Hắn nhíu c.h.ặ.t mày.
Ánh mắt sâu như đầm lạnh.
“Chính vì biết.”
“Cho nên mới hiểu nàng đã khổ sở thế nào.”
“Ta hận không thể g.i.ế.c hết bọn chúng để trút giận cho nàng.”
…
Sau khi ta rời kinh không lâu.
Đích mẫu vì bệnh cũ tái phát mà bị đưa tới chùa cầu phúc.
Giang Phù Âm cũng bị giam trong hậu viện với tội quản gia không nghiêm.
Nhưng nàng có hai đứa con tốt.
Từng đứa đều giẫm lên t.h.i t.h.ể của vị di nương đã c.h.ế.t, quỳ ngoài thư phòng cầu tình cho nàng.
Thẩm Dục không hề d.a.o động.
Thế nhưng chẳng bao lâu sau.
Trong bụng Giang Phù Âm truyền ra tin vui.
Nàng thuận lợi bước ra khỏi viện cấm túc.
Tiếp tục làm vị Hầu phu nhân phong quang vô hạn.
Thẩm Dục đi theo Hoài Vương.
Một đường thăng tiến như diều gặp gió.
Thê thiếp trong phủ được nạp hết người này đến người khác.
Cái c.h.ế.t của Giang Lưu Vân.
Tựa như một giọt nước rơi xuống giếng cạn.
Không tạo nổi chút gợn sóng nào.
Giang Phù Âm thẳng thắn rộng rãi năm xưa.
Cũng dần trở nên méo mó trong những cuộc tranh đấu hậu trạch.
Nàng hạ độc ca kỹ.
Hãm hại thiếp thất.
Thậm chí không tiếc dùng chính đứa con trong bụng để vu hãm sủng thiếp của Thẩm Dục.
Giang Phù Âm ngã trong vũng m.á.u.
Thai nhi c.h.ế.t yểu.
Thẩm Dục chỉ liếc nàng một cái.
Sau đó ôm vị sủng thiếp bị vu oan rời đi.
Thần sắc thản nhiên.
“Điều tra.”
Còn hắn.
Ngày ngày ở lì trong viện của Giang di nương đã c.h.ế.t.
Làm đủ vẻ si tình.
Nhưng điều đó cũng không cản trở hắn tiếp tục nạp thêm từng phòng thiếp thất.
Từng người nối nhau mang thai.
Giống hệt kiếp trước.
Thẩm Dục mặc kệ hậu viện hỗn loạn.
Tiếp tục làm vị Hầu gia thanh phong minh nguyệt trong mắt thế nhân.
Giang Phù Âm dồn hết tâm tư vào ân sủng hậu trạch.
Vào trái tim của Thẩm Dục.
Hoàn toàn không còn tâm trí chăm sóc con cái.
Thẩm Vân Huy của kiếp trước.
Được ta ngày ngày đốc thúc.
Từng bước vào khoa cử nhập sĩ.
Giờ đây lại chỉ chăm chăm nhìn vào những chuyện vụn vặt trong viện của mẫu thân mình.
Lơ là học hành.
Ngay cả kỳ khảo hạch thấp nhất ở thư viện cũng không vượt qua.
Trở thành trò cười của cả kinh thành.
Thẩm Hi Hòa cũng bị liên lụy bởi mẫu thân mình hay ghen.
Danh tiếng sa sút.
Bị các tiểu thư quyền quý xa lánh.
Không có phụ thân chống lưng.
Cũng không có mẫu thân dạy dỗ chỉ bảo.
Con bé ngày một u uất.
Ánh mắt ảm đạm.
Không còn chút sức sống.
Đó là báo ứng của bọn họ.
Nhưng trong miệng Giang Phù Âm.
Tất cả đều là do ta.
Là ta c.h.ế.t không yên.
Là ta hại bọn họ.
Thôi Thành biết chuyện ấy.
Hắn bất bình thay ta:
“Con không được dạy dỗ là lỗi của cha mẹ.”
“Bọn sói mắt trắng vong ân kia nào hiểu gì về ơn sinh thành dưỡng d.ụ.c.”
“Chúng chẳng qua chỉ bị ảnh hưởng từ những kẻ vô lương tâm xung quanh.”
“Hùa nhau bắt nạt người dễ bắt nạt nhất là nàng.”
Nghe vậy.
Thôi Kình Thương lập tức nhảy xuống bàn.
Giơ tay thề thốt:
“Con sẽ không bắt nạt mẫu thân.”
“Dù mẫu thân sinh thêm một trăm đứa con.”
“Con cũng sẽ không ghen tị, càng không đối đầu với người.”
