên rõ ràng.
Khoảnh khắc hốt hoảng kéo lại dải lụa trắng, ta cũng nhìn thấy rồi.
Thiên t.ử đang đứng trên bậc thềm ngọc trắng.
Từ khoảng cách không xa không gần, ngài lặng lẽ nhìn xuống.
Vừa khéo thu trọn tất cả vào tầm mắt.
9
Tiếng bánh xe ngựa lọc cọc lăn đều hướng về phía phủ đệ.
Ta khẽ vuốt n.g.ự.c, trái tim đập loạn liên hồi.
"Ta muốn về quê."
Thực ra ta chẳng còn nhớ quê nhà trông thế nào, chỉ biết nơi đó ở Giang Nam, cách kinh thành ngàn dặm, non nước xa xôi.
Huynh trưởng ngẫm nghĩ một lát.
"Đợi vài ngày nữa đi. Gần đây ta bận rộn nhiều việc, e rằng không thể đồng hành cùng muội."
Nhà Cam Ngọt chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ!
Ta nói:
"Ta đi một mình cũng được."
Huynh ấy quay đầu nhìn ta, hơi cúi người, giọng điệu vừa nghiêm túc lại vừa bất lực.
"Muội đi một mình, bảo người làm huynh trưởng như ta sao có thể yên tâm cho được?"
Ta khẽ thở dài.
Huynh trưởng dành riêng cho ta một gian viện rộng lớn, có đào ao, trồng liễu, đắp hòn non bộ, trông hệt như một khu vườn nơi Giang Nam sông nước.
"Được rồi, muội cứ ở đây ngắm cảnh mà vơi bớt nỗi nhớ quê nhà đi."
Ta chỉ biết im lặng.
Thuở nhỏ gia cảnh bần hàn, vốn chẳng thể sống ở một nơi xa hoa thế này, nhìn cảnh nhớ quê cái nỗi gì chứ?
Ta thu dọn hành lý rồi an cư tại đây.
Huynh trưởng hỏi ta sau này có dự tính gì.
"Muội đã có ý trung nhân chưa?"
"Chưa có."
"Có việc gì muốn làm không?"
"Trở thành một người thông tuệ, có ích, liệu có tính là việc muốn làm không?"
Huynh trưởng liếc nhìn ta, khẽ xoa mái tóc sau đầu ta.
"Ta nghe nói, trong các điệu múa ở cung đình, muội luôn là người dẫn vũ. Một dịp trọng đại như thế, trước sự chú ý của vạn người, muội làm được vậy đã là rất thông minh, rất cừ rồi."
Cổ họng ta nghẹn đắng, không thốt lên lời, chỉ biết lặng im nhìn huynh ấy.
Huynh trưởng nói.
"Nếu muội đã quyết chí... ta đành hy sinh bản thân một chút, vận dụng vài mối quan hệ đưa muội vào phủ Trưởng công chúa làm nữ quan vậy."
Trưởng công chúa Trường Lạc là một người vô cùng bản lĩnh.
Hoàn toàn trái ngược với ta. Tạ Vọng Chi đoạt vị bất chính, nghe nói năm xưa khi cung biến xảy ra, hắn suýt nữa bại trận, chính Trưởng tỷ đã dẫn binh mã mở đường m.á.u xông vào vòng vây, đưa hắn lên ngôi hoàng đế. Nàng từng làm rất nhiều việc thiện, vô cùng được lòng dân.
Kiếp trước, khi ta qua đời, huynh trưởng đã khóc một trận thương tâm, không thể kìm nén nổi bản thân.
Trưởng công chúa im lặng hồi lâu, sau đó thốt ra lời đại nghịch bất đạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Tạ Vọng Chi trị quốc bất lực, sao có thể bắt một nữ nhân gánh vác trách nhiệm thay hắn?"
Ta khẽ lau khóe mắt vừa chớm ướt.
"Được, vậy huynh chịu khó hy sinh nhan sắc chút nhé."
10
Chưa kịp đi gặp Trưởng công chúa, một đạo ý chỉ của Quý phi đã triệu ta vào cung.
Giờ đây, vị thế của hai bên đã hoàn toàn đảo ngược.
Ta quỳ dưới đất.
Ngu Tuế Vãn ngồi trên cao.
Nàng không bắt ta quỳ lâu, tự mình bước xuống đỡ ta dậy, chăm chú ngắm nhìn gương mặt ta.
"Quả là một mỹ nhân hiếm thấy." Nàng khẽ mỉm cười: "Bảo sao bệ hạ cứ nhớ thương muội khôn nguôi."
Ta đành quỳ xuống lần nữa.
"Thần nữ không dám."
Nàng hỏi ta vài điều.
Kiếp này ta đã rất khác, khiêm nhường và ôn hòa hơn. Nàng cũng không nhắc đến thân phận của ta, giọng điệu vô cùng dịu dàng, mọi lẽ đều nghĩ cho Tạ Vọng Chi.
"Muội là một cô nương tốt."
"Muội có bằng lòng tiến cung hầu hạ bệ hạ không?"
Theo lý thường, có một vị chủ hậu cung thông tuệ, rộng lượng như thế, lại thêm sự ưu ái, thiên vị của bệ hạ, ta không có lý do gì từ chối.
Ta không hề do dự, khẽ lắc đầu.
"Thần nữ không muốn."
Phía sau bức bình phong, một chiếc bình hoa đổ sầm xuống đất.
Tạ Vọng Chi bước vòng ra, gương mặt không chút biểu cảm. Hắn cho lui tất cả mọi người, nhìn về phía ta, giọng nói ôn hòa, ra vẻ vô cùng kiên nhẫn.
"Vì sao không muốn?"
"Nàng có người trong lòng rồi?"
Ta không thể vô cớ bịa chuyện, đành cúi đầu xuống, giọng nói khàn đặc.
"Không có."
"Chỉ là không muốn tiến cung mà thôi."
Tạ Vọng Chi im lặng.
Trước đây hắn luôn dành cho ta thái độ ôn hòa, đôi khi ta cũng quên mất rằng, người trước mắt là bậc đế vương nắm quyền sinh sát trong tay, không có thứ gì hắn muốn mà không đoạt được.
Hắn từng bước ép sát.
Dưới ánh đèn rực rỡ, bóng dáng hắn bao trùm lấy ta như một đám mây đen đặc.
Hàng mi dày rậm rủ xuống che khuất tâm tư trong ánh mắt. Thế nhưng giọng nói của hắn vẫn dịu dàng, đồng thời mang theo sự áp đặt không thể khước từ.
"Nàng không có quyền lựa chọn đâu, Ý Hòa."
11
Ngoài điện lại đổ mưa.
Tiết trời sắp sang đầu hạ, tiếng mưa rơi trên tàu lá chuối nghe thê lương, ai oán, khiến ta trằn trọc suốt đêm thâu, trong lúc mơ màng không rõ đây là kiếp trước hay kiếp này.
Dưới bậc thềm lại có một bóng người quỳ gối.
Thanh Hạnh không nén nổi tiếng thở dài.