“Con sẽ giống như chăm sóc muội muội.”
“Làm một vị huynh trưởng đội trời đạp đất.”
Quy Hồng nhẹ nhàng kéo tay áo ta.
“Mẫu thân.”
“Con cũng vậy.”
“Suốt đời suốt kiếp sẽ bảo vệ người.”
Con người vốn khác nhau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thôi Thành không phải Thẩm Dục.
Kình Thương và Quy Hồng cũng không phải Thẩm Vân Huy và Thẩm Hi Hòa.
Thôi Thành trọng tình trọng nghĩa.
Hắn nuôi dưỡng đôi nhi nữ của vị phó tướng t.ử trận bên cạnh mình.
Xem như con ruột.
Hết lòng chăm sóc.
Chưa từng thiên vị nửa phần.
Kình Thương và Quy Hồng cũng là những đứa trẻ chân thành đến mức.
Có một cái bánh thịt.
Cũng nhất định phải nhường một nửa cho ta.
Thôi Thành thấp thỏm nhìn ta.
Ta khẽ thở dài.
Rồi gật đầu.
Ngay lập tức.
Ba phụ t.ử vui mừng đến nhảy dựng lên.
Chỉ hận không thể nhấc tung mái nhà của ta.
…
Hai năm sau.
Thiên t.ử lâm bệnh nặng.
Các phiên vương tranh quyền đoạt vị.
Ngươi c.h.ế.t ta sống.
Thân tín của Thôi Thành bí mật vào kinh.
Ẩn mình sau lưng Công chúa.
Chờ thời cơ phối hợp trong ngoài.
Đánh Hoài Vương một đòn chí mạng.
Thế nhưng, người tới trước hồi chuông báo t.ử lại là Thẩm Dục.
Hôm ấy Mạc Bắc tuyết lớn ngập trời.
Tiệm bánh bên kia phố chẳng hiểu sao đột nhiên bốc cháy.
Ta khoác áo choàng dày.
Ra ngoài xem tình hình.
Rồi bất ngờ đối diện với Thẩm Dục giữa trời tuyết.
Tuyết lớn phủ kín hàng mày lạnh lẽo của hắn.
Giọng nói càng thêm lạnh buốt:
“Ta tìm nàng thật khổ.”
Lúc này.
Thôi Thành đang ở quân doanh.
Nước xa không cứu được lửa gần.
May mà hai đứa trẻ được hộ vệ bảo vệ nghiêm ngặt trong viện.
Cho dù Thẩm Dục muốn cướp người.
Cũng không dễ dàng.
Ta siết c.h.ặ.t thanh đoản đao giấu trong tay áo.
Lạnh lùng nhìn hắn.
“Đây là địa bàn của Thôi Thành.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Ngươi dám động tới ta.”
“Chỉ sợ có mạng tới mà không có mạng trở về.”
Hắn khẽ cười.
Từng bước tiến lại gần.
Tuyết lớn khiến vành mắt hắn đỏ bừng.
“Nàng đã trở về.”
“Biết rõ ta bị người khác lừa gạt.”
“Biết rõ ta đã đ.á.n.h mất bản tâm.”
“Vì sao nàng không tranh?”
“Không cướp?”
“Không nói cho ta biết sự thật?”
“Nàng có biết ta hối hận đến nhường nào không?”
“Ta đau đớn đến nhường nào không?”
“Lưu Vân…”
“Lòng nàng thật độc ác.”
Khoảnh khắc ấy.
Ta biết.
Hắn cũng đã sống lại.
Cho nên.
Khi nhìn thấy thân tín của Thôi Thành bên cạnh Công chúa.
Hắn lập tức biết ta đã thay đổi vận mệnh của Công chúa.
Cũng biết chắc chắn ta chưa c.h.ế.t.
Mà đang ẩn mình trong gió tuyết Mạc Bắc suốt ba năm.
Hắn vội vã tìm tới.
Muốn nối lại tình xưa.
Nhưng điều hắn nhìn thấy.
Là dải lụa đỏ thành thân vẫn còn treo trước cửa viện.
Ta đã tái giá.
Có phu quân.
Có con cái.
Sớm không còn cần hắn nữa.
Sự hối hận của hắn.
Dần biến thành nỗi căm hận không cam lòng.
Hắn thậm chí dùng tính mạng cả nhà chủ tiệm bánh thân thiết với ta.
Ép ta phải xuất hiện.
Vẫn ích kỷ.
Vẫn đáng ghét như vậy.
Ta hận Lý ma ma vô dụng.
Không g.i.ế.c c.h.ế.t hắn.